Ôn Thời Vũ đứng bật dậy, không thể tin nổi hỏi:
"Lê Dương gần đây đã ngoan ngoãn rồi, không chọc gi/ận cậu thì thôi--
"Đó là cơ hội được Thẩm Dịch Xuyên kèm cặp riêng đấy.
"Hạ Chí, chẳng lẽ cậu không thích cậu ấy nữa sao?"
Tôi nhớ lại sự dịu dàng thoáng qua như mây khói của hôm nay.
Trong lòng đ/au nhói.
Nhưng tôi cũng hiểu rõ, trong sự chênh lệch này, cậu ấy chẳng hề có chút thiện cảm nào với tôi.
Thế là tôi "ừ" một tiếng.
Vừa đi ra khỏi lớp.
Vừa dùng âm lượng vừa đủ để cô ấy nghe thấy:
"Tôi sẽ không thích Thẩm Dịch Xuyên nữa.
"Còn về những lời tốt đẹp của tên đáng gh/ét Lê Dương kia, tôi lại càng không cần."
Vừa đi đến cửa.
Tôi đã nghe thấy giọng điệu cợt nhả của Lê Dương:
"Được đấy Hạ Chí, đến cả lời cay nghiệt thế này mà cậu cũng nói ra được.
"Xem ra cánh của cậu cứng cáp rồi nhỉ, sao không nói luôn là sau này tuyệt giao với tôi đi?
"Thôi được rồi, cùng về nhà nào, tối nay mẹ tôi bảo làm món cậu thích nhất--"
"Ý hay đấy." Tôi mặt không cảm xúc c/ắt ngang, nhìn thẳng vào mắt cậu ta, từng chữ một:
"Tuyệt giao cũng tốt."
Nói xong.
Mặc kệ Lê Dương đang sa sầm mặt mày.
Tôi quay người bước đi.
Từ đầu đến cuối, tôi không nhìn Thẩm Dịch Xuyên lấy một cái.
Tôi nghe thấy Ôn Thời Vũ gắt gỏng gọi cậu ấy:
"Thẩm Dịch Xuyên, gọi cậu mấy lần rồi, cậu ngẩn người cái gì thế?"
05
Trên đường về nhà.
Tôi mới nhận ra, đã lâu lắm rồi mình không được yên tĩnh như vậy.
Trước đây hoặc là tìm mọi cách bám lấy Thẩm Dịch Xuyên.
Hoặc là Lê Dương đến nhà tôi ăn chực, rồi hai đứa cãi nhau ỏm tỏi suốt dọc đường.
Chỉ có hôm nay.
Đặc biệt thanh tịnh.
Cả thế giới, dường như chỉ còn lại một mình tôi.
Thế là, tôi nghiêm túc suy nghĩ.
Liệu có khả năng nào, sự tốt bụng của tôi không cần người khác phải công nhận hay không?
Nghĩ đến đây.
Bước chân tôi nhẹ nhàng hơn hẳn.
Giống như mọi khi.
Tôi cho mèo hoang ăn.
Giúp bà cụ b/án hàng rong nhặt những quả cam bị xe đụng rơi vương vãi, xếp lại vào giỏ.
Còn đưa cô gái khiếm thị đến cửa trung tâm thương mại mà cô ấy muốn tới.
Không ngờ.
Khi về đến nhà, Lê Dương đang đứng đợi tôi ở cửa.
06
Lê Dương nhìn bộ váy lấm lem của tôi.
Theo bản năng muốn châm chọc.
Nhưng lại cứng nhắc nhịn xuống, hắng giọng, đưa túi đồ trong tay cho tôi, gượng gạo nói:
"Hạ Chí, tôi m/ua bánh tráng nướng cho cậu, ở quán cậu thích nhất đấy.
"Xếp hàng lâu lắm mới tới lượt.
"Ăn thử đi."
Mùi thơm vấn vít nơi chóp mũi.
Lê Dương lười biếng đút hai tay vào túi quần, nhai kẹo cao su, dùng ánh mắt liếc nhìn tôi.
Tôi biết, đây là cách cậu ta xin lỗi.
Cho bậc thang.
Tôi bước xuống.
Thế là hòa nhau.
Nhưng tôi không muốn nữa.
Ngay khi tôi không biết phải mở lời thế nào, Ôn Thời Vũ gọi điện đến.
Giọng nói tươi vui rạng rỡ:
"Hạ Chí! Lê Dương có ngoan ngoãn xin lỗi cậu chưa!"
Tôi không đáp.
Cô ấy tiếp tục càu nhàu:
"Tên Lê Dương này, làm mình tức ch*t mất.
"Mình chỉ tiện miệng nói trong nhóm là muốn ăn bánh tráng nướng, cậu ta liền đi xếp hàng m/ua ngay, còn mang đến khách sạn nữa chứ, ôi chao, bố mẹ mình vẫn còn ở đó, mình làm sao dám ra gặp cậu ta?
"Thế nên mình không nhận, mình nghiêm túc ra lệnh cho cậu ta, bảo mang đến cho cậu ngay lập tức! Cậu nói xem, thái độ nhận lỗi của cậu ta thế nào? Nếu không thành khẩn thì chứng tỏ cậu ta không ngoan, không nghe lời mình, mình sẽ không bao giờ thèm để ý đến cậu ta nữa!"
Tôi không để tâm đến những chuyện đó, chỉ bắt được một điểm, hỏi Lê Dương:
"Nhóm?
"Nhóm gì?
"Ba người các cậu, có một nhóm à?"
07
Ôn Thời Vũ "á ồ" một tiếng:
"Á á á xin lỗi, mình lỡ lời rồi.
"Hạ Chí, cậu đừng gi/ận, cũng tại tên Thẩm Dịch Xuyên đó, cậu ấy--"
"Không sao." Tôi đáp với giọng lạnh lùng rồi cúp máy ngay lập tức.
Trước khi Lê Dương kịp mở lời với vẻ mặt khó coi.
Tôi đã nhanh tay ném túi bánh tráng nướng ra ngoài.
Đóng sầm cửa lại.
08
Ôn tập xong.
Tắm rửa sạch sẽ.
Tôi gom tất cả những thứ liên quan đến Thẩm Dịch Xuyên vào một chiếc thùng giấy lớn.
Ném vào thùng rác dưới lầu.
Mặc dù biết làm vậy là đúng.
Nhưng vẫn không kìm được, trong lòng đ/au nhói.
Sau một giấc ngủ không mấy yên ổn.
Ngày hôm sau, vừa xuống lầu.
Tôi đã thấy Thẩm Dịch Xuyên đứng dáng người cao ráo bên cạnh thùng rác.
Chiếc áo sơ mi trắng trên người bị gió thổi bay nhẹ.
Cậu ấy đang nhíu mày.
Nhìn vào thùng rác ngẩn ngơ.
Tôi không biết cậu ấy đang nghĩ gì.
Nhưng chắc chắn tôi không tự luyến đến mức cho rằng cậu ấy đến tìm mình.
Thế là tôi giả vờ như không thấy, lướt qua định đi thẳng.
"Hạ Chí."
Thẩm Dịch Xuyên khẽ mở đôi môi mỏng, giọng nói thanh lãnh dễ nghe.
Đây là lần đầu tiên cậu ấy gọi tên tôi.
Tôi khựng lại.
Nghe cậu ấy điềm tĩnh nói:
"Trước đây từng ăn bữa sáng cậu m/ua một lần, hương vị cũng không tệ, hôm nay tôi muốn mời cậu ăn."
Nói rồi.
Thẩm Dịch Xuyên thong thả giơ tay xem giờ, sau khi hít sâu một hơi, nhìn tôi nói:
"Thời gian vẫn còn sớm.
"Đi thôi."
Tôi như bị hạnh phúc đ/ập cho choáng váng.
Toàn bộ cử động đều trở nên chậm chạp và cứng nhắc.
Thẩm Dịch Xuyên không để ý, chỉ vừa đi về phía trước vừa nói:
"Ôn Thời Vũ cậu ấy quá đơn thuần, nhìn cái gì cũng thấy đơn giản, chẳng có tâm cơ gì cả.
"Cậu ấy không giống cậu, hỉ nộ ái ố đều viết hết lên mặt, ch/ửi thề cũng không kiêng nể.
"Vì vậy hy vọng cậu đừng vì tôi mà cô lập cậu ấy nữa. Chỉ cần cậu làm được, tôi hứa sau này mỗi ngày đều sẽ kèm bài cho cậu--"
Tôi nhìn tấm lưng thẳng tắp của cậu ấy.
Như vừa tỉnh mộng.
Sau khi nhanh chóng hoàn h/ồn.
Tôi rảo bước nhanh hơn.
Lướt qua cậu ấy như một người lạ.
Không đợi cậu ấy.
Tôi lên xe buýt trước.
Nhìn cậu ấy với vẻ mặt khó hiểu ở phía sau.
Tôi thầm nghĩ:
Lần đầu rung động của mình.
Vào lúc 6 giờ 44 phút sáng thứ Ba bình thường này.
Chính thức tuyên bố kết thúc.
09
Chúng tôi hoàn toàn rơi vào chiến tranh lạnh.
Lê Dương gan dạ.
Dẫn theo Ôn Thời Vũ tìm đến giáo viên chủ nhiệm.
Với lý do thành tích của tôi kém sẽ kéo lùi cả lớp, cậu ta đổi chỗ tôi xuống hàng cuối cùng.
Ngay cả bài diễn văn trong lễ tuyên thệ mà tôi đã chuẩn bị từ lâu.
Cũng bị thay thế bằng [Chia sẻ phương pháp học tập] của Thẩm Dịch Xuyên.
Còn Ôn Thời Vũ vốn luôn điềm đạm.
Gần đây lại trở nên rất thích giao lưu.
Cô ấy luôn nở nụ cười đáng yêu, chia những chiếc bánh quy tự tay mình làm cho mọi người.
Cả lớp ai cũng có.
Đến lượt tôi, Ôn Thời Vũ lại cắn môi, vẻ mặt đầy tủi thân nói:
"Xin lỗi.
"Mình không thể cho cậu được."
Khi các bạn học đổ dồn ánh mắt về phía này, cô ấy nói một cách m/ập mờ:
"Mỗi người đều là một cá thể đ/ộc lập, mình không thể điều khiển suy nghĩ muốn làm bạn tốt với mình của Thẩm Dịch Xuyên và Lê Dương được."