Cẩm Nhân

Chương 4

06/07/2026 18:46

Phần võ thuật là một đoạn ki/ếm thuật hành vân lưu thủy, có thể thấy rõ cậu ấy thực sự có căn cơ võ học, những đường ki/ếm tung ra đẹp đến cực hạn, ngay cả khi không dùng dây cáp bảo hộ mà trông vẫn nhẹ tựa hồng nhạn, cứ như giây tiếp theo có thể bay vút lên không trung.

Tôi lập tức gọi điện cho người bạn: "Chính là cậu ấy! Cậu ấy tên gì?"

"Quý Chiêu."

"Tôi đi tìm cậu ấy ngay đây, bảo cậu ấy nhất định phải chừa trống lịch trình—cậu ấy đang ở đâu?"

"Đang đóng vai quần chúng trong một bộ phim rác."

"Phim nào?"

"Thì... chính là bộ phim mà con trai cậu đang đóng đấy."

5

Để tránh việc các nhà đầu tư hay đạo diễn khác cư/ớp mất Quý Chiêu, tôi lập tức vội vã đến phim trường tìm cậu ấy.

Khi tôi đến nơi, đúng lúc gặp cảnh Tề Côn đang diễn một phân đoạn quan trọng.

Nó đọc sai lời thoại sáu lần liên tiếp, vị trí đứng cũng sai liên tục.

Cả đoàn phim phải NG (quay lại) nhiều lần vì nó, một phân cảnh đáng lẽ phải quay xong từ buổi trưa mà kéo dài đến tận khi mặt trời sắp lặn.

Cuối cùng, đạo diễn ném kịch bản, đi đến trước mặt Tề Côn m/ắng xối xả:

"Rốt cuộc cậu có biết diễn không hả? Không biết thì đừng có chiếm cầu tiêu mà không chịu ỉa ở đây."

"Cả đoàn phim đợi một mình cậu, mẹ kiếp cậu thực sự nghĩ mình là thái tử gia của giới giải trí à? Nói cho cậu biết, ông đây cũng có chỗ dựa, ông đây không nuông chiều cậu đâu!"

"Về học thuộc lời thoại đi, còn đọc sai nữa thì cút khỏi đoàn phim ngay!"

Đạo diễn đi quay cảnh của các diễn viên phụ khác, Tề Côn bị đuổi ra góc tường, lặng lẽ học kịch bản.

Vừa học vừa tủi thân rơi nước mắt.

Trước đây nó luôn sống dưới sự bảo bọc của tôi, các đạo diễn từng hợp tác thường là bạn cũ của tôi, họ sẽ nể mặt tôi mà kiên nhẫn với Tề Côn hơn, nào có bao giờ để nó chịu sự nhục mạ thế này.

Tôi vốn định lặng lẽ đi vòng qua nó, kết quả khi đi ngang qua phía sau, Tề Côn đột nhiên lên tiếng: "Được rồi, chúng ta đình chiến đi." Nó vứt kịch bản, quay người lại, đưa tay về phía tôi: "Ứng trước cát-xê cho con đi, chuyện quá khứ coi như chưa từng xảy ra, chuyện của Mạt Mạt sau này chúng ta bàn tiếp."

Tôi sững sờ: "Con tưởng... mẹ đến đây là để đưa tiền cho con sao?"

"Chẳng lẽ không phải à?" Tề Côn rất cáu kỉnh, "Đừng gây gổ nữa, mẹ, làm vậy thực sự rất vô nghĩa."

Tôi thực sự không biết nói gì cho phải.

Tề Côn dường như từ tận đáy lòng cảm thấy rằng tôi sinh ra nó là n/ợ nó, nó muốn gì thì tôi phải đưa cái đó.

"Mẹ cứ tưởng bố con ít nhất có thể giáo dục con thành một người bình thường, không ngờ đến tiếng người mà con cũng không hiểu." Tôi lạnh lùng nói, "Tránh ra, mẹ còn có việc phải làm."

Tề Côn túm lấy tôi, gầm nhẹ: "Bà không đưa tiền cho con, con sẽ tiếp tục h/ủy ho/ại bản thân trong loại phim rác này!"

Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy vô cùng bi ai.

Tề Côn rất thích dùng cách tự làm hại bản thân này để u/y hi*p tôi.

Chiêu này trong quá khứ luôn luôn hiệu nghiệm.

Hồi nhỏ nó muốn m/ua đồ chơi, tôi không m/ua, nó liền tuyệt thực, thế là tôi lập tức m/ua đồ chơi, c/ầu x/in nó ăn cơm.

Sau khi đi học, nó thi kém, tôi phê bình nó, nó liền cầm d/ao định rạ/ch tay mình, dọa đến mức tôi không dám nói thêm nửa lời, sợ tạo quá nhiều áp lực học tập cho nó.

Cho đến khi tôi không cho bạn gái nhỏ của nó đóng nữ chính, nó liền đòi nhảy sông.

"..."

Lần này, tôi sẽ không thỏa hiệp nữa.

Thế là tôi gạt tay Tề Côn ra, lạnh nhạt nói: "Tùy con thôi."

"Con đóng phim rác cũng được, đi đá/nh bạc cũng được, tất cả đều là tự do của con, mẹ sẽ không quản nữa." Nói xong, tôi lướt qua Tề Côn, đi vào bên trong phim trường.

6

Khi tôi gặp Quý Chiêu, cậu ấy đang nằm thẳng cẳng trên đất ngủ.

Không xa đó đứng một cô gái trẻ, mặc sơ mi trắng, đeo kính gọng vàng, vừa thấy tôi đã nở nụ cười khách sáo: "Là chị Lâm Cẩm Nhân phải không ạ? Em từ nhỏ đã thích xem phim của chị rồi."

Tôi bắt tay với cô gái, cô ấy tự giới thiệu tên là Hứa Tiểu Nhiễm, là người quản lý của Quý Chiêu.

"Quý tiên sinh đây là... đang nghỉ ngơi sao?" Tôi hỏi.

"À, cậu ấy đang tổng duyệt cho phân cảnh sắp tới ạ."

"Tổng duyệt?"

"Vâng, lát nữa cậu ấy phải đóng một cái x/ác ch*t ạ."

"..."

Tôi cùng Hứa Tiểu Nhiễm đợi đến tối, Quý Chiêu cuối cùng cũng quay xong bộ phim rác này.

Cậu ấy vừa lau vết m/áu vẽ bằng sơn dầu trên người, vừa bắt tay tôi: "Tổng giám đốc Lâm đã cho em một cơ hội lên màn ảnh rộng, em nhất định sẽ trân trọng ạ."

Tôi lấy kịch bản ra đưa cho cậu ấy: "Nếu vậy, thời gian này cậu cứ đọc kỹ kịch bản trước..."

Lời tôi chưa dứt, từ phía bên cạnh thò ra một bàn tay, gi/ật phắt lấy kịch bản.

Tôi nhìn sang, thấy khuôn mặt đỏ gay vì tức gi/ận của Tề Côn.

"Lâm Cẩm Nhân, bà có ý gì?"

Khi nó tức đến mức mất lý trí, thường thì nó chẳng thèm gọi một tiếng mẹ, mà gọi thẳng tên đầy đủ của tôi trước mặt người ngoài.

"Tại sao bà lại đưa kịch bản nam chính cho một tên đóng vai quần chúng xem? Hắn ta căn bản không xứng làm nam chính!"

Tôi nhún vai: "Đây là dự án của tôi, tôi bỏ tiền, tôi dựng ê-kíp, tôi nói ai xứng thì người đó xứng."

Tề Côn đi/ên tiết: "Bộ phim này rõ ràng là được đo ni đóng giày cho con!!"

Tôi gật đầu: "Con nói đúng."

Sau đó, tôi mỉm cười: "Nhưng đó là chuyện quá khứ rồi, mẹ sẽ bảo biên kịch điều chỉnh lại kịch bản."

"Hiện tại, nó được đo ni đóng giày cho Quý Chiêu." Tề Côn sững người, lồng ngựk nó phập phồng dữ dội vài cái, đột nhiên bùng n/ổ, vung một cú đ/ấm về phía Quý Chiêu!

"..."

Nhìn cú đ/ấm sắp giáng xuống mặt Quý Chiêu, Quý Chiêu khẽ thở dài.

"Chà, tôi gh/ét nhất là những kẻ không biết kính lão đắc thọ."

Trong chớp mắt, cậu ấy nhẹ nhàng đưa tay ra như đang bắt lấy một chiếc lá rơi chậm rãi trong gió, tóm gọn lấy cổ tay của Tề Côn.

Rồi như hái một đóa hoa hồng, khẽ xoay nhẹ.

Động tác cực kỳ nhàn nhã.

Nhưng Tề Côn phát ra một tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết.

"Suýt chút nữa quên mất—xã hội pháp trị, không được làm bị thương người khác."

Quý Chiêu dùng bàn tay còn lại vỗ vỗ trán, ngay sau đó lại xoay thêm một cái.

Tề Côn lại gào lên một tiếng thảm thiết.

Nó đứng tại chỗ thở hổ/n h/ển—Quý Chiêu đã làm trật khớp tay nó rồi lại nắn về như cũ, giờ nó vẫn đang đứng đó đàng hoàng, ngay cả báo cảnh sát cũng không có bằng chứng.

Tề Côn ôm lấy cánh tay mình, nhìn chằm chằm Quý Chiêu bằng ánh mắt cực kỳ oán đ/ộc, cuối cùng vẫn không dám ra tay lần nữa, chỉ nhìn về phía tôi: "Bà đừng có mà hối h/ận đấy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đội trưởng tịch thu bút tiêm cấp cứu của tôi, kiếp này tôi tiễn cô ta vào tù

Chương 11
Đội trưởng quản lý tập sự của tôi tự xưng là nữ hoàng thép trong môi trường làm việc kiểu sói. Ngày đầu tiên của đợt sát hạch nơi hoang dã, cô ta đứng giữa lều, tay xách túi rác màu đen, thu sạch mọi tấm thẻ bài cứu mạng của mọi người. "Đã vào Tập đoàn Đỉnh Diệu thì đừng tự coi mình là đứa trẻ to xác. Thuốc xịt côn trùng, thuốc chống dị ứng, túi sơ cứu, tất cả nộp lên hết." Cô ta chìa tay về phía tôi. "Dị ứng không phải bệnh, đó là do ý chí phá vỡ vùng an toàn của cô không đủ kiên định." Kiếp trước, vì sợ ảnh hưởng đến kết quả chuyển chính thức, tôi đã nộp bút tiêm cấp cứu adrenaline. Ba ngày sau, để giành vị trí quán quân trong đợt sát hạch, cô ta dẫn chúng tôi đi đường tắt xuyên qua khu vực cấm có tổ ong độc. Tôi bị ong độc đốt dẫn đến sốc phản vệ, quỳ rạp dưới bùn, tay móc họng cầu xin cô ta trả lại bút tiêm. Cô ta giơ máy quay thể thao lên ghi hình tôi, giọng nói lạnh lùng như một vị thần cao cao tại thượng. "Thưa quý vị trước ống kính, chốn công sở không tin vào nước mắt, không chịu nổi thì chính là thứ phế vật bị đào thải." Tôi đã không chịu nổi và tử vong vì sốc phản vệ. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng ngày báo danh đợt sát hạch hoang dã.
Sảng Văn
Hiện đại
0