Hạ chí tuyệt vời nhất

Chương 3

06/07/2026 18:12

“Nhưng Hạ Chí, mình vẫn hy vọng cậu có thể sớm nghĩ thông suốt và xin lỗi họ.

“Đây cũng là ý của họ, chỉ cần cậu chịu cúi đầu nhận lỗi, chúng ta vẫn có thể như trước đây.”

Tôi thực sự không chịu nổi nữa.

Ngay khoảnh khắc cô ta định khiến mọi người xì xào bàn tán về tôi, tôi đ/ập bàn đứng dậy:

“Ôn Thời Vũ, cậu nói vậy là có ý gì?”

10

Người phản ứng nhanh hơn cả cô ta là Lê Dương.

Dạo gần đây, cậu ta lảng vảng ở cửa sau lớp chúng tôi rất thường xuyên.

Luôn như đang đợi chờ điều gì đó.

Khi chứng kiến cảnh này.

Cậu ta gần như lao đến ngay lập tức.

Cuối cùng cũng chộp được cơ hội, cậu ta cười lạnh, buộc tội tôi:

“Cậu còn dám hỏi? Hạ Chí, tôi thực sự không ngờ tâm địa cậu lại đ/ộc á/c như vậy.

“Chỉ vì cậu bắt chước không thành, học đòi Ôn Thời Vũ thất bại... mà phải trút gi/ận lên cô ấy, phải cô lập cô ấy sao?”

Tôi gi/ận đến bật cười.

Vừa định lên tiếng.

Lê Dương đã nhanh tay lẹ mắt lấy chiếc váy trắng từ ngăn bàn tôi ra.

Giơ cao lên, chất vấn tôi:

“Tôi quen cậu mười tám năm, cậu chưa bao giờ mặc váy.

“Giờ đột nhiên ăn mặc thế này, chẳng phải là đang bắt chước Ôn Thời Vũ sao?

“Không phải tôi không thiên vị cậu, nếu cậu thực sự có tâm ý đó, cứ học hỏi cô ấy một chút chẳng phải là xong sao? Ôn Thời Vũ tốt bụng thế kia, sẽ không từ chối giúp cậu đâu.”

Đúng lúc này.

Thẩm Dịch Xuyên vừa từ cuộc thi trở về cũng bước tới.

Thần sắc lạnh lùng đứng cạnh Ôn Thời Vũ, bộ dạng như muốn làm chỗ dựa cho cô ta.

Thấy không khí căng thẳng.

Thẩm Dịch Xuyên như muốn giải vây cho tôi, thản nhiên nói:

“Hạ Chí, phóng khoáng lên chút đi, thừa nhận thì đã sao nào.

“Xin lỗi một tiếng là xong thôi.

“Đợi đến khi... tôi và Ôn Thời Vũ đều sẽ giúp cậu chọn những chiếc váy phù hợp hơn, không cần thiết phải--”

“Không phải vậy đâu.” Một cô bạn vốn rất trầm tính thường ngày nhẹ nhàng ngắt lời:

“Chiếc váy này, rõ ràng là của Ôn Thời Vũ.”

Cô bạn đẩy đẩy gọng kính, nghiêm túc thuật lại:

“Là vì cô ấy làm bẩn váy rồi khóc, Hạ Chí thấy thương nên mới chủ động đề nghị đổi đồ.

“Vì chiếc váy này quá bất tiện, Hạ Chí đến cả cuộc thi chạy ngắn hôm đó cũng phải vắng mặt.

“Bạn Ôn Thời Vũ.”

Cô ấy nhìn Ôn Thời Vũ đầy dò xét, chân thành hỏi:

“Cậu là người trong cuộc, sao có thể để Hạ Chí bị hiểu lầm mà một lời cũng không nói?”

11

Tôi cảm kích nhìn cô ấy một cái.

Bước qua mặt Lê Dương và Thẩm Dịch Xuyên.

Chất vấn Ôn Thời Vũ:

“Bạn bè với nhau, tôi giúp cậu bao nhiêu việc, không có lời cảm ơn thì thôi.

“Đến chuyện này mà cậu cũng không định giải thích sao?”

Ôn Thời Vũ sững người.

Đôi má ửng hồng, đỏ tận đến mang tai.

Cô ta ấp úng hồi lâu, không nói nên lời.

Những giọt nước mắt trong veo thi nhau rơi xuống.

Dưới sự chứng kiến của mọi người.

Ôn Thời Vũ đã khóc không thành tiếng.

“Cậu không cần phải giả vờ đáng thương nữa, từ nay về sau, tôi sẽ không--” Tôi lạnh lùng nhìn cô ta.

Lời còn chưa nói hết.

Bỗng bị tiếng cười lạnh của Lê Dương ngắt lời:

“Tôi lớn lên cùng cậu, sao tôi lại không biết cậu tốt bụng đến thế nhỉ?

“Tốt bụng đến mức-- có thể hy sinh bản thân để giúp đỡ người khác?”

Ánh mắt cậu ta sắc lạnh, cười như không cười:

“Chúng ta đều biết, làm bẩn váy trắng là chuyện mất mặt thế nào.

“Ai lại ngốc đến mức, mình có đồ sạch không mặc, lại không cầu báo đáp mà đổi cho người khác?

“Có đáng không, gh/en tị với Ôn Thời Vũ đến mức này, ngay cả lời nói dối như vậy cậu cũng thốt ra được.”

Tôi như bị dội một gáo nước lạnh lên đầu.

Không thể tin nổi nhìn cậu ta.

Những ký ức đó, như thước phim quay chậm lướt qua trong tâm trí tôi--

Lê Dương tuy miệng đ/ộc.

Nhưng những năm qua, giữa chúng tôi hoàn toàn có thể coi là thân thiết không rời, hiểu ý nhau vô cùng.

Vậy mà giờ đây.

Đến cả sự tin tưởng cơ bản nhất cũng chẳng còn.

“Sao cậu có thể--” Cô bạn kia thấy vậy cũng có chút lúng túng.

Tôi an ủi kéo kéo vạt áo cô ấy.

Cười cay đắng với cô ấy:

“Cảm ơn cậu nhiều, nhưng tôi không bận tâm đâu, cứ để cậu ta nghĩ thế nào thì nghĩ.

“Tôi không thẹn với lòng, chỉ là tôi nghe nói--”

Tôi nhìn Ôn Thời Vũ đầy ẩn ý, từng chữ một:

“Người phụ lòng chân thành, sẽ phải nuốt một vạn cây kim.”

Nói xong.

Tôi ném chiếc váy đã được giặt sạch sẽ bằng tay vào thùng rác.

Thẩm Dịch Xuyên nãy giờ không nói một lời, ánh mắt tối sầm nhìn tôi hồi lâu, giọng khàn đặc:

“Hạ Chí--”

Tôi giả vờ như không nghe thấy.

Kéo cô bạn đã lên tiếng giúp mình cùng đi đến siêu thị:

“Cảm ơn cậu nhé~ mình mời cậu ăn vặt~”

12

Cho đến khi kỳ thi đại học kết thúc.

Chúng tôi không ai nói với ai câu nào nữa.

Tôi biết mình không thông minh bằng Lê Dương.

Nếu không thì đã chẳng đến tận lớp 12 mới chuyển đến ngôi trường trọng điểm này.

Vì vậy khoảng thời gian này, tôi không còn quan tâm đến họ nữa.

Chỉ cố gắng hết sức để học.

Ngày cuối cùng.

Tôi cảm thấy trút bỏ được gánh nặng.

Trên đường cùng bố mẹ về nhà.

Đột nhiên nhìn thấy dưới sông hộ thành có một đứa trẻ đang chìm dần.

Chỉ còn đôi cánh tay thỉnh thoảng vẫy vùng trên mặt nước.

Tôi nhanh chóng nhận ra độ sâu này không gây nguy hiểm cho mình.

Lại thêm có bố mẹ ở đó.

Liền không chút do dự nhảy xuống.

Mọi việc đều khá thuận lợi.

Chỉ là đứa trẻ sợ hãi quá mức, cứ nắm ch/ặt lấy tôi không buông.

Tôi cũng không có thời gian thay đồ, đành để cả người ướt sũng đưa bé đến b/ệnh viện.

Cho đến khi người nhà bé vội vã chạy đến, tôi mới thoát thân.

Nhưng tôi vẫn vì bị nhiễm lạnh mà phát sốt cao.

Khi khỏi hẳn.

Đã là ngày lễ tốt nghiệp rồi.

Còn gia đình đó vì tôi bị ốm nên chưa kịp cảm ơn tử tế.

Lại trực tiếp đến trường.

Không chỉ vậy.

Còn làm lớn chuyện.

Họ tìm đến giáo viên của tôi, tặng cờ thi đua.

Thậm chí, như sợ người khác không biết, họ còn tìm đến hiệu trưởng, nói muốn quyên góp một tòa nhà dưới tên tôi.

Khi tôi nghe được những tin tức này.

Vừa mới chụp xong ảnh tốt nghiệp cùng mọi người.

Các bạn học không biết là ai, đều đang bàn tán sôi nổi:

“Tớ vừa ở văn phòng về, nghe thấy người phụ nữ giàu có đó nói, là người trong lớp mình đấy.

“Còn nói, cô bạn đó cực kỳ cực kỳ cực kỳ xinh đẹp.

“Giống như một tiên nữ vậy!”

Tôi đỏ mặt, không biết phải làm sao khi nghe những lời đó.

Thì nghe thấy giọng Lê Dương nhẹ tênh:

“Vậy chắc chắn là Ôn Thời Vũ rồi, người đẹp nết tốt ngoài cô ấy ra, trong lớp mình còn ai vào đây nữa?”

Còn Thẩm Dịch Xuyên khẽ nhíu mày, hỏi Ôn Thời Vũ:

“Giờ là tháng sáu rồi, nước vẫn còn lạnh lắm.

“Cơ thể cậu không sao chứ?”

13

Có người thắc mắc:

“Nhưng sao lúc nãy tớ nghe thầy giáo bảo, Hạ Chí phải lên văn phòng nhỉ?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm