Không thể không nói, Hoắc Trầm Dật thực sự rất đẹp trai.

Đặc biệt là dáng vẻ khi anh mặc vest, quả thực quá hợp gu của tôi.

Tôi không dám nhìn nhiều, sợ không kiềm chế được ánh mắt của mình.

Tôi chỉ liếc nhanh một cái rồi thu hồi tầm mắt.

Khi đến bờ biển, đã là một giờ sáng.

Gió biển đêm nay thổi rất mạnh.

May mà trong xe anh lúc nào cũng chuẩn bị sẵn khăn choàng len cho tôi.

Bầu trời m/ù sương, biển lần trước là màu xanh thẫm, lần này lại là xanh đậm.

Có vẻ như sắp mưa.

Thực ra thời tiết đêm nay không thích hợp để ra biển.

Nhưng mà, đến nghe gió biển trong tiết trời này lại là một trải nghiệm khác.

Giống như một bản tình ca lãng mạn, nhưng lại chuyển sang giai điệu ly biệt.

Thoáng chút u buồn man mác.

Chúng tôi dạo một vòng quanh bờ biển rồi quay lại chiếc Rolls-Royce bản kéo dài.

Tay Hoắc Trầm Dật đặt trên vô lăng, anh nghiêng đầu hỏi: "Có muốn ở lại một lát không?"

"Được chứ." Trong lòng tôi phấn chấn, cơ hội đã đến.

Hoắc Trầm Dật mở một bản nhạc nhẹ nhàng.

Chúng tôi dựa vào ghế, ngước nhìn trần xe mô phỏng bầu trời sao.

Bản nhạc dần đi đến hồi kết.

Hoắc Trầm Dật cúi người thắt dây an toàn cho tôi.

Tôi giống như lần trước, hôn nhẹ lên khóe môi anh.

Anh hơi sững lại, rồi đáp lại nụ hôn của tôi.

Phản ứng của anh như thể đang phát đi một tín hiệu cho tôi.

Thực ra, chúng ta không cần phải ly hôn.

Mọi chuyện vẫn còn cơ hội c/ứu vãn.

Tôi vòng tay qua cổ anh, nhiệt tình đáp lại.

Tiếng sóng biển ngoài kia càng lúc càng dữ dội.

Một nụ hôn kết thúc, vẫn cảm thấy chưa đủ.

Anh khàn giọng hỏi: "Có muốn qua đây không?"

"Ừm." Tôi ngồi vào lòng anh, ánh mắt hai người chạm nhau trong chốc lát, rồi lại chìm sâu vào nụ hôn.

Bên ngoài trời bắt đầu mưa.

Chúng tôi dường như quên mất thời gian.

Hôn nhau suốt nửa tiếng đồng hồ.

Mưa vẫn chưa tạnh.

Cơn mưa càng lúc càng lớn.

Tôi đưa tay cởi cúc vest của Hoắc Trầm Dật, má ửng hồng nói: "Hoắc Trầm Dật, chúng ta... ôn lại một chút nhé?"

11

Hoắc Trầm Dật ngả ghế xuống: "Được..."

Tôi giúp anh cởi áo vest ngoài.

Trong ánh đèn mờ ảo, tôi nhìn rõ bên trong bộ vest anh mặc chiếc áo bó sát nửa trong suốt bằng voan đen.

Trên cơ ngựk vạm vỡ, sợi dây chuyền ngựk bằng bạc ánh lên vẻ kim loại lạnh lùng.

Ánh mắt tôi sáng lên.

Thì ra, trước khi ra ngoài anh thay đồ mất mười lăm phút là để đeo dây chuyền ngựk và mặc chiếc áo bó voan đen này.

Có lẽ do đây là lần đầu anh mặc, nên mới mất nhiều thời gian như vậy.

Hoắc Trầm Dật khàn giọng hỏi: "Thích không?"

Tôi vô thức nuốt nước bọt: "Rất thích."

Đầu ngón tay tôi men theo sợi dây chuyền ngựk, trượt qua cơ ngựk và cơ bụng của anh.

Hoắc Trầm Dật khẽ rên lên một tiếng.

Đúng lúc lửa tình đang bùng ch/áy.

Chiếc điện thoại tôi để ở ghế phụ lại đổ chuông vào lúc chẳng lành.

Tôi không thèm nhìn ai gọi, rút một tay ra để tắt máy.

Nào ngờ, tôi lại bấm nhầm, thành ra nghe máy.

Lại còn vô tình bật loa ngoài.

Trong điện thoại vang lên giọng Giang Thần Dữ: "Miên Miên, ngủ chưa? Lần trước em không phải bảo muốn m/ua dây chuyền ngựk và áo bó voan đen cho anh mặc sao? Em m/ua chưa?"

Đầu óc tôi như muốn n/ổ tung.

Sao Giang Thần Dữ lại gọi vào đúng lúc này chứ?

Lại còn nói những lời m/ập mờ thế này.

Tôi thực sự kiệt sức rồi.

Tôi dứt khoát cúp máy.

Khi tôi ngước mắt lên, d/ục v/ọng trong đáy mắt Hoắc Trầm Dật đã tan biến hết.

Trước khi kết hôn, tôi từng lướt thấy nam streamer mặc dây chuyền ngựk và áo bó màu đen.

Tôi tiện tay chuyển cho bạn thân cùng ngắm.

Nào ngờ, tay lại trượt, gửi nhầm cho Giang Thần Dữ.

Anh ấy reply ngay: 【Muốn xem anh mặc cái này?】

Tôi: 【Anh dám mặc à?】

Giang Thần Dữ: 【Em dám m/ua anh dám mặc.】

Tôi reply một sticker 【Đợi đấy】.

Sticker đó chỉ là sticker thôi.

Không phải định m/ua thật cho anh ấy.

Không ngờ chuyện này anh ấy lại nhớ đến tận bây giờ.

Tôi thầm nghĩ: 【Xong rồi xong rồi, lần này giải thích không rõ rồi.】

【Mình đúng là có nói với Giang Thần Dữ, nhưng lúc đó anh ấy là crush của mình, hình như cũng không phải chuyện gì to t/át?】

【Chồng chắc không để bụng đâu nhỉ?】

Tôi cẩn trọng dỗ dành: "Chồng ơi, không phải như anh nghĩ đâu, em và anh ấy chỉ đùa thôi."

Giọng Hoắc Trầm Dật nhàn nhạt, nhưng khó giấu được sự gh/en t/uông: "Em còn đùa với anh ấy những gì nữa?"

Tôi thầm nghĩ: 【Mình đùa với Giang Thần Dữ nhiều lắm ấy.】

【Mấy câu tán tỉnh trên mạng, trước đây mình đều từng dùng để trêu anh ấy cả rồi.】

Nhưng những lời này, tôi không thể nói thật với Hoắc Trầm Dật.

Tôi lắc đầu: "Không còn gì nữa, thật mà."

Hoắc Trầm Dật lại không tin, anh thất vọng nói: "Xuống xe đi, mưa tạnh rồi, lái xe về nhà."

12

Ba giờ sáng.

Tôi nằm trên giường phòng ngủ.

Hoắc Trầm Dật nằm trên ghế sofa phòng khách.

Dù anh không nói gì.

Nhưng lúc nãy về đến nơi, anh vào phòng tắm tháo chiếc áo bó voan đen và dây chuyền ngựk ra, vứt thẳng vào thùng rác.

Tiếc quá, tôi còn chưa kịp ngắm nghía cho đã.

Còn chưa kịp tự tay x/é nát chiếc áo voan đen đó.

Tôi nghiêm túc tự kiểm điểm bản thân.

Chẳng lẽ lần trước, lúc ý lo/ạn tình mê tôi gọi nhầm tên Giang Thần Dữ?

Nên Hoắc Trầm Dật mới gi/ận đến thế.

Nhưng tôi không nhớ mình có gọi nhầm tên đâu.

Nếu không gọi nhầm, sao Hoắc Trầm Dật lại biết đến sự tồn tại của Giang Thần Dữ?

Tuy nhiên, xét cho cùng, chuyện này quả thực là lỗi của tôi.

Tôi đã kết hôn rồi, bất kể Hoắc Trầm Dật có yêu tôi hay không.

Tôi đều không nên tiếp tục liên lạc với Giang Thần Dữ.

Trước khi ngủ, tôi kéo Giang Thần Dữ vào danh sách đen.

Hoắc Trầm Dật chắc là để đối phó với bà nội, mấy đêm sau đều ngủ lại chỗ ở tầng thượng studio của tôi.

Chỉ có điều, anh đều ngủ trên ghế sofa.

Tôi biết trong lòng anh vẫn còn vướng mắc.

Tôi muốn c/ứu vãn, nhưng không biết phải làm thế nào.

Tôi không hiểu rốt cuộc đã xảy ra vấn đề ở đâu.

Chiều hôm đó.

Giang Thần Dữ đẩy cửa bước vào studio hoa.

Anh ấy chất vấn: "Thịnh Miên, sao em lại kéo anh vào danh sách đen?"

"Lần trước anh gọi cho em, sao em không nói câu nào đã cúp máy?"

Tôi thản nhiên đáp: "Lần trước chồng em ở đó."

"Giang Thần Dữ, sau này chúng ta đừng liên lạc nữa."

Giang Thần Dữ nói: "Miên Miên, tình cảm gần hai mươi năm của chúng ta, anh còn chẳng để tâm việc em có chồng, chồng em tại sao lại để tâm việc có anh?"

Tôi đáp: "Giang Thần Dữ, cuộc sống không phải là trò đùa, Hoắc Trầm Dật anh ấy có tình cảm, anh ấy sẽ để bụng."

"Trước đây là em vô tâm, sau này em sẽ không làm những chuyện khiến anh ấy gh/en nữa."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm