Gia đình chỉ đủ điều kiện cho một đứa con gái đi học đại học ở Bắc Kinh, tôi đã nhường cơ hội đó cho đứa em gái có thành tích học tập tốt hơn, còn mình thì đi làm thuê để ki/ếm tiền đóng học phí cho nó.
Thế nhưng, chỉ mới năm thứ hai ở Bắc Kinh, nó đã bỏ học để một lòng một dạ muốn sinh con cho một gã l/ưu ma/nh làm nghề rap.
Nó nói: "Ai cũng ép con phải tiến bộ, chỉ có anh ấy mới khiến con cảm thấy mình được yêu thương."
Gã l/ưu ma/nh đó đá/nh nhau rồi vào đồn cảnh sát, em gái tôi đã lấy tr/ộm số tiền chữa b/ệnh của tôi chỉ để lo Iót cho người đàn ông mình yêu không phải ngồi tù.
Tôi ch*t trong b/ệnh viện, khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại thời điểm trước kỳ thi đại học.
Em gái tôi khóc lóc c/ầu x/in: "Chị ơi, em thực sự rất muốn học đại học."
Nhưng lần này, tôi sẽ không nhường nhịn nó nữa.
1
Tôi hoàn toàn không ngờ rằng mình lại được tái sinh.
Trước mặt là căn phòng khách nhỏ hẹp cũ kỹ, và khuôn mặt đầm đìa nước mắt của em gái tôi.
Nó nói: "Chị ơi, điều kiện nhà mình khó khăn, không thể lo cho cả hai cùng đi Bắc Kinh được, chuyện này chị rõ hơn em mà."
"Em thực sự rất muốn học đại học, chị ơi, c/ầu x/in chị hãy nhường em thêm một lần nữa đi."
Bố mẹ ngồi bên cạnh cũng hùa vào khuyên nhủ tôi.
"Tiểu Ninh, con là chị, nên nhường nhịn em gái một chút."
"Em gái bình thường học hành vẫn luôn tốt hơn con, nó đi Bắc Kinh học xong đại học tìm được công việc tốt, sẽ có thể đỡ đần gia đình mình tốt hơn!"
Tôi ngồi trên ghế, lặng người hồi lâu không nói nên lời.
Kiếp trước, tôi cũng đã im lặng như vậy suốt một hồi lâu.
Thực ra sau khi có điểm thi đại học, tổng điểm của tôi cao hơn em gái tận hai mươi điểm.
Nhưng cũng chỉ có kỳ thi đại học lần này là tôi đạt điểm cao hơn, còn trong hơn mười năm qua, nó luôn học giỏi hơn tôi.
Thế là dưới sự thuyết phục không ngừng của bố mẹ, cuối cùng, tôi đã nhường cơ hội đi Bắc Kinh học đại học cho em gái.
Khi giúp nó thu dọn hành lý, tôi không ngừng dặn dò: "Nhã Nhã, em là sinh viên đầu tiên của nhà mình, cơ hội này không dễ dàng có được, em nhất định phải trân trọng và nỗ lực, tự tạo cho mình một tương lai tươi sáng."
Em gái ngồi một bên, chẳng buồn ngẩng đầu lên, mải mê chơi chiếc điện thoại tôi m/ua cho bằng số tiền làm thêm trong kỳ nghỉ hè, miệng đáp trả qua loa: "Biết rồi, biết rồi."
Giọng điệu đầy vẻ thiếu kiên nhẫn.
Mãi về sau tôi mới biết, lúc đó nó cúi đầu chơi điện thoại là để nhắn tin cho người yêu qua mạng của nó.
Nó khao khát đến Bắc Kinh như vậy, cũng không phải vì muốn học đại học, mà là muốn gặp mặt người đàn ông đó.
Nhưng lúc đó tôi không hề hay biết, chỉ nghĩ rằng mình quá lải nhải.
Sau khi em gái đến Bắc Kinh, nó thường xuyên than phiền thành phố lớn vật giá đắt đỏ, không đủ tiền tiêu.
"Em đến cơm còn chẳng được ăn no, thì sức đâu mà học."
Thế là tôi làm việc không ngừng nghỉ, bản thân chắt bóp chi tiêu, gửi hết tiền cho nó.
Kết quả lại nhận được điện thoại từ trường của nó.
Đầu dây bên kia báo rằng em gái tôi, An Nhã, vì n/ợ quá bảy môn liên tiếp và vắng mặt trong kỳ thi lại cuối cùng, nên sắp bị nhà trường đuổi học.
Bàng hoàng, tôi gọi điện cho em gái, nó khóc rất thảm thiết.
Nó nói rằng vì bị bạn cùng phòng tẩy chay cô lập nên bị trầm cảm, hoàn toàn không thể tham gia thi cử.
Nó còn c/ầu x/in tôi đừng nói chuyện nó bị đuổi học cho bố mẹ biết.
Tôi như ngồi trên đống lửa, nhưng vì lúc đó đang làm việc tại một nhà máy điện tử ở nước ngoài, không thể về ngay lập tức, nên đành chuyển hết số tiền mình có cho nó, bảo nó thuê nhà bên ngoài rồi đi khám bác sĩ tâm lý ngay.
Lúc đó tôi cũng đã đổ b/ệnh, nhưng chẳng màng đến cơ thể mình, vội vàng bay về nước trong đêm.
Thế nhưng khi đến Bắc Kinh, tôi mới nhận ra tất cả đều là giả dối.
An Nhã không hề bị trầm cảm.
Lý do nó liên tục đòi tiền, bỏ bê học hành, đến mức bị đuổi học chỉ có một --
Nó yêu đương rồi.
Đối mặt với sự chất vấn của tôi, An Nhã còn cảm thấy ấm ức hơn cả tôi.
Nó nói: "Các người chỉ biết bắt con phải nỗ lực, ép con phải tiến bộ, nhưng con sinh ra là để yêu, chỉ có anh ấy mới cho con cảm giác thực sự được yêu thương."
"Chị sẵn lòng bỏ tiền cho em đi học, nhưng em vừa bỏ học là chị không muốn đưa tiền nữa, chứng tỏ chị chẳng hề yêu thương em thật lòng, chị chỉ đang đầu tư vào em thôi!"
An Nhã gi/ận dỗi nói muốn c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ chị em với tôi, và nó thực sự đã làm như vậy.
Sau này, cho đến khi tôi ch*t trong b/ệnh viện, nó cũng không đến nhìn tôi lấy một lần.
2
Ký ức kiếp trước bị coi như kẻ khờ khạo lướt qua như một cuốn phim quay chậm, tôi ngồi tại chỗ, lặng lẽ siết ch/ặt tay.
Em gái thấy tôi không mở lời, tưởng rằng tôi đang do dự.
Nó liền tiến lên kéo lấy tay áo tôi, khóc lóc đáng thương.
"Chị ơi, em không phải vì bản thân muốn học đại học đâu, em cũng là vì gia đình mình thôi."
"Em học giỏi hơn chị, phù hợp để học đại học hơn chị, đợi sau này em thành đạt, em sẽ đưa cả nhà cùng hưởng phúc..."
Tôi hất tay nó ra, bình thản nhìn về phía bố mẹ.
"Bố, mẹ, lúc trước chúng ta đã thỏa thuận rồi, ai điểm cao hơn thì người đó đi học đại học."
"Hiện tại điểm thi của con cao hơn An Nhã hai mươi điểm, vậy theo thỏa thuận, người nên đến Bắc Kinh phải là con."
An Nhã sững sờ.
Nó hoàn toàn không ngờ rằng, người chị vốn luôn cưng chiều nó như tôi lại không nhường nhịn nó nữa.
Ngay lập tức, mặt nó đỏ bừng, giọng nói cũng trở nên chói tai:
"Em chỉ là làm bài không tốt trong kỳ thi đại học này thôi! An Ninh, chị chẳng qua chỉ là gặp may một lần thôi, từ nhỏ đến lớn chị đều không bằng em, cơ hội đi Bắc Kinh vốn dĩ phải là của em!"
Tôi lạnh lùng nhìn nó.
Thực ra An Nhã nói không sai, từ nhỏ đến lớn tôi đều không bằng nó.
Nó thông minh bẩm sinh, đầu óc nhanh nhạy hơn tôi, mới vào tiểu học đã được thầy cô khen là học sinh thông minh nhất lớp.
Bố mẹ vốn đã thương con gái út hơn một chút, vì thế lại càng thiên vị hoàn toàn.
Thành phố có cơ hội học thêm, họ chỉ cho An Nhã đi.
Tôi phải làm việc nhà, còn An Nhã thì ngoài học ra chẳng phải làm gì cả.
Sau này, họ còn bắt tôi buổi trưa phải chạy về nhà nấu cơm, rồi mang đến trường cho An Nhã, thậm chí hộp cơm cũng phải rửa sạch giúp nó, chỉ để An Nhã có thể nghỉ ngơi nhiều hơn một chút vào buổi trưa, để buổi chiều học tập đạt hiệu quả cao hơn.
Lâu dần, thành tích của tôi ngày càng kém hơn An Nhã.
Bố mẹ thì xoa đầu An Nhã, cảm thán: "Quả nhiên Nhã Nhã mới là người có tố chất học hành."