18
Suốt quãng đường còn lại, không ai nói lời nào.
Khi gần đến ga, Tống Lý Lý không nhịn được ghé sát vào tôi:
"Mạch Mạch, cái đó... cậu có thể đẩy WeChat của Giang Nhượng cho tớ được không?"
Tôi bàng hoàng vì sự mặt dày của cô ta.
Tôi vẫn từ chối cô ta.
Biểu cảm của Tống Lý Lý cứng đờ, không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy, bĩu môi:
"Cũng đâu phải bạn trai cậu, cần gì phải giữ kỹ thế!"
Tôi cười nhẹ, đeo tai nghe trở lại:
"Cần chứ!"
Tống Lý Lý nghẹn lời, hậm hực thu mình về chỗ cũ, sắc mặt biến hóa khôn lường.
Sau khi ra khỏi ga, tôi đón một chiếc taxi rồi tự mình về nhà.
Suốt cả mùa hè sau đó, tôi rất bận rộn.
Bận rộn lên kế hoạch cho các câu lạc bộ ở đại học S.
Bận rộn đi ăn cùng Giang Nhượng.
Bạn bè của anh ấy rất nhiều.
Nhưng không ai tỏ vẻ ta đây cao sang cả.
Có người nói chuyện thẳng thắn nhưng lịch sự.
Có người chậm nhiệt nhưng lại dịu dàng mỉm cười với bạn.
Cũng có người hướng ngoại, người hướng nội...
Nhưng mọi người đều đợi người khác nói xong mới bày tỏ ý kiến của mình.
Họ cũng nhớ những món ăn mà đối phương không thích,
Sẽ giúp nhau săn được những tấm vé biểu diễn mong muốn.
Trong những lần tiếp xúc đó, tôi mới bừng tỉnh,
Những người bạn thực sự phù hợp là sự bao dung lẫn nhau.
Hoàn toàn không cần bất cứ ai phải đơn phương nhún nhường.
Kiểu qu/an h/ệ lành mạnh, bình đẳng này khiến những ngày tháng sau đó của tôi trở nên rạng rỡ.
Trong thời gian đó, Chu Mạt đã tìm tôi vài lần.
Đầu tiên là gửi tin nhắn dài, nói rằng việc mang theo Tống Lý Lý đi du lịch là do cô ta mặt dày bám theo.
Lại nói bản thân cũng có chỗ làm không đúng.
Nhưng phần lớn vẫn là đổ lỗi hết vấn đề lên đầu Tống Lý Lý.
Cuối cùng tôi phiền quá, chỉ nhắn lại một câu:
【Rất bận, đừng làm phiền tôi.】
Loại người như Chu Mạt sẽ không bao giờ thực sự hối cải.
Chẳng qua là sau khi thử một vòng, cô ta nhận ra không ai chiều chuộng mình nữa.
Trong bữa tiệc cuối cùng của mùa hè, Giang Nhượng cười đầy ẩn ý:
"Chu Mạt và Tống Lý Lý cạch mặt nhau rồi, hai người đang ch/ửi nhau trên trang cá nhân đấy."
Tôi ngẩng đầu: "Sao cậu biết?"
Giang Nhượng cười rất đáng đò/n:
"Đơn giản thôi, Tống Lý Lý kết bạn với tớ, tớ đồng ý rồi."
Tôi kinh ngạc mở to mắt.
Anh tiện tay nhét một miếng bánh vào miệng, nói:
"Không còn cách nào khác, tớ là người thích xem kịch, hóng hớt mà."
Tôi cạn lời nhìn anh.
Lần đầu tiên biết rằng, người đẹp trai cũng có thú vui kỳ quặc đến vậy.
19
Khuôn viên đại học S rất lớn, nhưng ký túc xá nữ cũng chỉ có vài tòa.
Nhập học chưa được mấy ngày, tôi đã gặp Chu Mạt ở hành lang.
Dù khác khoa, nhưng chúng tôi chỉ cách nhau hai tầng lầu.
Lần gặp đó, trong mắt cô ấy thoáng qua vài tia đấu tranh.
Cô ấy đưa tay ra rồi lại thôi:
"Mạch Mạch..."
Tôi thậm chí không buồn ngẩng đầu, xách cặp sách lướt thẳng qua người cô ấy.
Sau đó ở cầu thang, phòng nước, nhà ăn, chúng tôi gặp nhau vài lần.
Lần nào cô ấy cũng nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, mang theo chút dò xét.
Tôi đều chỉ lướt qua thật nhanh.
Cần gì phải thế chứ.
Cuộc sống đại học của tôi rất đặc sắc.
Quen được những người bạn cùng phòng thú vị, và một nhóm bạn cùng chí hướng.
Thỉnh thoảng lại nhắn tin cho Giang Nhượng,
Chê bai những món ăn "bóng tối" ở trường của nhau, chia sẻ những chuyện bát quái vừa nghe được.
Anh nói Tống Lý Lý đang than nghèo kể khổ trên trang cá nhân,
Tôi nói tôi coi Chu Mạt như không khí.
Chúng tôi cười lớn trong khung chat WeChat.
Sau mùa hè này,
Tôi nhận ra nụ cười của mình ngày càng nhiều.
Cho đến một tối nọ, tôi được xem một màn kịch hay của Chu Mạt ở hành lang tầng một.
Ngoài phòng nước, đám đông vây kín xem náo nhiệt.
Chu Mạt bị một cô gái cao lớn chỉ thẳng vào mũi m/ắng:
"Rốt cuộc cậu có chút trách nhiệm nào không thế!
"Đến lượt cậu trực nhật thì giả vờ ốm, làm cả phòng bị trừ điểm trung bình!
"Thật sự coi mình là tiểu thư đài các rồi à?"
Mặt Chu Mạt đỏ bừng.
Nước mắt chực trào, ngay cả một câu phản bác cũng nói không ra hơi.
Không còn ai xung phong ra trận thay cô ấy nữa.
Cũng không còn ai vô điều kiện làm những việc cô ấy không muốn làm nữa.
Tôi xem một cách đầy thú vị hồi lâu, rồi xoay người gửi chuyện bát quái đó cho Giang Nhượng.
Anh trả lời tôi: 【Lần sau đề nghị livestream nhé.】 rồi tiện tay gửi lại vài tấm ảnh chụp màn hình.
Sau khi lên năm hai, tôi thuận lợi vào hội sinh viên.
Còn tham gia cả câu lạc bộ tranh biện.
Một lần khi khiến đối thủ cứng họng, bạn đồng hành hỏi tôi:
"Sao cậu nói giỏi thế?"
Tôi cười:
"Vì luyện tập qua việc ch/ửi nhau đấy."
Bạn đồng hành sững sờ, rồi cười lớn.
Cuộc sống của tôi được lấp đầy bởi những mục tiêu, tỏa sáng rực rỡ.
Những ngày sau đó, khi lướt qua Chu Mạt, tôi cũng cảm thấy chẳng còn gì quan trọng nữa.
Buông tay với người sai, mới có thể ôm lấy cuộc đời mới.