「Được không bảo bối?」

Ân Ân đứng thẳng tắp, trong mắt lóe lên tia sáng kiên định.

「Rõ!」

……

Ha ha.

Lời nói dịu dàng cộng thêm chút ân huệ nhỏ.

Cháu sẽ biến thành một con lừa chạy bằng năng lượng hạt nhân thôi.

06

Buổi trưa.

Điện thoại của mẹ và bố tôi liên tục oanh tạc.

Hỏi rằng trời nóng thế này mà tôi đưa thằng bé đi đâu.

Tôi còn chưa kịp giải thích.

Ân Ân đã ghé sát vào nói: 「Cô đang rèn luyện con đấy ạ.」

Anh trai tôi ở đầu dây bên kia im lặng một giây.

Nghiến răng nghiến lợi hỏi: 「Lê Cảnh Ân, nó lại sai con đi lấy chuyển phát nhanh đúng không?」

「Không phải ạ.」

「Cô đưa con đi nhặt...」

Tôi nhanh tay lẹ mắt bịt miệng thằng bé lại.

Thì thầm:

「Chuyện này là bí mật của hai cô cháu mình, không được nói cho người khác biết.」

Ân Ân trợn tròn mắt gật đầu.

「Ồ ồ.」

Thằng bé ôm điện thoại, bắt đầu nói hươu nói vượn: 「Cô đối với con tốt lắm ạ.」

「Hôm nay cô còn đưa con đi chơi, còn khen con nữa.」

balabala……

Anh trai tôi ở đầu dây bên kia chẳng tin lấy nửa lời.

Anh ấy chỉ dặn dò về sớm rồi cúp máy.

Sau khi về đến nhà.

Tôi đi vào phòng ngủ, lấy Natasha trong túi ra đặt lên giường.

Ân cần đắp chăn cho con bé.

「Ân Ân, mau lại đây xem cô đẻ ra cái gì này.」

Ân Ân đẩy cửa bước vào, đi đến bên giường, nhìn thấy Natasha đen sì trên giường.

「……?」

Biểu cảm khó mà diễn tả.

「Đây là gì ạ?」

「Em gái cháu đấy.」

「Sao lại đen thế ạ?」

Tôi như cô nàng Khả Vân vừa tìm thấy con, âu yếm bế Natasha lên đung đưa.

「Suỵt.」

「Đừng làm ồn đến em, rót cho cô cốc nước trước đã, cô đang ở cữ.」

Ngoài cửa, anh trai tôi gào lên: 「Mẹ ơi! Nguyên Nguyên lại lên cơn rồi!」

Họ không hiểu được tâm huyết của tôi.

Trong nguyên tác, Lê Cảnh Ân bị nuông chiều hư hỏng, thiếu tinh thần trách nhiệm với gia đình.

Hoàn toàn không biết những việc mình làm đã gây ra tổn thương lớn thế nào cho gia đình.

Suốt ngày đắm chìm trong việc làm "li/ếm cẩu", không thể thoát ra được.

Lần này tôi nhất định phải dạy nó làm người tử tế.

07

Trước tiên.

Em gái rất khó chăm sóc.

Phải bế ngủ, phải cho uống sữa, phải đẩy xe đi chơi.

Ân Ân đeo túi bỉm sữa, kéo xe chòi chân, tay cầm bình sữa, nách còn kẹp thêm bình nước hình khủng long.

「Cô ơi……」

「Em ngủ chưa ạ?」

Tôi cúi đầu lật tấm chăn nhỏ, đối diện với đôi mắt bé xíu của Natasha.

「Chưa đâu.」

「Nó cần phải đẩy đủ hai mươi vòng.

「Giống như cháu hồi nhỏ vậy, suýt chút nữa làm chúng ta mệt liệt.」

Ân Ân: 「?!」

Thằng bé không thể tin được.

「Hồi nhỏ con không nghe lời đến thế sao ạ?」

「Không phải không nghe lời, em bé nào cũng vậy, thích được mẹ đẩy đi ngủ.」

「……」

Ân Ân nhíu mày, lẩm bẩm một mình:

「Mẹ vất vả quá, con phải ki/ếm tiền m/ua túi xách cho mẹ.」

Tôi liếc nhìn thằng bé.

「Chỉ dựa vào việc nhặt chai lọ thì phải tích góp rất lâu mới m/ua được túi đấy nhé.」

「……」

Nhặt chai lọ cả buổi sáng.

Chỉ đủ m/ua một cốc nước chanh.

Cậu thiếu gia từ nhỏ đã không phải lo nghĩ gì, nghe câu này lần đầu tiên ngẩn người ra.

「Chỉ có ba đồng thôi ạ?」

「Cô ơi, rõ ràng con rất mệt, tại sao chỉ ki/ếm được chút tiền thế này?」

「……」

Nên giải thích với nó thế nào đây?

Trong xã hội này, chịu thương chịu khó không thể đổi lấy sự giàu sang, vì lao động chân tay giá rẻ chỉ đủ ấm no.

Nhiều hơn nữa thì chẳng có gì cả.

「Vì lao động chân tay có giới hạn thu nhập, trừ đi chi phí ăn ở hàng ngày, tiền tiết kiệm còn lại rất ít.

「Cháu phải dùng kiến thức, kỹ năng, tài nguyên, tư duy để ki/ếm tiền.

「Tận dụng năng lực bản thân để tạo ra lợi nhuận lặp đi lặp lại, như vậy mới dần dần trở nên giàu có.」

Ân Ân gật đầu.

Khuôn mặt non nớt lộ vẻ vô cùng nghiêm túc.

「Con hiểu rồi ạ.」

Thằng bé cúi đầu suy nghĩ một lát.

Bỗng nhiên nghĩ ra điều gì, hỏi tôi:

「Cô nói phải dùng tài nguyên để ki/ếm tiền, con có thể đem những mô hình xe Amalgam cũ của con ra b/án không ạ?」

「Nếu có người m/ua thì được.」

「Con sẽ sớm ki/ếm được tiền m/ua túi cho mẹ thôi.」

Tôi nhìn nó, ánh mắt chứa đựng sự tán thưởng không giấu giếm.

Không tệ chút nào.

Kẻ phá gia chi tử đã học được cách ki/ếm tiền rồi.

「Phải được mẹ đồng ý mới được b/án nhé.」

「Vâng ạ.」

08

Một vài ngày sau.

Ân Ân tổ chức một phiên chợ đồ cũ trong khu biệt thự.

Mời cả những người bạn thân thiết xung quanh.

Với tư cách là người tổ chức, thằng bé chịu trách nhiệm trang trí địa điểm, chuẩn bị đồ ăn, tuyên truyền trước sự kiện.

Chi phí đều lấy từ tiền mừng tuổi của nó.

「Nhà mình đã phá sản rồi, con cứ tưởng họ sẽ không tham gia đâu ạ.」

「Không ngờ họ đều đến cả.」

「Xem ra lạc đà g/ầy vẫn lớn hơn ngựa, sau này con phải ki/ếm thật nhiều tiền.

「Để nhà mình Đông Sơn tái khởi.」

Ân Ân mở một cuốn sách ra, thong dong đọc.

Bìa sách là "Tu dưỡng bản thân của người thành công".

Tôi cảm thấy tự hào về nó, nhưng cũng có chút chột dạ.

「……」

Ừm.

Cháu cứ nỗ lực đi.

Cô mới có thể yên tâm nằm ngửa hưởng thụ chứ.

09

Sự kiện kết thúc.

Ân Ân về nhà tính sổ.

Trừ đi phí địa điểm và các chi phí lặt vặt khác, tổng cộng ki/ếm được ba mươi vạn.

Vừa đủ để m/ua một cái túi cho mẹ.

Những mô hình xe mà Ân Ân b/án đi, tôi đã thuê bọn trẻ con lén m/ua lại hết.

Tôi không muốn thằng bé buồn.

Định đợi đến sinh nhật nó sẽ lấy ra.

「Mẹ ơi!」

「Mẹ vất vả rồi!」

Trong phòng khách.

Một màn kịch hiếu thảo quy mô lớn đang diễn ra.

Ân Ân đọc bức thư cảm ơn với giọng điệu đầy cảm xúc, âm điệu tròn trịa.

「Mẹ kính yêu, cảm ơn mẹ đã……」

Chị dâu tôi ôm mặt.

Ngón chân bấm xuống sàn nhà tạo thành một tòa lâu đài Barbie.

「……」

Mẹ tôi thán phục không thôi.

「Trời đất ơi, cái này học từ đâu ra thế?」

Đợi đến khi đọc xong thư cảm ơn.

Chị dâu tôi cảm động đến đỏ bừng mặt, đưa cho Ân Ân hai chiếc thẻ, rồi vỗ một cái vào mông nó.

Bảo nó đọc thư cảm ơn thì đọc cho đàng hoàng.

Tại sao lại mặc một bộ đồ trắng.

Ân Ân ngơ ngác:

「Màu trắng đẹp mà ạ.

「Người trên tivi lúc tặng quà đều mặc đồ trắng.」

Tôi: 「……」

Không dám nói là mấy hôm trước tôi dẫn nó đi xem phim truyền hình nông thôn.

Mà đó đâu phải tặng quà.

Đó là đi đưa đám tang.

10

Không khí đã được đẩy lên đến đây rồi.

Ân Ân lấy chiếc túi mới m/ua ra:

「Mẹ, tặng mẹ túi nè, sau này mẹ không cần lừa con nữa đâu.

「Con có thể chấp nhận thực tế, con lớn rồi ạ.」

Chị dâu tôi vẫn còn chút cảm động: 「Không nghịch ngợm nữa là tốt rồi.」

Sau đó Ân Ân dẫn chị ấy đến bàn ăn.

Nhìn thấy trên bàn bày đầy dưa muối, củ cải cay.

Chị ấy nhận ra mình đã cảm động quá sớm.

「……」

「Nhím biển Hokkaido và trứng cá tầm của mẹ đâu?」

「Mẹ ơi, trứng cá tầm đắt lắm, nhà mình uống cháo loãng đi ạ.

「Đừng buồn, sau này con sẽ dẫn dắt nhà mình có cuộc sống tốt đẹp mà.」

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5