Sau khi bị đuổi khỏi tộc thỏ, tôi được một con người nhặt về nhà.

Tôi vốn định ki/ếm thật nhiều tiền để báo đáp anh ấy.

Nhưng lại thấy một loạt dòng chữ hiện lên nói rằng con người này là Thiên Long Nhân, không thiếu tiền, chỉ thiếu con cái.

Câu này tôi rành mà, chúng tôi là thỏ, giỏi nhất là sinh đẻ!

Đêm đó, tôi hùng hổ khí thế chui tọt vào chăn của con người.

Ngày hôm sau, tôi vừa hào hứng định đòi công.

Nhưng con người lại gi/ận dữ: "Tôi tốn tiền nuôi cô, để cô đến trường chỉ học được mấy thứ này thôi sao?"

Tôi ngơ ngác ngồi trên giường, lại nhìn thấy những dòng chữ đó:

【Đồ ngốc! Dám bò lên giường nam chính cơ đấy!】

【Nam chính nuôi con thỏ tinh này chỉ để tích đức, mong sớm ngày tìm lại nữ chính. Giờ thì hay rồi, sự trong trắng giữ gìn suốt hai mươi tám năm bị phá hủy sạch sành sanh.】

【Theo mức độ bạo ngược của nam chính trong nguyên tác, chắc chắn hắn sẽ l/ột da cô ta, làm thành món đầu thỏ cay đấy!】

Tôi sợ đến ngây người, đôi tai mềm nhũn rũ xuống.

Phải làm sao đây?

【Mau mang bóng chạy đi! Đồ thỏ ngốc!】

01

Bóng? Ý là đứa con trong bụng tôi sao?

Trong lúc tôi đang nghiêm túc suy nghĩ, người đàn ông thở dài một tiếng thật nặng.

Nhìn khối tròn nhỏ đang nhô lên trên giường, giọng điệu của anh cuối cùng cũng dịu lại:

"Tịch Thanh La, tôi chu cấp cho cô, không phải muốn cô báo đáp gì tôi. Càng không cần cô--"

Anh dừng lại một chút, cân nhắc từ ngữ.

"Dùng cách này để báo đáp tôi."

Tôi co rúm trong chăn, ấm ức bĩu môi.

Ngay cả khi không thích cách báo đáp của tôi, cũng đâu cần phải làm tôi thành món đầu thỏ cay chứ!

Thấy tôi không lên tiếng, Lý Mạc Hành càng đ/au đầu.

"Đừng trốn nữa, ủ lâu sẽ càng ngốc đấy."

Chiếc chăn phủ trên đầu tôi bị anh gi/ật phăng ra.

"Á!" Tôi run lên bần bật, đôi tai thỏ đang rũ xuống dường như cũng cảm nhận được nguy hiểm, vèo một cái thu lại.

Động tác gi/ật chăn của Lý Mạc Hành hơi khựng lại.

Vừa nãy… hình như có thứ gì đó trắng trắng lướt qua đỉnh đầu Tịch Thanh La?

Nhưng khi anh nhìn kỹ lại, chỉ thấy cô gái với mái tóc rối bời, dùng đôi mắt tròn xoe nhìn anh đầy kinh hãi, làm gì có thứ gì màu trắng chứ?

Chắc là bị tức đến hoa mắt rồi.

Lý Mạc Hành định tiếp tục giáo huấn tôi, nhưng tầm mắt vừa liếc xuống dưới, tiếng nói liền nghẹn lại trong cổ họng.

Chiếc chăn bị kéo quá đà, gương mặt ngây thơ trong sáng của cô gái, kết hợp với tư thế nguyên thủy không chút che đậy, tạo nên sức công phá cực lớn.

Anh quay mặt đi, giọng khàn đặc:

"…Thôi, cô mặc quần áo vào rồi ra ăn cơm đi."

02

Cửa phòng đóng lại.

Tôi thở phào một hơi dài, tầm mắt chuyển về phía những dòng chữ.

Khung bình luận đã cãi nhau ỏm tỏi:

【Chạy cái gì mà chạy! Các người tưởng nam chính là hạng người tử tế chắc? Với thế lực của Lý Mạc Hành ở thành phố A, thỏ có mọc tám cái chân cũng không thoát khỏi thành phố này đâu, bị bắt về chắc chắn sẽ ch*t thảm hơn!】

【Lầu trên nói nghe dễ thật, chạy thì có thể ch*t, không chạy thì chắc chắn ch*t. Mọi người quên Lý Mạc Hành gh/ét nhất điều gì rồi à?】

【Năm đó bố nam chính ngoại tình, sinh ra một đứa con ngoài giá thú. Đứa con đó xúi giục mẹ nó ép cung, bức ch*t mẹ ruột nam chính. Mọi người nói xem, nếu hắn thấy đứa con của thỏ, liệu có nhớ lại chuyện năm xưa không?】

【Đừng nói chuyện đ/áng s/ợ thế, nhỡ đâu thỏ không có th/ai thì sao】

【Sao có thể chứ. Tuy con người và thỏ tinh cách biệt giống loài, nhưng thỏ biết dùng pháp thuật mà, tối qua lúc thi triển phép thuật cậu không thấy à?】

【Ồ ồ tối qua tớ tăng ca nên không xem】

【…Đúng là khổ cực. Nhưng đáng thương nhất vẫn là con thỏ, chờ mà xem cả nhà bị làm thành combo đầu thỏ cay đi!】

Đọc đến đây, đôi tai thỏ vốn đã thu lại của tôi lại bật ra vì sợ hãi, rũ xuống hai bên đầu.

Trời ơi…

Combo đầu thỏ cay!

Tà/n nh/ẫn quá! Thật sự là quá tà/n nh/ẫn với loài thỏ!

Không được, tôi còn chưa muốn ch*t, con của tôi cũng không được ch*t.

Tuy những dòng chữ nói rằng chạy rồi cũng sẽ bị bắt lại, nhưng tôi là thỏ tinh mà.

Ham muốn sống sót đã chiến thắng lòng biết ơn.

Tôi bật dậy, nhanh chóng bắt đầu thu dọn hành lý.

Tôi chẳng thèm quan tâm đến đống trang sức quý giá mà Lý Mạc Hành m/ua cho, chỉ gói ghém mười cân cà rốt giòn ngọt thượng hạng mà anh chuyên chở bằng đường hàng không về cho tôi, sau đó mang theo vài bộ quần áo và thẻ ngân hàng.

Rồi tôi nhẹ nhàng leo ra cửa sổ.

Ừm, tầng ba, chuyện nhỏ như con thỏ.

"Xin lỗi anh nhé con người, vì anh không cần con cái, nên ơn c/ứu mạng này, đợi sau này Thanh La ki/ếm đủ tiền sẽ trả lại anh sau."

Nói xong, tôi nhảy vọt ra ngoài.

Lúc này, Lý Mạc Hành vẫn đang ở trong phòng khách, chăm chú đọc cuốn "Hướng dẫn tư vấn tâm lý cho thiếu nữ tuổi nổi lo/ạn".

Nhưng nào biết, tôi đã chui qua lỗ chó ở vườn sau biệt thự mà đi mất.

Không hẹn ngày gặp lại nhé, con người!

03

"Chỉ có một con thôi sao?!"

Tôi không thể tin nổi định đứng dậy xem máy siêu âm, bác sĩ vội ấn tôi xuống, đầy khó hiểu:

"Một con còn chưa đủ? Thế cô còn muốn mấy con nữa?"

"Ít nhất cũng phải một ổ chứ-- ưm!"

Tôi chưa nói hết câu đã bị người ta bịt miệng.

Tuân Ngọc Bạch cười xin lỗi bác sĩ:

"Xin lỗi bác Trần, cô ấy từ bé đã thích trẻ con, có lẽ nhất thời hơi kích động."

"Em gái cậu thật là hài hước, người ta đều sợ con cái đông đúc, cô ấy lại mong càng nhiều càng tốt. Ừm, các chỉ số khác đều rất tốt, yên tâm đi."

"Vâng. Vậy chúng tôi đi trước đây."

Tuân Ngọc Bạch xách tôi ra khỏi phòng siêu âm, đưa thẳng vào văn phòng của anh ta, rồi quay lại khóa cửa.

Vừa buông tay, tôi đã sốt sắng dậm chân.

"Sao một ổ lại chỉ có một đứa thế? Cái máy đó có phải hỏng rồi không, bỏ sót mấy đứa con khác của tôi rồi?"

Tuân Ngọc Bạch nhìn tôi như nhìn người thiểu năng.

"Cô Thanh La, cô xem lại xem cô tìm ai phối giống? Đó là con người. Lai giống khác loài, cô tưởng cô đang nặn sủi cảo chắc?"

Tôi mơ màng xoa bụng.

Thôi được, một đứa thì một đứa, dù sao cũng là con tôi.

"Được rồi, đã rõ ràng rồi thì mau hiện nguyên hình, theo tôi về nhà đi."

Tôi không tình nguyện: "Tại sao chứ? Tôi đã quen đi bằng hai chân rồi, hơn nữa làm thỏ thì chỉ được ăn cà rốt thôi."

Tuy tôi rất thích ăn cà rốt.

Nhưng lẩu cay, th!t chiên giòn, lẩu lớn các thứ.

Tôi cũng thích ăn mà.

Tuân Ngọc Bạch chọc vào trán tôi: "Cô bị ngốc à? Hôm nay cô đi khám dùng chứng minh thư của con người đấy. Lý Mạc Hành khả năng cao là sắp nhận được thông báo rồi, cô chỉ có cách biến lại nguyên hình trốn trong nhà tôi mới tránh được tai mắt của anh ta thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
77.18 K

Mới cập nhật

Xem thêm