Được bạn trai dỗ dành vài câu, An Nhã lập tức vui vẻ trở lại.
Nó ngẩng cao đầu nhìn tôi: "Thấy chưa, người Triệu Tân yêu là em, chị không quyến rũ được anh ấy đâu."
Nó nắm tay Triệu Tân, vui vẻ rời đi.
Khoảng thời gian sau đó, mối qu/an h/ệ giữa An Nhã và Triệu Tân ngày càng tốt đẹp.
Cố vấn học tập gọi tôi đến, cho tôi xem bảng điểm của An Nhã.
Giống như kiếp trước, An Nhã n/ợ bảy môn, trực tiếp đối mặt với nguy cơ bị buộc thôi học.
"Hai em từ quê lên Bắc Kinh học tập không dễ dàng gì, thầy không muốn nhìn thấy một cô gái trẻ mới năm nhất đã phải bỏ học, nên thầy đã xin cho em ấy cơ hội thi lại."
"An Ninh, em học giỏi, An Nhã là em gái em, em hãy giúp đỡ nó nhiều hơn nhé."
Tôi suy nghĩ một chút rồi nói với cố vấn: "Em sẽ cố gắng hết sức, nhưng em gái em đã là người trưởng thành rồi, em cũng không thể can thiệp vào quyết định của nó."
Quay lưng rời khỏi văn phòng, thần sắc tôi bình thản như mặt hồ.
Tôi đã nói dối cố vấn.
Tôi sẽ chẳng cố gắng hết sức gì cả.
Kiếp trước, An Nhã đã dùng hết sạch cơ hội mà tôi dành để giúp nó rồi.
Kiếp này, người duy nhất tôi cần giúp chỉ có bản thân mình.
8
Chẳng bao lâu sau, An Nhã vì n/ợ quá nhiều môn lại vắng mặt trong kỳ thi lại nên đã bị đại học buộc thôi học.
Lần này tôi không giúp nó giấu bố mẹ nữa mà đưa thẳng số điện thoại của nhà tôi cho cố vấn, đồng thời tỏ vẻ đ/au lòng: "Em không có khả năng giúp nó, đây là số điện thoại của phụ huynh nhà em."
Bố mẹ vội vã chạy đến trường.
Trước cửa tòa nhà giảng đường, bố tôi m/ắng nhiếc An Nhã thậm tệ, còn mẹ tôi thì ôm ngựk không thốt nên lời, chỉ biết gào khóc.
Sự việc gây náo động lớn, đám đông qua lại đều đổ dồn ánh mắt tò mò về phía này.
Điều này làm sao An Nhã có thể chịu đựng được.
Trước đây, nhờ có bạn trai là Rapper sành điệu, nó luôn là nhân vật tâm điểm trong trường, là đối tượng được bao cô gái ngưỡng m/ộ.
Giờ đây, bố mẹ với vẻ ngoài quê mùa đứng đây ch/ửi bới, chắc chắn khiến nó cảm thấy vô cùng mất mặt.
"Con bị đuổi học thì sao chứ?
"Mọi người đều ép con phải tiến bộ, nhưng con sinh ra là để yêu!"
Bố mẹ gần như tức đến ngất xỉu.
"Chúng tao vất vả lo cho mày ăn học, đây là thứ mày báo đáp chúng tao sao?!!"
An Nhã hét lớn: "Báo đáp! Báo đáp! Các người căn bản không hề yêu thương con, các người chỉ nghĩ đến việc thu hồi vốn từ con. Chi bằng từ nay về sau chúng ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ!"
Tôi đứng một bên, đút tay vào túi, lạnh lùng quan sát.
Bạn học thận trọng huých vào người tôi: "An Ninh, bố mẹ cậu và em gái đang cãi nhau, cậu không lên khuyên can sao?"
Tôi thản nhiên đáp: "Không khuyên được đâu."
Bạn học hơi tức gi/ận: "Sao cậu lại m/áu lạnh như vậy..."
"M/áu lạnh?"
Một giọng nói vang lên từ phía sau, tiểu thư Tống Dư Nhu bước tới.
"Thế nào mới gọi là không m/áu lạnh? Thay em gái nó học xong đại học để báo đáp bố mẹ, hay là thay bố mẹ nuôi em gái nó?" Tống Dư Nhu nhún vai, "Chưa hiểu nỗi khổ của người khác thì đừng khuyên người ta lương thiện, rảnh rỗi không có việc gì làm thì đi học đi, đừng ở đây chơi trò đạo đức giả."
Tống Dư Nhu là nhân vật có tiếng trong trường, bạn học không dám đắc tội với tiểu thư này, sau khi bị m/ắng cũng không dám phản bác, chỉ biết lè lưỡi rồi lủi thủi rời đi.
Tống Dư Nhu đến bên cạnh tôi, liếc nhìn bố mẹ và An Nhã đang khóc lóc trước tòa nhà.
"Cậu cẩn thận chút, đừng để bị họ hút m/áu." Cô ấy nói khẽ.
À, tiểu thư không những xinh đẹp giàu có mà còn tốt bụng đến thế này.
Tôi gật đầu: "Tôi hiểu."
Lời nhắc nhở của Tống Dư Nhu rất hợp lý.
Sau khi bố mẹ tôi c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ với An Nhã, họ quay sang đặt hy vọng lên người tôi.
Tôi lạnh nhạt đối phó qua loa rồi tiễn họ về quê.
Kể từ đó, An Nhã mất đi khoản sinh hoạt phí mà bố mẹ gửi hàng tháng.
Nó trước giờ không có thói quen tiết kiệm, luôn là người tiêu xài hết sạch tiền mỗi tháng, giờ đây túi tiền càng eo hẹp hơn, gần như đến mức không m/ua nổi cơm ăn.
Nó đến trước mặt tôi than nghèo kể khổ vài lần, muốn tôi hỗ trợ sinh hoạt phí, tôi đều giữ thái độ lạnh lùng.
Sau nhiều lần bị từ chối, An Nhã tức gi/ận.
Nó nói với Triệu Tân: "Nếu không có tiền, chúng ta sắp không trả nổi tiền thuê nhà rồi."
Triệu Tân không ngẩng đầu: "Anh sắp nổi tiếng rồi."
An Nhã rít lên: "Anh cứ nói sắp với chả sắp! Rốt cuộc còn bao lâu nữa!"
Sau một lúc im lặng, tôi nghe thấy nó thì thầm: "Không được, phải nghĩ cách ki/ếm tiền."
"Cái người quản lý lần trước tìm anh, anh còn cách liên lạc của hắn không?"
Triệu Tân thiếu kiên nhẫn: "Gã đó không đàng hoàng..."
"Em biết hắn không đàng hoàng! Nhưng chẳng phải hắn nói, giới thiệu nữ sinh viên cho đại gia thì mỗi lần sẽ được vài nghìn tệ sao..."
Triệu Tân kinh ngạc: "Sao, em định đi à?"
"Không phải em!" An Nhã nghiến răng, "Nếu không phải An Ninh ép em, em đã không đến bước đường này."
"Rõ ràng là em một mình lên đại học, nếu chị ta đi làm thuê nuôi em thì mọi chuyện đã tốt đẹp rồi. Tại sao, tại sao chị ta cứ phải tranh giành với em chứ?"
"Nó n/ợ em, thì cứ dùng cách này mà trả."
An Nhã không hề biết rằng, tất cả những điều này đều đã bị tôi nghe thấy.
Vì khi nó xông vào phòng ngủ của Triệu Tân, tôi đang họp trực tuyến với hắn để bàn về công tác quảng bá sau này.
Mặc dù Triệu Tân đã nhanh chóng ngắt điện thoại, nhưng những lời này của An Nhã đã bị tôi ghi âm lại hết.
Sau đó, Triệu Tân nhắn tin WeChat cho tôi: 【An Nhã chỉ nói lời nóng gi/ận thôi, cậu đừng để bụng nhé.】
Tôi trả lời bằng một biểu tượng cảm xúc đậm chất Hip-hop: 【Không sao, đều là Homie tốt cả mà.】
Triệu Tân thở phào nhẹ nhõm.
May thay, cuộc sống không dồn An Nhã vào đường cùng.
Chỉ ba ngày sau khi nó đề xuất việc để tôi ki/ếm tiền cho nó, Triệu Tân đã nổi tiếng.
Video bài hát nhảm nhí đó đã gây sốt trên nền tảng video ngắn, lượt chia sẻ nhanh chóng vượt mốc hàng nghìn, hàng chục nghìn, sau đó vô số blogger đã đăng tải video cover.
An Nhã vui mừng khôn xiết.
Nó lập tức giống như kiếp trước, cùng Triệu Tân xây dựng hình tượng cặp đôi hạnh phúc.
Triệu Tân có chút do dự, hắn gọi điện cho tôi: "Anh vẫn muốn tập trung làm nhạc, lập CP (cặp đôi) thế này liệu có ổn không?"
Tôi cười: "Anh sợ cô Tống nhìn thấy, rồi sau này không còn cơ hội theo đuổi cô ấy nữa chứ gì?"
Triệu Tân bị tôi nói trúng tim đen, lập tức trở nên lắp bắp.
Tôi thản nhiên nói: "Không sao, tôi sẽ báo cáo với cô Tống rằng hai người chỉ là CP thương mại thôi, cô Tống sẽ không để tâm đâu."