Ta gả cho Thẩm Dục đến nay đã là năm thứ ba, thì tiểu thanh mai của chàng là nàng họ Kh//âu tìm đến ta.
Nguyên là phu quân của nàng họ Kh//âu phạm tội, bị Thẩm Dục tống giam vào đại lao.
Chàng kiên quyết phải thực thi công lý, đá/nh g/ãy một chân người kia rồi đày đi viễn xứ.
Nàng họ Kh//âu vừa nghe thấy thế liền ngất lịm đi.
Ta nhìn hai người họ, chẳng biết nên xử trí thế nào cho phải.
Thẩm Dục lại phất tay áo bỏ đi, chỉ để lại một câu: "Đuổi nàng ta ra ngoài."
Cứ như thể chàng thật sự vô tình, giá mà ta không nhìn thấy những ngón tay đang nắm ch/ặt của chàng.
01
Khi ta nhìn lại Thẩm Dục, chàng đã sải bước ra khỏi cửa, như thể sợ rằng bản thân sẽ mềm lòng mà hối h/ận.
"Tiểu thư, việc này phải làm sao đây?"
Ta đỡ trán, chàng đang gi/ận dỗi với nàng họ Kh//âu, nếu ta thực sự đuổi người đi, chắc chắn chàng sẽ tìm ta gây khó dễ.
"Trước tiên cứ đưa nàng ta sang đông sương phòng, rồi mời đại phu đến khám xem sao."
Hồng Tiêu gật đầu, lui xuống làm việc.
Ta dẫn theo Từ m/a m/a đi gặp mẹ chồng, nàng họ Kh//âu này là biểu điệt nữ của bà, tâm tư của Thẩm Dục xưa nay ta vốn chẳng thể thấu, nhưng mẹ chồng ta lại là người dễ nói chuyện.
Thấy ta đến, mẹ chồng mỉm cười ngồi dậy: "Sao giờ này con lại qua đây?"
Ta vẻ mặt khó xử kể lại chuyện vừa xảy ra, không giấu giếm nửa lời.
Mẹ chồng nghe xong cứ thở dài mãi: "Đều là tội nghiệt do ta gây ra, mẫu thân của con bé họ Kh//âu mất sớm, ta đã đón nó về đây sống vài năm."
"Dần dần, nó lớn khôn, tâm sự cũng nhiều thêm."
Bà nói đoạn lại thở dài lần nữa.
Ta dâng trà vào tay bà, hỏi: "Mẹ có biết giữa nàng ấy và phu quân rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì không? Con thấy nàng ấy khóc lóc đáng thương lại đang đ/au ốm, để nàng ấy rời đi lúc này e là sẽ xảy ra chuyện."
Mẹ chồng lắc đầu: "Chuyện cụ thể thế nào ta cũng không rõ lắm, chỉ nghe hạ nhân đi theo nó kể rằng, khi nó còn ở đây, có một ngày nó tự mình tìm đến chỗ Dục nhi, muốn... lúc đó Dục nhi cũng chẳng hề đồng ý."
"Ngay đêm đó nó đã khóc lóc thu dọn hành lý từ biệt ta, chẳng mấy ngày sau lại đến nói đã đính hôn, trao đổi canh thiếp rồi."
"Dục nhi đi điều tra gia đình kia, chỉ nói không phải là người xứng đôi, liền sai người đến từ hôn, rồi tự mình chọn cho nó một mối khác chính là người hiện tại đây."
Mẹ chồng nhìn sắc mặt ta, nắm lấy tay ta: "Nó có tình cảm với Dục nhi, nhưng Dục nhi đối với nó chỉ là tình nghĩa huynh muội mà thôi."
Bà nói như vậy, nhưng ta lại chẳng dám thực sự tin.
"Biểu muội họ Kh//âu lúc trước đã đính ước với nhà nào?"
Mẹ chồng nghĩ ngợi một lát rồi nói ra một cái tên.
Trong lòng ta kinh ngạc, người đó quả thực không phải là mối lương duyên, gia thế tuy trong sạch, nhưng về sau vì tham gia đảng tranh mà bị liên lụy, cả nhà đều bị ch/ém đầu.
Thẩm Dục chắc chắn đã biết trước chuyện này nên mới ra tay ngăn cản.
Người có thể khiến Thẩm Dục phí tâm tính toán đến thế, e rằng chỉ có vị biểu muội họ Kh//âu này mà thôi.
Mẹ chồng biết nỗi khó xử của ta, liền nói: "Nó là một tiểu phụ nhân mà cứ ở chỗ con thì ra thể thống gì, để nó sang ở viện của ta vậy."
Nói đoạn, bà lại an ủi vài câu, chẳng qua cũng chỉ là nói năm xưa không thành, chắc chắn là do Thẩm Dục không có ý đó.
Khi trở về, Từ m/a m/a cũng an ủi ta như vậy.
Ta lắc đầu, không đồng tình với cách nghĩ của họ: "Năm xưa Thẩm Dục đắc tội với thái tử tiền triều, Thẩm gia lung lay sắp đổ, chàng tất nhiên không nỡ rước người trong lòng về nhà để chịu khổ cùng mình."
Sắc mặt Từ m/a m/a thay đổi, cũng bắt đầu lo lắng.
Chỉ trách nhà ta là gia đình tiểu môn tiểu hộ, mà Thẩm Dục tuổi còn trẻ đã làm quan đến nhị phẩm, lại được tân đế sủng ái, nếu chàng vì người trong lòng mà viết một tờ hưu thư bắt ta về nhà mẹ đẻ, ta cũng chẳng biết làm sao.
Lấy chồng cao sang như nuốt kim vậy, phu quân, mẹ chồng, cô em chồng, chú em chồng, chị em dâu... người nào ta cũng chẳng dám đắc tội, người nào cũng phải thận trọng lấy lòng, nỗi khổ tâm chỉ mình ta biết.
"Phu nhân cũng đừng quá lo lắng, nô tỳ thấy cô gia không giống người như thế, vả lại chàng đường đột hưu thê chẳng lẽ không sợ ngự sử đàn hặc sao?"
Khi ta quay về, nàng họ Kh//âu đã tỉnh, đang tựa vào giường rơi lệ.
Nàng vốn đã xinh đẹp, khóc như vậy lại càng thêm động lòng người.
"Phu quân có về chưa?"
Hồng Tiêu lắc đầu: "Nhị gia vừa sai người nhắn lại rằng đêm nay ngủ lại ở quân doanh."
Đây là chuyện gì thế này, chàng không nỡ nhìn biểu muội khóc, lại để lại đống bòng bong cho ta.
Nàng họ Kh//âu vừa thấy ta, liền nắm lấy tay ta: "Tẩu tẩu, biểu ca đâu? Muội muốn gặp chàng."
Ta bảo Hồng Tiêu thuật lại lời của tiểu tư lần nữa, nàng họ Kh//âu nhìn ta rồi lại nhìn những người trong phòng, cười khổ: "Tẩu tẩu sợ gì chứ? Muội đâu có tranh giành với tẩu."
Hồng Tiêu biến sắc: "Tiêu nương tử có ý gì? Lời nô tỳ vừa nói không hề có nửa câu hư ngôn."
Nàng họ Kh//âu lại khóc càng thêm đ/au khổ: "Trong lòng muội chỉ nhớ thương phu quân, tẩu tẩu chớ trách, chỉ cầu tẩu tẩu cho muội gặp biểu ca, đợi phu quân ra ngoài muội sẽ rời đi ngay, tuyệt đối không làm phiền tẩu và biểu ca."
Nàng ta vẫn không tin lời Hồng Tiêu.
Ta đang định nói thêm điều gì đó, thì Thư Kỳ bên cạnh mẹ chồng lại đến, còn dẫn theo mấy bà vú, muốn đưa nàng họ Kh//âu đi.
Nàng họ Kh//âu chỉ dám lên mặt trước mặt ta, thấy đại nha hoàn bên cạnh mẹ chồng thì im bặt, ngay cả nhìn cũng chẳng dám nhìn người ta.
Lòng ta thấy khó chịu, sao ai nấy đều biết ta là quả hồng mềm dễ nắn nhất trong phủ này?
02
Khó khăn lắm mới tiễn được vị Phật này đi, Tiết di nương lại làm lo/ạn lên.
"Lại làm sao nữa?"
Nàng ta và Hương Nhi đều là thông phòng nha đầu của Thẩm Dục, lúc gả đi mẫu thân đã dặn dò ta phải xử lý hai người họ.
Ta cũng đã dự tính như vậy, nhưng khi vào phủ nhìn thấy Tiết di nương là người mẹ chồng đặc biệt chọn cho đứa con trai quý tử, còn Hương Nhi chăm sóc chuyện ăn ở thường ngày của Thẩm Dục rất chu đáo.
Thấy cả hai người họ đều không có ý đó, ta liền dẹp bỏ ý định, chỉ sợ mẹ chồng và phu quân trách tội.
Tiết thị dịu dàng hiểu chuyện, ta liền đề bạt nàng ta làm di nương, để nàng ta và Hương Nhi đấu đ/á nhau.
Nào ngờ sau khi làm di nương, nàng ta lại trở nên nhiều chuyện.
"Phu nhân, nàng họ Kh//âu kia không giữ lại được đâu."
"Sao vậy?"
Tiết thị chỉ nói nàng họ Kh//âu không an phận, còn không an phận thế nào thì lại nói không rõ ràng.
Ta mệt mỏi vô cùng.
"Ngươi về đi, nàng ta đã được lão phu nhân đón đi rồi."
Tiết thị phẫn nộ: "Phu nhân sao lại mềm yếu như vậy, lúc trước không nên để nàng ta vào phủ."
Sắc mặt Từ m/a m/a khó coi.
Ta lười quản nàng ta: "Mau ngậm miệng rồi về phòng đi, làm lo/ạn đến mức ta bị hưu, đợi nhị gia cưới người khác lợi hại hơn về nhà, ngươi cũng chẳng có kết cục tốt đẹp gì đâu."