】
Bạn A: 【Đây là món mới của nhà hàng Michelin nào à?】
Bạn B: 【Tớ đoán con vịt này lúc còn sống chắc chắn không phải dạng vừa!】
......
16
Nửa tháng sau, Giao Giao gửi tin vui cho tôi, nói công ty cũ đã phá sản.
Giao Giao: 【Triệu Dũng thậm chí còn hỏi v/ay tiền chúng mình - những nhân viên cũ, bảo là muốn làm lại từ đầu và muốn chúng mình trở thành cổ đông nhỏ.】
Giao Giao: 【Tin ông ta có mà m/a ăn cỗ! Tớ đã nghỉ việc rồi mà còn định lừa tớ.】
Cậu ấy hỏi tôi có nhận được điện thoại không?
Tôi nói tôi chặn rồi.
Cậu ấy cũng dứt khoát chặn luôn.
Tôi cứ ngỡ Triệu Dũng sẽ không bao giờ xuất hiện trước mắt tôi nữa, nhưng không ngờ ông ta lại đi vào đường cùng.
Chẳng biết tìm đâu ra một gã đạo sĩ dỏm, lại còn tin rằng có thể dùng tà thuật để cư/ớp đoạt vận may của tôi.
Ngày hôm đó, tôi vừa lấy đồ ăn đặt trên mạng xong, định đi lừa Lâm Hướng Du.
Đột nhiên từ chỗ tối có mấy người lao ra, dùng khăn tẩm th/uốc mê bịt ch/ặt mũi miệng tôi.
Khi tỉnh lại, tôi thấy mình bị trói trong một nhà kho bỏ hoang ở ngoại ô, xung quanh vẽ những hình th/ù quái dị.
Một gã đạo sĩ múa may thanh ki/ếm gỗ, miệng lẩm bẩm chú ngữ xung quanh tôi.
Triệu Dũng mắt sáng rực: "Đạo trưởng, còn bao lâu nữa thì vận may của cô ta mới chuyển sang cho tôi?"
Đạo sĩ: "Đừng vội, sau đêm nay, ngươi sẽ trở thành con cá chép tài lộc mới."
Ông ta đọc xong chú ngữ, định đổ thứ nước đen ngòm gì đó vào miệng tôi.
Tôi quay đầu đi, suýt chút nữa nôn ọe vì cái mùi đó.
Đúng thời khắc mấu chốt, Lâm Hướng Du dẫn theo vệ sĩ xông vào, phía sau còn có một nhóm cảnh sát.
Anh cư/ớp lấy bát nước bùa, tạt ngược lại vào mặt Triệu Dũng: "Thích làm phép thế à, tự mình nếm thử đi!"
Trước khi bị cảnh sát đưa đi, Triệu Dũng quay đầu nhìn chằm chằm Lâm Hướng Du, gào thét.
"Đừng có giả vờ thâm tình ở đây! Lúc trước cậu đào m/ộ Đào Cẩm, chẳng phải vì nhắm vào bát tự của cô ta có thể giúp nhà họ Lâm các cậu vượng phát sao?!"
Lâm Hướng Du che chắn cho tôi phía sau, bật cười.
"Nhà họ Lâm đã đủ giàu rồi, không cần phải dựa vào việc tính kế người khác để gấm thêm hoa."
"Ông có phải không biết nhà tôi giàu cỡ nào không? Có cơ hội thì lên Baidu tra thử đi được không?"
"Thế mà cậu như con ruồi bâu lấy cô ta suốt hai năm trời?!"
Triệu Dũng không cam tâm gầm thét.
"Theo đuổi người ta chẳng phải đều theo kiểu này sao?"
Tôi ngẩn người, vô thức ngẩng đầu nhìn anh: "Anh... đang theo đuổi em?"
Lâm Hướng Du quay người lại, ánh mắt bất lực.
"Anh thể hiện không rõ ràng sao?"
"Tất cả đều làm theo hướng dẫn trên mạng đấy, trước tiên tuyển người vào bên cạnh mình, sau đó 'lửa gần rơm lâu ngày cũng bén'."
"Còn nhớ người rơi xuống cống hai năm trước không? Là em đã báo cảnh sát c/ứu anh ấy lên, lúc đó anh ấy người đầy mùi hôi thối, người đi đường đều bịt mũi tránh xa, chỉ có em đưa cho anh ấy một gói giấy ăn."
Tôi chợt nhớ ra, hai năm trước, khi đi phỏng vấn, tôi quả thực đã gặp một người đi đường vừa đi vừa xem điện thoại, sẩy chân rơi xuống cống đang sửa chữa.
Tôi vội vàng báo cảnh sát, đợi người được c/ứu lên, anh ấy toàn thân bẩn thỉu, vô cùng thảm hại.
Tôi đưa cho anh ấy một gói giấy ăn, rồi vội vàng rời đi.
"Người đó... là anh?"
Tôi ngạc nhiên đến mức không nói nên lời.
"Là anh."
Anh gật đầu.
"Từ khoảnh khắc đó, anh đã quyết định phải làm quen với em. Sau này vô tình phát hiện em làm việc ngay dưới công ty anh."
"Ban đầu, thật sự chỉ muốn cảm ơn em, nhưng về sau, anh..."
Lâm Hướng Du đỏ mặt, lấy hết can đảm hỏi: "Vậy, em có đồng ý chính thức hẹn hò với anh không?"
Tôi thành thật trả lời.
"Để em suy nghĩ đã..."
Chủ yếu là việc này tôi chưa có kinh nghiệm, không biết phải làm gì cả.
Ánh sáng trong mắt anh lập tức vụt tắt, trông có vẻ đáng thương vô cùng.
......
17
Triệu Dũng vì tội b/ắt c/óc mà bị kết án, nhận lấy sự trừng ph/ạt xứng đáng.
Ngày kết án, Lâm Hướng Hỷ đặc biệt đến thăm tôi, tiện thể chực cơm.
Nghe chúng tôi kể lại quá trình giải c/ứu, cô ấy đ/ập bàn tiếc nuối: "Nếu dẫn chị đi theo, chị đảm bảo bắt lão ta phải bò ra khỏi nhà kho!"
Giao Giao cảm thán: "Trốn thuế các thứ, Đào Cẩm có là cá chép tài lộc tái thế cũng không c/ứu nổi ông ta đâu."
Không khí trên bàn ăn rất náo nhiệt, khi trong đĩa chỉ còn lại một cái đùi gà.
Tôi vô thức định gắp cho Lâm Hướng Hỷ, nhưng đột nhiên nhớ đến thói quen hẹn hò vừa lướt thấy tối qua, đôi đũa khẽ chuyển hướng, đặt đùi gà vào bát Lâm Hướng Du.
"?"
Lâm Hướng Hỷ chớp chớp mắt, nhìn đùi gà rồi nhìn tôi.
Lâm Hướng Du cũng sững người, vành tai lặng lẽ đỏ ửng.
Tôi hắng giọng, làm theo các bước đã học trên mạng rồi nói tiếp: "Anh... có thể đăng lên Facebook rồi đấy."
Lâm Hướng Hỷ tò mò: "Đăng Facebook làm gì vậy?"
Giao Giao cũng hỏi: "Cái đùi gà này có gì đặc biệt à?"
Tôi cúi đầu xới cơm trong bát, lí nhí nói: "Khoe... khoe ân ái..."
"Bộp!"
Đôi đũa của Lâm Hướng Du rơi xuống bàn.
Anh vội vã lấy điện thoại, luống cuống chụp ảnh cái đùi gà đó 360 độ không góc ch*t, sau khi ghép xong chín tấm ảnh, anh trịnh trọng viết caption.
【Đùi gà chính là tình yêu em dành cho anh.】
Chỉ trong hai phút, Facebook của anh bùng n/ổ:
Mẹ Lâm: 【Mẹ cho con ăn đùi gà hơn hai mươi năm, con nói mẹ không yêu con, cứ khăng khăng nói phao câu gà mới thơm. (Cười)】
Bố: 【Sính lễ đã chuyển khoản, nhớ sớm đưa con dâu về.】
Anh cả: 【Chậc. Đã bảo cùng nhau gánh chịu áp lực giục cưới, vậy mà chú lại làm kẻ phản bội!】
Lâm Hướng Hỷ: 【Không còn gì để nói, chỉ biết chúc phúc (Chắp tay)】
Bạn A: 【Món mới của quán nào vậy? Điều này rất quan trọng với tớ!】
......
18
Ngoại truyện:
Trong mùa vụ đầu tiên sau khi tôi và Lâm Hướng Du kết hôn, anh ấy huy động cả đại gia đình cùng về quê ông nội.
Điều khiến tôi ngạc nhiên là, bố mẹ chồng làm việc đồng áng còn thành thục hơn cả Lâm Hướng Du.
Mẹ chồng nhanh nhẹn buộc lúa, bố chồng thuần thục vung cuốc, ngược lại Lâm Hướng Du vốn dĩ ngày thường cái gì cũng giỏi, lúc này chỉ có thể đi theo sau hai người già làm học việc.
Đúng lúc đó, một con ngỗng trắng lớn nhắm vào anh cả Lâm đang bận rộn bên cạnh, đuổi theo mổ túi bụi vào mông anh ấy.
Anh cả Lâm vừa thảm hại né tránh, vừa không thể tin nổi hét lên với mẹ đang ở dưới ruộng:
"Mẹ! Sao mẹ lại thành thục thế này ạ?!!"
Mẹ chồng không ngẩng đầu, tiện miệng đáp: "Bố mẹ hồi đó cũng từ nông thôn ra mà. Nhắc mới nhớ, năm đó chính là ở trong ruộng ngô như thế này mới có con đấy..."
Lời vừa dứt, cả cánh đồng im bặt.
Chỉ còn con ngỗng kia vẫn kêu quạc quạc đuổi theo anh cả Lâm.
Lúc này mẹ chồng mới sực tỉnh, ngượng ngùng hắng giọng, nói nhỏ với đứa con trai cả đang sững sờ.
"Cái đó... con cứ coi như không biết gì đi.""
đi nhé."