Phải nhớ chàng."

Lý Huyền tức gi/ận cắn nhẹ vào mũi ta: "Nàng làm được mấy điều rồi?"

A Hành cười, khẽ nói: "Làm được một điều. Lý Huyền, đừng m/ắng ta nữa, ta nhớ chàng nhiều lắm."

Lý Huyền không kìm lòng được nữa, siết ch/ặt lấy nàng.

Chàng nghe người trong lòng thì thầm: "Về tẩm điện được không? Ta thực sự rất nhớ chàng."

13

Cánh cửa tẩm điện Đông cung đóng ch/ặt suốt ba ngày.

Nước nóng được đưa vào hết lần này đến lần khác.

Ta ngủ rồi lại tỉnh, tỉnh rồi lại ngủ.

Lý Huyền thì tinh thần phấn chấn, chẳng buồn chợp mắt.

Hai chúng ta tựa sát vào nhau.

Ta nói với chàng: "Lý Huyền, chúng ta thành thân đi."

Ta chợt nhớ ra điều gì.

Vội vàng đứng dậy, quấn vội y phục của chàng, chạy đi lục lọi trong hành lý lấy ra một chiếc khăn trùm đầu màu đỏ.

Ta đưa khăn trùm đầu vào tay chàng.

Nhìn vẻ mặt ngẩn ngơ của chàng, ta đỏ mặt nói: "Nghe nói ngày thành thân, khăn trùm đầu của tân nương phải tự tay mình thêu mới có ý nghĩa bền lâu. Trên đường về, ta đã thêu rất lâu rồi."

Lý Huyền siết ch/ặt chiếc khăn, lại bắt đầu b/ắt n/ạt ta.

"A Hành! Vừa rồi c/ầu x/in là nàng, mà trêu chọc ta cũng là nàng! Nàng đúng là khắc tinh của ta."

Chàng lấy từ dưới gối ra một chiếc khăn trùm đầu khác.

Tinh xảo hơn chiếc ta thêu rất nhiều.

Lúc này ta mới biết, chàng cũng đã chuẩn bị từ bao giờ.

Ta ngơ ngác hỏi chàng: "Hai chiếc khăn đỏ, dùng chiếc nào đây?"

Lý Huyền đáp: "Dùng cả hai. Ta trùm chiếc nàng thêu, nàng trùm chiếc ta thêu."

Ta hình dung cảnh tượng đó, không nhịn được mà bật cười.

Chúng ta ôm lấy nhau.

Ta khẽ nói: "Lý Huyền, ta không bỏ chạy nữa, ta đã trở về rồi."

Lý Huyền không nói gì, chỉ ôm ta ch/ặt hơn.

Ta nhớ lại đêm quyết định trở về kinh thành, ta đã thức trắng.

Thế giới bên ngoài quá đẹp, đẹp đến mức ta lưu luyến chẳng muốn rời.

Cát Tường từng nói với ta: "Cô nương, trước khi rời kinh, điện hạ đã dặn dò. Nếu người không muốn quay về, hãy để nô tỳ và ám vệ hầu hạ người suốt đời. Người không cần phải nghe lời Chu cô nương mà uống th/uốc giả ch*t, hànhz hạz thân thể mình."

Lý Huyền ôm ta một hồi lâu.

Bỗng nhiên lật người ta lại, đá/nh vào mông ta mấy cái.

Chàng nằm sấp trên lưng ta.

Nước mắt làm ướt đẫm cổ ta.

Lý Huyền nghẹn ngào: "A Hành, ta h/ận nàng."

Ta quay đầu lại, dịu dàng nói: "Lý Huyền, ta yêu chàng. Ngủ một giấc thật ngon đi. Khi tỉnh dậy, chúng ta cùng đi ngắm hoa mùa hè."

Lời ta vừa dứt không lâu.

Lý Huyền đã chìm vào giấc ngủ.

Ta nhìn quầng thâm dưới mắt chàng, cùng những loại th/uốc điều trị chứng mất ngủ và trầm uất kia.

Thầm nghĩ, Lý Huyền, hãy ngủ một giấc thật ngon đi.

Sau khi tỉnh dậy, chúng ta sẽ là vợ chồng.

Ta muốn làm Thái tử phi của chàng, tương lai sẽ làm Hoàng hậu của chàng.

Nhưng điều đó không cản trở việc ta là A Hành, là một thầy th/uốc.

Ta yêu chàng, nguyện làm cái bóng của chàng.

Chàng yêu ta, sẽ nâng đỡ ta thực hiện ước mơ của chính mình.

Lý Huyền, năm tháng dài lâu, ngày tháng của chúng ta còn rất dài.

--Hết--

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm