「Tôi đã bảo cậu đừng động vào cô ấy mà...」Quý Chiêu đứng một bên, tay đút túi quần thở dài bất đắc dĩ, 「Cô ấy ra tay không biết nặng nhẹ đâu.」
Gã l/ưu ma/nh thất khiếu rỉ m/áu, ngã vật xuống đất.
Hứa Tiểu Nhiễm móc điện thoại của hắn ra, đưa cho tôi: 「Mọi chuyện diễn ra đúng như cô dự liệu.」
Tôi mỉm cười.
Đúng như Hứa Tiểu Nhiễm nói, tất cả đều nằm trong kế hoạch của tôi.
Ngay từ bữa tiệc sinh nhật của Giang Việt, tôi đã nghi ngờ người giúp việc nhà mình bị Mạc Khả Nhi m/ua chuộc.
Lý do rất đơn giản, bộ váy Chanel mà Mạc Khả Nhi mặc hôm đó, ngoài tôi ra chỉ có người giúp việc biết nó được cất ở đâu.
Vì thế sau đó tôi đã âm thầm theo dõi người giúp việc, quả nhiên phát hiện cô ta lén liên lạc với Mạc Khả Nhi.
Sau khi x/ác thực phỏng đoán này, tôi đề phòng từng lời nói hành động của người giúp việc, bất kỳ đồ ăn thức uống nào cô ta đưa, tôi đều không thực sự nuốt vào.
Tôi còn tranh thủ lúc cô ta không để ý mà lén lấy điện thoại, quả nhiên, dưới sự kích động liên tục của tôi, Mạc Khả Nhi đã quyết định ra tay với tôi vào hôm nay.
Vì vậy tôi đã liên hệ trước với Hứa Tiểu Nhiễm và Quý Chiêu, bảo họ đến nhà tôi mai phục sẵn.
「Chiếc điện thoại này, chắc là cậu dùng để liên lạc với Mạc Khả Nhi nhỉ?」 Tôi hỏi gã đầu sỏ.
Hắn nằm rạp dưới đất, bị Quý Chiêu giẫm lên, ngẩng đầu nhìn tôi với ánh mắt gi/ận dữ, không nói một lời.
「Mạc Khả Nhi bảo các cậu chụp ảnh nh.ạy cả.m của tôi, gửi cho cô ta, rồi cô ta sẽ công khai trong lễ đính hôn, tôi nói đúng chứ?」
Gã đầu sỏ vẫn im lặng.
「Giờ cậu cố chấp chống cự cũng vô ích thôi. Các cậu tự tiện xông vào nhà dân, lén bỏ th/uốc vào nước của tôi, có ý định gây thương tích, những bằng chứng này đều rất rõ ràng. Nếu không muốn vào đồn, thì làm theo lời tôi.」
Tôi giơ điện thoại trước mặt gã: 「Mở máy lên.」
Gã quay mặt đi, mặc kệ tôi.
「Dùng vân tay chắc cũng được.」 Quý Chiêu cố kéo tay gã lên.
Thế nhưng gã làm một hành động không ai ngờ tới -- hắn đưa ngón cái vào miệng, cắn mạnh đến m/áu chảy đầm đìa.
Nói tóm lại, mật khẩu hắn không khai, còn vân tay dùng để mở khóa cũng bị hắn hủy luôn.
「Cô đừng hòng giả mạo tôi liên lạc với Khả Nhi!」 Hắn hét lớn, giọng đầy hung hăng lẫn đắc ý.
Tôi cúi mắt nhìn hắn.
Một lát sau, tôi khẽ mỉm cười: 「Hóa ra là vậy, cậu không bị m/ua chuộc, mà là thực sự thích cô ta.」
Gã đầu sỏ bị tôi nói trúng tim đen, quay mặt đi không nhìn tôi.
Tôi bật cười.
Hóa ra là vậy.
Mấy gã l/ưu ma/nh này tuổi cũng chẳng lớn là bao, trong mắt chúng, Mạc Khả Nhi chắc hẳn là một đóa hoa nhài trắng tinh khiết không tì vết.
Cho dù đóa hoa nhài đó bắt chúng làm những chuyện trái với lương tâm, thì nhất định cũng là do cô ta bị b/ắt n/ạt trước, cô ta chẳng có lựa chọn nào khác.
Đã vậy thì dễ xử lý rồi.
Tôi lấy điện thoại ra, bật đoạn ghi âm vừa rồi lên.
Giọng Mạc Khả Nhi vang lên rõ ràng: 「Cô sắp gả vào nhà giàu, ai cũng gọi là bà Giang, còn tôi thì sao? Xung quanh tôi chỉ toàn lũ l/ưu ma/nh. Nếu tương lai của tôi là phải kết hôn với loại đàn ông chất lượng thấp này, thà tôi ch*t đi còn hơn.」
Giọng nói lạnh lùng và tà/n nh/ẫn, nhưng đúng là của Mạc Khả Nhi.
Người gã đầu sỏ run lên bần bật, hắn ngẩng đầu nhìn chằm chằm vào điện thoại tôi, đôi mắt đỏ ngầu.
「Hiểu chưa? Cậu thích cô ta như vậy, nhưng cô ta có bao giờ coi trọng cậu đâu. Cậu chẳng qua chỉ là một hòn đ/á Iót đường bị lợi dụng, sau khi cô ta giẫm lên cậu để bám vào thiếu gia nhà họ Giang, cô ta sẽ vứt cậu đi thôi.
「Bây giờ, cậu nghĩ lại xem, có muốn hợp tác với tôi không?」
11
Mạc Khả Nhi đứng trong hội trường, nhìn những vị khách diện trang phục lộng lẫy, nó nuốt nước bọt, trong lòng bỗng dấy lên một chút căng thẳng khó tả.
Nó lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Thuận Tử.
「Video quay xong chưa? Gửi qua đây.」
Rất nhanh, một tệp tin được gửi tới.
Mạc Khả Nhi nhấn vào, phát hiện không thể phát trơn tru.
「Sao thế? Không mở được.」
Tin nhắn của Thuận Tử nhanh chóng hồi đáp: 「Trên điện thoại không mở được đâu, nhưng cô không định nối với màn hình lớn sao? Màn hình lớn phát được đấy.
」
Trong lòng Mạc Khả Nhi dấy lên một chút bất an.
Nhưng nó nhanh chóng đ/è nén nỗi lo đó xuống.
Thuận Tử là đầu sỏ của đám l/ưu ma/nh này, cũng là kẻ si tình m/ù quá/ng nhất của nó. Nó vẫn luôn hứa với Thuận Tử, đợi sau khi lừa được tiền từ đám nhà giàu này sẽ kết hôn với hắn, vì thế Thuận Tử nghe lời nó răm rắp.
Thuận Tử nói không vấn đề, thì chính là không vấn đề.
Thế là Mạc Khả Nhi lặng lẽ tiến lại gần bàn điều khiển trung tâm.
Lúc này, trên màn hình lớn đang chiếu những bức ảnh cũ của Giang Việt và Tống Dư Nhu, bên cạnh máy tính điều khiển không có ai, Mạc Khả Nhi ngồi xuống, chuyển video từ điện thoại mình vào hệ thống.
Rất nhanh thôi, tất cả khách mời sẽ được xem video nh.ạy cả.m của Tống Dư Nhu, hơn nữa lễ đính hôn này còn đang được phát trực tiếp, vô số người sẽ chứng kiến cảnh tượng này.
Nhà họ Giang vốn coi trọng thể diện như vậy, tuyệt đối sẽ không cho phép Tống Dư Nhu bước qua cửa nữa.
Mạc Khả Nhi nhập video xong, nhấn mạnh nút phát!
12
Giữa hội trường, tất cả mọi người đều quay đầu lại, bị thu hút bởi video đột nhiên phát trên màn hình lớn.
Mạc Khả Nhi nở nụ cười đi/ên cuồ/ng, cũng ngước nhìn lên màn hình.
Giây tiếp theo, nụ cười của nó đông cứng trên mặt.
Bối cảnh trong video là một quán cà phê.
Giang Việt và Tống Dư Nhu vốn đang nói chuyện gì đó, kết quả một cô gái tóc tai bù xù đột ngột lao vào.
Cô ta hất thẳng cốc cà phê vào người Tống Dư Nhu, rồi ngã vào lòng Giang Việt.
Còn Giang Việt cố che chắn cho cô gái đó, thậm chí còn cãi nhau với Tống Dư Nhu.
Khách mời bắt đầu bàn tán xôn xao.
「Trời ơi, chuyện gì thế này?」
「Con đàn bà này là ai vậy, trông có vẻ không bình thường về th/ần ki/nh.」
「Sao Giang Việt còn che chở cho cô ta... Cô gái này chẳng lẽ là tiểu tam sao?」
Rất nhanh, có khách mời nhìn thấy Mạc Khả Nhi đang ngồi cạnh máy tính: 「A, đây chẳng phải là cô gái trong video sao?」
「Đúng đúng đúng, chính là cô ta.」
「Ý gì vậy, cô ta chạy đến hiện trường phát video này, định cư/ớp dâu à?」