Vân Mái Tóc, Sắc Hoa Tươi

Chương 6

09/07/2026 15:59

Vọng, văn, vấn, thiết đều là để chữa b/ệnh, đừng nên ngại ngùng."

Ta lúc này mới nhỏ giọng đáp lời.

Nói đến chuyện phòng the với Triệu Hành trước kia--

Thực ra căn bản chẳng có gì để nói.

Một tháng cũng chỉ được hai ba lần, lần nào cũng qua loa cho xong chuyện.

Ta còn tưởng hắn là người quân tử thanh tâm quả dục.

Giờ đây mới hiểu rõ.

Hắn chỉ là chê ta quá cứng nhắc, không đủ kí/ch th/ích mà thôi.

Nói đến Triệu Hành, trong lòng ta cười lạnh một tiếng.

Ta và Vãn Tình đã đi rồi, chắc hẳn Tĩnh An Hầu phu nhân sẽ nhanh chóng tục huyền cho hắn--

Dù sao Hầu phủ không thể không có chủ mẫu.

Kiếp trước ta rất ít khi hỏi đến chuyện đại sự triều đình.

Không thể nắm được nhược điểm gì của kẻ th/ù chính trị của hắn.

Nhưng ta lại có thể đi đường tắt.

Thế là đêm trước khi ta và Vãn Tình xuất phát, ta đã viết những thói hư tật x/ấu khó nói của Triệu Hành vào một cuốn sổ nhỏ.

Còn thêm thắt mắm muối vào đó--

Nào là hắn thích bị người ta dùng roj quất, nhất định phải thắp nến trên đỉnh đầu, phải mặc nữ trang mới có thể hành sự, vân vân.

Ta còn vẽ cả hình minh họa, bỏ bạc thuê rất nhiều kẻ vô công rồi nghề và ăn mày.

Để họ đi khắp các ngõ ngách ở kinh thành mà phát tán truyền tay nhau.

Chắc hẳn giờ đây chuyện x/ấu của Triệu Hành đã ai ai cũng biết.

Hy vọng các cô nương ở kinh thành hãy mở to mắt, đừng để bị lừa nữa!

23

Lục lão thần y nghe xong mạch tượng của ta.

Nói b/ệnh tình không nghiêm trọng, chỉ là thân thể hơi hư nhược, khó có th/ai, điều chỉnh một chút là được.

Ta có chút kinh ngạc:

"Chỉ đơn giản vậy thôi sao? Vậy tại sao con và phu quân trước đây mãi mà..."

Lục thần y biểu cảm lúng túng, ho một tiếng nói:

"Phu quân con không chịu bỏ sức, muốn gieo hạt cũng không dễ dàng đâu!"

Lời này thật sự quá thô tục.

Ta cạn lời đảo mắt một cái.

Nếu không phải vì Lục thần y đã lớn tuổi, ta đã m/ắng cho một trận rồi!

Tiếp đó, thần y kê cho ta phương th/uốc để điều dưỡng cơ thể.

Và cam đoan nửa năm sau ta có thể khỏi hẳn.

Nhị thẩm rất vui, nói đến lúc đó nhất định tìm cho ta một người đàn ông tốt để gả đi.

"Trai tốt ở Liêu Đông ta nhiều vô kể!"

Nhị thúc kéo nhị thẩm lại nói:

"Đừng có lo hão, nhỡ đâu Dung nhi muốn gả về kinh thành thì sao..."

Ta vô cùng nghiêm túc nói:

"Dù có gả hay không, con đều nguyện ý ở lại Liêu Đông!"

24

Cứ như vậy, ngày tháng trôi qua từng ngày.

Lục thần y trong lúc chữa b/ệnh cho ta, thỉnh thoảng còn dạy ta một ít y thuật.

Ta và Vãn Tình sẽ giúp ông phân loại thảo dược, phơi nắng, nghiền bột.

Thỉnh thoảng người trong phủ có đ/au đầu sổ mũi, cũng có thể giúp chẩn trị đôi chút.

Lục thần y dạy người rất kiên nhẫn, chưa bao giờ vì ta là nữ nhi mà làm cho có lệ.

Đối với Vãn Tình cũng rất tôn trọng.

Không hề vì nàng là nha hoàn của ta mà coi thường.

Vãn Tình học vô cùng chăm chỉ.

Nàng nói may mà ta đã đưa nàng ra ngoài.

Nếu không sẽ vẫn mãi ở lại Hầu phủ, hết lần này đến lần khác sinh con, rồi dần dần mục nát héo tàn.

Ta nào có khác gì đâu!

Một buổi chiều xuân nửa năm sau.

Vãn Tình bỗng đỏ mặt, ấp a ấp úng lén lút lẻn vào phòng ta.

"Tiểu thư..."

Nàng vân vê ngón tay, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu:

"Con... con muốn thưa với người một chuyện."

Ta đặt bó ngải c/ứu trong tay xuống, nhướng mày nhìn nàng.

Những ngày qua, chúng ta dần quên đi quá khứ, khôi phục lại sự thân thiết như trước.

Sao Vãn Tình lại trở nên khách khí thế này.

Thấy ta trừng mắt nhìn nàng.

Vãn Tình càng thêm lúng túng, chần chừ hồi lâu mới nhỏ giọng nói:

"Con... con muốn gả cho Tống Lương, thân binh của nhị thúc."

Ta há hốc mồm:

"Con bé này, từ bao giờ mà con và Tống Lương lại qua lại với nhau!"

Vãn Tình cắn môi, vành tai đỏ ửng như muốn rỉ m/áu:

"Anh ấy... vẫn luôn đối xử với con rất tốt."

"Lúc con mới đến bị thổ nhưỡng không hợp, chính anh ấy ngày nào cũng nấu canh gừng cho con."

"Sau này đêm đêm con gặp á/c mộng khóc tỉnh, cũng là anh ấy canh giữ ngoài cửa... Anh ấy nói nếu con đồng ý, anh ấy sẽ đi cầu nhị thúc."

Ta im lặng một lát rồi nói:

"Vậy anh ấy, có biết chuyện trước kia của con không?"

Vãn Tình trước kia là thiếp của Triệu Hành.

Chuyện này chủ bộc chúng ta đều chưa từng tiết lộ với người ngoài.

Nàng gật đầu, mắt rưng rưng:

"Tống Lương không để ý. Anh ấy nói trước kia trên chiến trường từng gi*t người, trên tay cũng có n/ợ m/áu, mọi người đều là kẻ khổ mệnh, anh ấy chỉ coi trọng con người của con mà thôi."

Vậy thì tốt.

Ta từng gặp Tống Lương.

Người không cao, nhưng bờ vai rộng lớn, cười lên trông rất khờ khạo.

Không giống kẻ có tâm địa gian xảo.

Quan trọng nhất là--

Nếu hắn phụ bạc Vãn Tình, nhị thúc ta sẽ không tha cho hắn.

Nghĩ thông suốt, ta gật đầu.

Lấy khế ước b/án thân của nàng từ đáy rương ra, để nàng tự tay đ/ốt đi.

Vãn Tình hai tay nâng tờ giấy đó.

Nước mắt lã chã rơi xuống.

Nàng trịnh trọng dập đầu với ta ba cái, nghẹn ngào nói:

"Tiểu thư, người chính là cha mẹ tái sinh của con. Đời này của con, sẽ luôn ghi nhớ ân tình của người."

Khoảnh khắc ngọn lửa bùng lên.

Biểu cảm trên gương mặt nàng là sự nhẹ nhõm hạnh phúc chưa từng có.

25

Không lâu sau khi Vãn Tình xuất giá, biểu muội cũng đi lấy chồng.

Biểu ca và biểu đệ suốt ngày cùng nhị thúc lăn lộn trong quân doanh, nắng ch/áy đen như cục than.

Nhị thẩm bận rộn quản lý việc nhà, điều đình chuyện vụn vặt giữa các gia quyến.

Trong chốc lát, dường như chỉ còn mỗi mình ta là rảnh rỗi.

Không, ngoài ta ra, còn có Lục thần y.

Thân thể ta đã khỏi hẳn.

Nhưng ông không yên tâm, cứ cách vài ba ngày lại đến bắt mạch bình an cho ta.

Thấy ta thần sắc ủ rũ, Lục thần y nói:

"Dạo này con sao thế? Sao lại thiếu tinh thần vậy?"

Ta và Lục thần y đã quá quen thuộc.

Quen đến mức không cần phải giữ kẽ tiểu thư khuê các trước mặt ông nữa.

"Dường như chỉ có mỗi con là không có việc gì làm vậy."

Nói xong ta thở dài:

"Người tên Trang Khải Sơn cầu hôn con lần trước, thật sự chẳng có chút thành ý nào. Con vừa từ chối hắn, hắn liền đi cưới vợ ngay..."

Nghe nói vợ hắn cũng mang th/ai rồi.

Đường ca cũng chuẩn bị xong lễ mừng đầy tháng.

Tốc độ đúng là nhanh thật!

Sao không đợi con một chút chứ?

"...Giờ thân thể con đã khỏe, có thể sinh con đẻ cái rồi, mà người để gả thì lại chẳng thấy đâu."

Lục thần y nhìn chằm chằm ta một lúc, hắng giọng nói:

"...Con bị b/ệnh rồi, ta kê cho con một thang th/uốc!"

Nói xong, ông viết một trang giấy rồng bay phượng múa.

Ta cầm lấy xem:

"Dùng một quả lê thu cực ngon, hai tiền băng đường, một tiền trần bì, ba bát nước.

Nấu đến khi lê chín là được, mỗi sáng sớm ăn một quả."

Nửa năm nay, ta cũng đã xem qua không ít phương th/uốc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5