Nhịp tim ta đ/ập nhanh như đá/nh trống, thình thịch, thình thịch, chỉ sợ người nghe thấy.
Người thu dọn mảnh sứ xong, đứng dậy, rủ mắt nhìn ta.
"Tay bị thương rồi, về băng lại đi."
Nói xong người xoay người rời đi, không ngoảnh đầu, không nhìn thêm lấy một cái.
Ta ngồi xổm tại chỗ, hồi lâu không đứng dậy nổi.
Người thấy tay ta bị thương, nhưng người không chạm vào.
Là tránh hiềm nghi, hay là không muốn chạm vào?
Ta không phân biệt được.
08
Ở ni am năm ngày, ngày nào cũng đưa cơm, Đàn Việt vẫn chỉ nói hai chữ "có lao" (đa tạ).
Hai chữ, không hơn không kém, như thể đã dùng thước đo, dùng d/ao c/ắt gọt vậy.
Ta thử nán lại lâu hơn một chút, người liền lần tràng hạt bắt đầu tụng kinh.
Ta thử tìm chuyện để nói, người ừ một tiếng, không tiếp lời.
Ta thử mỉm cười với người, người rủ mắt xuống, như thể bị thứ gì đó làm bỏng.
Ngày thứ năm ta không chịu nổi nữa, trèo tường ra ngoài tìm tỷ tỷ.
Lão ni cô khóa cửa vào ban đêm, nhưng không khóa tường.
Trên trấn, tỷ tỷ bày một sạp hoành thánh, trên tấm vải treo ghi bốn chữ "A Vu Hoành Thánh".
Khi ta đến, tỷ tỷ đang quấn tạp dề vải in hoa màu chàm, gói hoành thánh.
Mái tóc đen được búi tùy ý bằng một chiếc trâm bạc, vài sợi tóc mai rủ xuống bên tai, bị gió thổi khẽ đung đưa.
Dù mặc y phục vải thô, nhưng gương mặt ấy vẫn đẹp đến mức khó tin.
Giữa chân mày ánh mắt tự mang một nét phong lưu, không phải cố ý làm ra, mà là thấm đẫm từ trong xươ/ng tủy.
Đàn ông đi ngang qua, mười người thì tám người phải ngoái đầu nhìn lại.
Kẻ nào gan dạ đến gần bắt chuyện, tỷ tỷ chỉ ba câu là đuổi đi.
Không đắc tội, cũng không thân cận, chừng mực nắm giữ vô cùng chuẩn x/ác.
Thấy ta đến, mắt tỷ tỷ sáng lên: "Nguyệt Lăng!"
Ta nhào tới ôm lấy tỷ tỷ: "Tỷ tỷ, Phật tử vẫn không thèm để ý đến ta."
"Sao lại nói vậy?"
"Giúp ta nhặt đồ, nhưng không chạm vào tay ta."
"Nói chuyện với ta, nhưng nói cực kỳ ít."
Tỷ tỷ suy nghĩ một chút: "Đó không gọi là không để ý muội, đó gọi là để ý muội một cách có chừng mực."
"Có chừng mực mới khó đối phó." Ta sốt ruột, "Giá như người là kẻ háo sắc thì tốt biết mấy."
Tỷ tỷ cười: "Trước đây chẳng phải muội sợ kẻ háo sắc nhất sao?"
"Trước đây là trước đây." Ta ngồi trên ghế dài, "Giờ ta thà rằng người giống như gã thư sinh kia vặt lông ta, còn hơn nhìn người dùng ánh mắt đó nhìn ta."
"Ánh mắt gì?"
"Như nhìn một tảng đ/á, một đóa hoa, một áng mây."
Tay gói hoành thánh của tỷ tỷ khựng lại, không nói gì.
Ta để ý thấy trên tai tỷ tỷ đeo một đôi khuyên mới.
Sợi bạc xoắn thành tua rua, treo viên đ/á thanh kim thạch to bằng hạt gạo, đung đưa dưới dái tai nàng.
"Tỷ tỷ, khuyên tai mới à? Ở đâu ra vậy?"
Tỷ tỷ vô thức sờ dái tai: "Đẹp không?"
"Đẹp, ai tặng thế?"
Tỷ tỷ không đáp, cúi đầu tiếp tục gói hoành thánh.
Nhưng ta thấy khóe miệng tỷ tỷ đắc ý nhếch lên, đến cả vành tai cũng phiếm một lớp phấn hồng nhạt.
09
Sạp hoành thánh của tỷ tỷ làm ăn rất tốt, người trong trấn đều đến ăn.
Không chỉ vì hoành thánh tươi ngon, mà còn vì bà chủ xinh đẹp.
Ta ngồi trong góc ăn hoành thánh, bát còn chưa cạn, bỗng nghe thấy một giọng nói.
"Cô nương A Vu, cho một bát hoành thánh."
Giọng nói ôn nhuận như ngọc, mang theo ba phần ý cười, như làn nước tuyết tan trong ngày xuân.
Ta ngẩng đầu lên, suýt chút nữa phun cả hoành thánh ra ngoài.
Một gã thư sinh áo xanh đứng trước sạp, mày mắt thanh tú, khóe miệng ngậm một nụ cười nhàn nhạt.
Lông mày ki/ếm mắt sao, mặt như ngọc, đứng đó như một bức tranh thủy mặc.
Là Chư Thiếu Ngôn.
Chính là kẻ kiếp trước vặt lông ta, lấy xích chó dắt ta đi, còn khoe khoang với hàng xóm là nuôi được con chó mới.
Tỷ tỷ ngẩng đầu nhìn người một cái, cười nhẹ: "Công tử cứ ngồi."
Nụ cười ấy nhạt nhẽo, khách sáo, không chê vào đâu được.
Là tỷ tỷ mà ta quen thuộc--lễ phép với khách, nhưng không thân cận.
Chư Thiếu Ngôn ngồi xuống trước sạp, mắt nhìn đôi tay đang gói hoành thánh của tỷ tỷ.
"Tay cô nương A Vu thật khéo léo."
Tỷ tỷ thả hoành thánh vào nồi: "Chỉ là gói hoành thánh thôi, có gì mà khéo."
"Gói hoành thánh không khéo, nhưng gói đẹp thế này thì là khéo rồi."
Tỷ tỷ cười nhẹ, không đáp lời.
Tai không đỏ, tay không run, mi mắt cũng chẳng thèm chớp.
Ta ngồi bên cạnh nhìn, trong lòng thấy yên tâm.
Đúng là tỷ tỷ của ta, ba trăm năm đạo hạnh không phải tu uổng phí.
Chư Thiếu Ngôn bưng bát hoành thánh, ăn chậm rãi, ăn rất nho nhã, đến một cọng hành cũng không rơi.
Ăn được hai miếng, bỗng nhìn ta một cái.
"Vị này là?"
"Muội muội ta." Tỷ tỷ nói.
"Chào tiểu sư phụ." Người cười với ta, rất khách sáo.
Ta xụ mặt, không thèm để ý đến người.
Người cười cười, không hỏi thêm, cúi đầu tiếp tục ăn hoành thánh.
Ăn xong đặt bát xuống, từ trong tay áo rút ra một đồng tiền, đặt lên bàn.
"Ngày mai lại đến."
Nói xong liền bỏ đi, bước chân không nhanh không chậm, bóng lưng thẳng tắp như tùng.
Tỷ tỷ thu tiền vào hộp, tiếp tục gói hoành thánh, không nói gì cả.
Ta ghé lại gần: "Tỷ tỷ, gã Chư Thiếu Ngôn này, sao cảm giác không giống với kẻ ta gặp trước kia vậy? Nhìn cũng ra dáng người đấy chứ."
Tỷ tỷ chẳng thèm ngẩng đầu: "Đến ăn hoành thánh, mười người thì tám người có ý đồ với bà chủ, kẻ thấy sắc nảy lòng tham như hắn không hiếm."
"Vậy tỷ sẽ không vì vẻ ngoài của hắn mà động tâm chứ?"
Tỷ tỷ nhìn ta, ánh mắt mang theo chút bất lực.
"Nguyệt Lăng, kẻ ta từng quyến rũ còn nhiều hơn số cơm muội đã ăn."
"Chỉ vài câu nói mà đã động tâm, ta sớm đã gả đi tám trăm lần rồi."
10
Ngày hôm sau Chư Thiếu Ngôn lại tới, vẫn dáng vẻ ôn nhuận đó.
"Cô nương A Vu, cho một bát hoành thánh."
Tỷ tỷ đáp một tiếng, thuần thục thả hoành thánh, động tác mượt mà như nước chảy mây trôi.
Chư Thiếu Ngôn ngồi đó, không nhìn tỷ tỷ nhiều, cầm chiếc chén gốm thô trên bàn rót nước.
Nước rót xong, người bưng lên, bỗng nhìn tỷ tỷ một cái.
"Cô nương A Vu, ngày nào cô cũng bày sạp ở đây sao?"
"Ừm, từ sáng đến tối."
"Không mệt sao?"
"Quen rồi."
"Một mình?"
"Cùng với muội muội ta." Tỷ tỷ hất cằm chỉ về phía ta.
Chư Thiếu Ngôn nhìn ta một cái, cười cười, rồi quay lại nhìn tỷ tỷ.
"Ý ta là--nếu ta muốn giúp đỡ cô nương thì sao?"
Tỷ tỷ bưng hoành thánh đến cho người: "Không cần."
Chư Thiếu Ngôn nhận lấy bát, đầu ngón tay hai người vô tình chạm vào nhau.
"Cũng phải, cô nương A Vu nhìn là biết không phải người cần người khác giúp đỡ."
Câu này nói ra rất nhạt nhẽo, nhẹ nhàng bâng quơ.
Nhưng động tác trên tay tỷ tỷ khựng lại một chút.
Rất nhanh, nhanh đến mức hầu như không nhìn ra.
Chư Thiếu Ngôn cúi đầu ăn hoành thánh, không nói nữa.
Ăn xong đặt bát, trả tiền, bỏ đi.