Tôi vừa nói xong, mặt Mạc Khả Nhi lập tức trắng bệch.
Vị khách kia cũng là người biết điều, dù sao ông ta cũng đang có việc cần nhờ đến nhà tôi, nên lập tức phụ họa theo: "Cô Tống nói đúng lắm, vừa rồi tôi nhận nhầm người thật là đắc tội quá, cô Tống ăn nói rõ ràng mạch lạc, quả không hổ danh là tiểu thư khuê các."
Trong tầm mắt, tôi thấy Mạc Khả Nhi tức đến mức vành mắt đỏ hoe, nó quay ngoắt đầu, chạy thẳng ra cửa.
Bộ dạng đó thật sự khiến người ta thương cảm, tôi thấy Giang Việt lộ ra vẻ mặt xót xa, nhìn bộ dạng như sắp đuổi theo đến nơi.
Tôi níu anh ta lại: "Vị hôn phu, đi đâu đấy?"
Giang Việt gi/ận dữ gạt tay tôi ra: "Tống Dư Nhu, cô có nhất thiết phải làm vậy không? Mạc Khả Nhi cũng là người nhà của cô, cô chưa tới, nó giúp cô nhận quà một chút thôi mà, cô cần gì phải mỉa mai nó trước mặt bao nhiêu người lạ như thế?"
Tôi cười lạnh: "Đúng vậy, giúp tôi nhận quà, tiếp theo có phải là sẽ giúp tôi đứng cạnh anh, giúp tôi c/ắt bánh kem, rồi tiện thể giúp tôi kết hôn với anh luôn không?"
Giang Việt nhíu ch/ặt mày: "Dư Nhu, anh luôn nghĩ em là một cô gái phóng khoáng, có phong độ... sao em lại trở nên như thế này?"
Nói xong, anh ta bỏ mặc tôi, một mình đuổi theo ra ngoài.
Tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía tôi, ai cũng thấy rõ, thái tử gia nhà họ Giang vừa bỏ mặc vị hôn thê của mình để đuổi theo Mạc Khả Nhi.
Mạc Khả Nhi nó... chắc là đang đắc ý lắm nhỉ?
Không sao, cứ để nó đắc ý thêm vài ngày nữa đi.
Dù sao thì ngay lúc nãy, tôi đã nắm được manh mối mà mình muốn biết rồi.
8
Đêm đó, tôi nhận được tin nhắn của Mạc Khả Nhi.
Trong đó có một tấm ảnh, Giang Việt đang nằm trên giường, áo quần xộc xệch, mắt nhắm hờ.
【Anh ấy ở bên cô, nhưng người yêu thực sự là tôi.
【Tống Dư Nhu, cô vẫn thua thôi.】
Tôi nhìn điện thoại, bật cười khẩy.
Biết làm thế nào để thực sự h/ủy ho/ại tâm lý của một người không?
Đó chính là lúc cô ta tưởng mình chỉ còn cách thành công một bước chân, thì hãy đạp cô ta từ trên chín tầng mây xuống thẳng vực thẳm.
Vì thế, tôi mở WeChat, đăng một dòng trạng thái chỉ mình Giang Việt xem được.
Nội dung là một bó hoa hồng lớn, kèm dòng chú thích: "Cảm ơn vì bó hoa của anh, em rất thích."
Đăng xong dòng trạng thái đó, tôi bật chế độ không làm phiền trên điện thoại rồi lăn ra ngủ.
Ngày hôm sau là cuối tuần, khi tôi tỉnh dậy, trong điện thoại có hơn mười cuộc gọi nhỡ, toàn bộ đều là của Giang Việt.
Mở WeChat ra, Giang Việt đã gửi hàng loạt tin nhắn.
【Tống Dư Nhu, hoa là ai tặng cô?
【Cô là vị hôn thê của tôi, vậy mà còn lén lút với người đàn ông khác, bố mẹ cô mà biết thì họ sẽ nghĩ sao?】
Thật nực cười.
Giang Việt dường như mãi mãi thiếu khả năng tự soi xét bản thân, chỉ biết nghiêm khắc với người khác nhưng lại dễ dãi với chính mình.
Từ điểm này mà xét, anh ta và Mạc Khả Nhi quả thực rất xứng đôi.
Nhưng bây giờ, cuối cùng anh ta cũng đã cảm nhận được nỗi đ/au nhói này.
Đây chính là chiến thuật của tôi - dù tôi có nói hủy hôn bao nhiêu lần, anh ta cũng chỉ nghĩ tôi đang gi/ận dỗi, nhưng khi tôi có khả năng yêu người khác, anh ta mới thực sự hoảng lo/ạn.
Khi bạn sắp mất đi thứ gì đó, thứ đó sẽ trở nên vô cùng quý giá.
Quả nhiên, sau vài câu bộc phát cảm xúc đó, Giang Việt nhanh chóng bắt đầu tìm cách vãn hồi.
【Anh thừa nhận... anh thừa nhận việc bỏ mặc em ở tiệc sinh nhật là anh sai, nhưng mọi chuyện đều có nguyên do, em nên hiểu cho anh.
【Dư Nhu, em không thể nào gặp được người nào đối xử với em tốt hơn anh đâu.】
Tôi không trả lời những tin nhắn này, cố tình tạo thêm chút cảm giác khủng hoảng cho Giang Việt.
Đêm đó, Giang Việt cầm theo hoa hồng, đứng đợi mãi trước cửa nhà tôi.
Anh ta thậm chí còn gặng hỏi người giúp việc nhà tôi: "Dạo này có người con trai nào khác đến tìm Dư Nhu không?"
Tôi đợi đến thời điểm thích hợp, cuối cùng mới cho anh ta vào nhà.
Anh ta đợi ngoài cửa hơn hai tiếng đồng hồ, nếu là ngày thường thì đã sớm bỏ đi rồi, nhưng lần này, trên mặt Giang Việt không hề có chút thiếu kiên nhẫn nào, thậm chí còn cảm thấy may mắn vì cuối cùng tôi cũng cho anh ta vào.
"Em vẫn không thể buông tay anh, đúng không?" Anh ta đưa bó hoa hồng đó vào lòng tôi.
Trong lòng tôi dâng lên sự lạnh lẽo vô tận, nhưng khóe miệng lại treo nụ cười: "Tất nhiên rồi."
Niềm vui của việc tìm lại được thứ đã mất tràn ngập trong lòng Giang Việt, anh ta bắt đầu cùng tôi x/ác nhận lại từng quy trình của lễ đính hôn.
Đồng thời, để đối phó với "tình địch" kia, Giang Việt ép tôi phải chụp lại bó hoa anh ta tặng, đồng thời chụp cả nhẫn trên tay hai người chúng tôi, bắt tôi phải đăng thêm một dòng trạng thái công khai khác.
Tôi ra vẻ rất miễn cưỡng: "Ôi trời, đến lễ đính hôn thì mọi người tự nhiên sẽ biết thôi mà."
Tôi càng miễn cưỡng, Giang Việt lại càng kiên trì: "Đâu phải ai cũng tham dự lễ đính hôn, dòng trạng thái này nhất định em phải đăng."
Cứ như vậy, tôi dường như bị Giang Việt ép buộc, đăng dòng trạng thái công khai đó.
...
Rất tốt, mọi thứ đều nằm trong dự tính của tôi.
Mạc Khả Nhi thân mến, nhìn thấy dòng trạng thái này, tâm trạng của cô thế nào?
Nếu muốn hành động thì xin hãy nhanh lên.
Vì kế hoạch mà tôi đã dày công đan dệt bấy lâu nay, sắp đến lúc thu lưới rồi.