Sau khi dượng qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông, em họ tôi bị chấn động tâm lý nặng nề nên đến nhà tôi dưỡng b/ệnh.
Nó đem lòng yêu bạn trai tôi, và tất cả mọi người đều bảo tôi nên nhường anh ấy cho nó.
Ngay cả bạn trai tôi cũng nói: "Dư Nhu, em ấy đã đáng thương như vậy rồi, em còn so đo với nó làm gì?"
Sau này, tôi cũng gặp t/ai n/ạn giao thông. Khi đang được cấp c/ứu, em họ tôi rúc vào lòng bạn trai tôi mà khóc: "Chị ấy ch*t đi thì có bao nhiêu người xót xa, còn em sống trên đời này chẳng ai quan tâm."
Tôi ch*t trên bàn mổ, em họ tôi cư/ớp mất suất tuyển thẳng đại học của tôi, rồi kết hôn với bạn trai tôi.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về thời điểm em họ vừa mới đến nhà tôi.
1
"Đồ tiện nhân! Mày hại ch*t bố tao vẫn chưa đủ, còn muốn cư/ớp bạn trai của tao nữa!"
Tôi vừa mở mắt, một luồng lực mạnh mẽ ập tới, Mạc Khả Nhi trực tiếp đẩy tôi vào tường. Trên tay nó cầm một chiếc kéo, nhìn bộ dạng như sắp rạ/ch nát mặt tôi.
Tôi theo bản năng chống cự, Mạc Khả Nhi bị tôi đẩy ra, chiếc kéo tuột khỏi tay bay ra ngoài, cả người nó loạng choạng lùi lại vài bước rồi ngã nhào xuống cầu thang.
Tay nó bị trầy xước, m/áu nhỏ xuống. Mạc Khả Nhi ngồi bệt xuống đất, lấy tay che mặt rồi òa khóc nức nở.
Đám bạn học xung quanh đều dừng lại, tò mò nhìn về phía này.
"Tống Dư Nhu, cậu đang làm cái gì thế?"
Người vội vã chạy đến là bạn trai tôi, Giang Việt.
Anh đỡ Mạc Khả Nhi dưới đất dậy: "Em không sao chứ?"
Người chạy theo sau Giang Việt là bạn thân của tôi, Đường Tâm. Vừa thấy bộ dạng này của Giang Việt, cô ấy tức đến mức không chịu nổi.
"Giang Việt, anh có mắt hay không đấy? Là Mạc Khả Nhi cầm kéo định rạ/ch mặt Tống Dư Nhu trước mà!
"Rốt cuộc anh là bạn trai của ai? Mạc Khả Nhi không phân biệt được phải trái, chẳng lẽ anh cũng không phân biệt được sao!"
Có lẽ vì giọng Đường Tâm quá lớn, Mạc Khả Nhi như bị dọa sợ, nép ch/ặt vào lòng Giang Việt, khóc càng dữ dội hơn.
Giang Việt nhíu mày: "Đường Tâm, không phải cậu không biết tình trạng của Khả Nhi. Sau khi bố em ấy đột ngột qu/a đ/ời, em ấy đã mắc b/ệnh tâm lý rất nặng. Vậy mà lúc này cậu còn kích động em ấy, cậu có chút lòng đồng cảm tối thiểu nào không?"
Như cảm nhận được sự bảo vệ, Mạc Khả Nhi rụt rè kéo tay áo Giang Việt, cố chấp lặp lại: "Anh là bạn trai của em."
Giang Việt xoa đầu Mạc Khả Nhi, dỗ dành: "Ừ."
Mạc Khả Nhi hài lòng, nó trừng mắt nhìn tôi, đắc ý nói: "Để tôi còn thấy cậu nói chuyện với Giang Việt lần nữa, tôi sẽ không khách sáo đâu!"
Giang Việt thở dài, anh nhìn tôi đầy áy náy rồi bế thốc Mạc Khả Nhi lên: "Tay em bị thương rồi, anh đưa em đến b/ệnh viện trước."
2
Cảnh tượng này thật quen thuộc.
Kiếp trước, tôi cũng từng đứng nhìn Giang Việt và Mạc Khả Nhi rời đi như thế này.
Khi đó tôi cũng giống Đường Tâm bây giờ, tức đến phát đi/ên nhưng chẳng làm được gì.
Dù sao thì Mạc Khả Nhi cũng thật sự rất đáng thương.
Dì tôi qu/a đ/ời khi sinh nó, nó được dượng nuôi lớn, kết quả dượng lại gặp t/ai n/ạn giao thông qu/a đ/ời đúng năm nó học lớp 12.
Vì thế, Mạc Khả Nhi bị chấn động tâm lý nặng nề, bắt đầu phát b/ệnh từng đợt.
Để chăm sóc nó, mẹ đã đón nó về nhà tôi.
Ban đầu, tôi nhường mọi thứ cho Mạc Khả Nhi, nó muốn ở phòng tôi, mặc quần áo của tôi, tôi đều đồng ý hết.
Cho đến một lần, Giang Việt đến nhà tôi làm khách.
Anh là nam thần của trường, cũng là thiếu gia nhà họ Giang, Mạc Khả Nhi vừa gặp đã yêu.
"Chị ơi, nhường Giang Việt cho em đi!"
Tôi từ chối Mạc Khả Nhi, nhưng sau đó, chỉ cần nhắc đến Giang Việt, nó lại trở nên đi/ên kh/ùng.
Nó bắt đầu cho rằng Giang Việt là bạn trai của nó, còn tôi là kẻ thứ ba muốn cư/ớp bạn trai nó.
Chỉ cần thấy tôi hẹn hò với Giang Việt, nó sẽ khóc lóc thảm thiết, thậm chí dùng d/ao tự làm mình bị thương.
Sau đó vào một đêm mưa, tôi và Giang Việt đi xem phim, nó gọi điện cho tôi như kẻ đi/ên, nói rằng nó bị b/ắt c/óc.
Tôi lo lắng chạy đến, trên đường thì gặp t/ai n/ạn.
Khi đang được cấp c/ứu, linh h/ồn tôi như thoát khỏi thể x/ác, bay lơ lửng bên ngoài phòng phẫu thuật.
Mạc Khả Nhi đang rúc vào lòng Giang Việt khóc lóc.
"Em chỉ đùa thôi, không ngờ chị ấy lại tưởng thật.
"Nếu chị Dư Nhu ch*t đi, sẽ có rất nhiều người nhớ đến chị ấy, còn em sống trên đời này chỉ là chịu khổ, chẳng có ai quan tâm đến em cả."
Giang Việt không kìm được ôm ch/ặt lấy nó: "Ai nói không ai quan tâm? Em vẫn còn anh mà."
Sau khi tôi ch*t, tinh thần của Mạc Khả Nhi dường như bình thường lại ngay lập tức.
Nó nhận bố mẹ tôi làm cha mẹ, cư/ớp lấy suất tuyển thẳng đại học của tôi rồi cùng Giang Việt vào Thanh Hoa.
Đến tiết Thanh Minh, nó đ/ốt giấy tiền cho tôi và dượng.
"Bố, chị họ, cảm ơn hai người đã thành toàn.
"Nếu không có hai người, đến cả cao đẳng con cũng chẳng thi đỗ, lấy đâu ra ngày hôm nay chứ?"
Khoảnh khắc đó, linh h/ồn tôi bàng hoàng.
Mạc Khả Nhi chưa bao giờ bị b/ệnh.
Tất cả chỉ là một âm mưu được dàn dựng công phu.
Bên cạnh vang lên một giọng nữ trong trẻo: "Cô có muốn làm lại lần nữa không?"
Tôi không chút do dự: "Muốn!"
Thế là khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay về đúng cái ngày Mạc Khả Nhi mới chuyển đến trường chúng tôi.
Nhìn thấy Giang Việt sắp bế Mạc Khả Nhi rời đi, tôi đột nhiên bước sải dài đến trước mặt, trầm giọng nói:
"Giang Việt, chúng ta chia tay đi."
Ánh mắt Giang Việt thay đổi ngay lập tức, anh nhíu mày: "Dư Nhu, đừng gi/ận dỗi."
"Tôi nghiêm túc đấy." Tôi bình thản nói, "Anh muốn chăm sóc Khả Nhi thì cứ chăm sóc cho tốt, chúng ta kết thúc rồi."
Nói xong, mặc kệ Giang Việt phía sau đang đi/ên cuồ/ng gọi tên tôi, tôi quay người bỏ đi.
3
Tan học, tôi hẹn Đường Tâm ra quán cà phê.
"Bố cậu, có phải quen người bên cảnh sát giao thông không?"
Tôi muốn điều tra sự thật về vụ t/ai n/ạn của dượng.
Dượng là một tài xế xe tải giàu kinh nghiệm, ngày hôm đó mọi thứ rõ ràng đều bình thường, vậy mà dượng lại lái xe đ/âm vào trụ cầu.
Đường Tâm nghe tôi nói xong, nổi hết cả da gà: "Cậu đang nghĩ cái ch*t của chú ấy không đơn giản sao?"
Tôi im lặng.
Dượng là một người đàn ông tốt, không có tài cán gì lớn nhưng lại rất tự trọng. Nhà tôi nhiều lần đề nghị hỗ trợ họ, nhưng dượng đều khéo léo từ chối.
Sau khi dượng ch*t, Mạc Khả Nhi được nhà tôi nhận nuôi, sống trong căn biệt thự rộng lớn, có tài xế, người giúp việc hầu hạ.
Hiện tại tất cả chỉ là phỏng đoán, nhưng liên tưởng đến vẻ mặt của Mạc Khả Nhi khi cúng bái bố nó ở kiếp trước, tôi buộc phải nghĩ đến hướng x/ấu nhất.