Tôi đưa cho ông ta xem những đoạn chat đã lưu và nói tiếp: "Lương của Lưu Thành Kỳ bao nhiêu, ông còn rõ hơn tôi. Mấy năm nay tiền của anh ta đều đổ vào viện phí cho mẹ chồng tôi, dù có dư ra chút ít cũng không thể nào gánh nổi mức chi tiêu cao như thế."
Tôi nhắc nhở Lý tổng: "Anh ta là kế toán của công ty, những khoản tiền anh ta nắm giữ, tốt nhất ông nên kiểm tra lại đi."
Khóe miệng Lý tổng cứng đờ, ông ta rất coi trọng những lời tôi vừa nói.
"Tôi biết rồi, chuyện này quả thực cần phải kiểm tra kỹ." Ông ta không còn thái độ thờ ơ như trước nữa, đổi giọng nói: "Nhân viên có vấn đề, chúng tôi tuyệt đối sẽ không giữ lại. Chuyện này, nhất định sẽ cho cô một câu trả lời công bằng!"
Tôi mỉm cười gật đầu.
Trên đời này không ai có thể chịu đựng được lợi ích của mình bị tổn hại vô cớ, Lưu Thành Kỳ tiêu xài hoang phí trên người Chu Dĩnh, chắc chắn là có vấn đề.
Ông chủ của anh ta sao có thể dung thứ cho một con chuột trong kho thóc cứ lởn vởn ngay trước mắt mình?
06.
Sau khi rời khỏi công ty, tôi bỏ tiền thuê một thám tử tư.
Những chuyện giữa Lưu Thành Kỳ và Chu Dĩnh, nhờ sự giúp đỡ của các thành viên trong nhóm, tôi đã có không ít bằng chứng.
Thế nhưng, về phía chồng của Chu Dĩnh, tôi chỉ có thể nhờ sự trợ giúp từ bên ngoài để tìm hiểu xem đó là ai.
Hiệu suất của thám tử tư rất cao, ngay ngày hôm sau đã đưa cho tôi một tệp tài liệu.
Chồng của Chu Dĩnh cũng là người địa phương ở Hải Thị, tên là Phương Minh. Lúc hai người họ kết hôn, Phương Minh đang kinh doanh một nhà hàng, thu nhập rất khá.
Chỉ là, ngày vui chẳng tày gang, năm năm trước, Phương Minh gặp một vụ t/ai n/ạn xe hơi, bị c/ắt c/ụt cả hai chân, chỉ có thể di chuyển bằng xe lăn.
"Chị à, vụ t/ai n/ạn của Phương Minh này có chút liên quan đến chồng chị đấy."
Tim tôi đ/ập mạnh: "Ý anh là sao?"
"Chuyện này tôi vẫn đang điều tra, nói đơn giản là Phương Minh gặp t/ai n/ạn trên đường đi dã ngoại cùng Chu Dĩnh. Xe của họ gặp chút trục trặc, dẫn đến va chạm với xe của chồng chị."
"Nơi hoang vắng hẻo lánh, đưa đi cấp c/ứu không kịp thời nên Phương Minh mới phải c/ắt c/ụt chân. Nếu được đưa đến b/ệnh viện sớm hơn, chân của anh ta đã có thể giữ lại được."
Tôi lật giở tài liệu, nhìn vào cột mốc "năm năm trước". Trong lòng tôi đã nảy sinh một dự đoán.
Năm năm trước, Lưu Thành Kỳ lừa lấy căn nhà của tôi, cũng vào thời điểm đó, chồng của Chu Dĩnh gặp t/ai n/ạn xe hơi và bị t/àn t/ật.
Đây là trùng hợp sao? Tôi không tin.
Tôi mang theo tài liệu thám tử đưa đến nhà hàng của Phương Minh.
Vừa vào cửa, tôi đã thấy một người đàn ông mặt mày tươi tỉnh, trông rất cởi mở đang ngồi trên xe lăn.
Vì không phải giờ ăn nên nhân viên đều đang nghỉ ngơi, Phương Minh - người chủ nhà hàng - tự đẩy xe lăn về phía tôi.
"Chào cô, cô muốn dùng gì ạ?"
"Tôi không đến để ăn cơm." Tôi thẳng thắn vào thẳng vấn đề: "Anh Phương, vợ anh mang th/ai rồi, đứa bé là con của chồng tôi."
Phương Minh dường như đã lường trước việc Chu Dĩnh có người khác ở bên ngoài. Anh ta đưa tôi vào phòng riêng và bảo người mang trà lên.
Tôi đưa những bằng chứng lấy được từ nhóm WeChat cho Phương Minh xem, sắc mặt anh ta trở nên u ám.
"Thực ra, tôi đã sớm nhận ra Tiểu Dĩnh có điều gì đó không ổn."
Anh ta thất vọng đặt tay lên đôi chân bị c/ắt c/ụt, cười khổ: "Một kẻ tàn phế như tôi, cô ấy không muốn sống cùng nữa cũng là điều bình thường."
"Chuyện đứa bé, ban đầu tôi định mắt nhắm mắt mở cho qua. Bây giờ tôi có hai nhà hàng, lúc ly hôn chia cho cô ấy một cái, coi như là sự bù đắp."
Tôi đặt tệp tài liệu khác mà thám tử tư cung cấp xuống trước mặt anh ta.
"Nếu tôi nói, việc anh bị t/àn t/ật chưa chắc đã là t/ai n/ạn thì sao?"
Phương Minh nhìn tôi hồi lâu, cầm tài liệu lên xem từng trang một. Đến những trang cuối, tay anh ta đã run lên bần bật.
Xem xong, Phương Minh tức gi/ận ném tài liệu xuống bàn, chiếc tách trà bị hất đổ, lăn xuống đất vỡ tan tành.
"Con khốn này!"
Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, thở dốc, mu bàn tay nổi đầy gân xanh vì quá tức gi/ận.
Cũng phải thôi, bất cứ ai phát hiện ra sự t/àn t/ật cả đời mình lại bắt nguồn từ sự lừa dối của vợ, cũng không thể chấp nhận được trong một sớm một chiều.
Tôi đợi Phương Minh bình tĩnh lại mới hỏi về dự định tiếp theo của anh ta.
Phương Minh nắm ch/ặt hai tay: "Tôi tuyệt đối sẽ không để bọn chúng được yên!"
Tôi khẽ nói: "Thật trùng hợp, tôi cũng vậy."
"Anh đã cho tôi biết tin tức quan trọng như thế, tôi cũng phải đáp lễ một chút. Có gì tôi có thể giúp anh không?"
Tôi chờ đợi chính là câu nói này.
"Hãy nói với Chu Dĩnh rằng anh biết chuyện cô ta có người khác bên ngoài, tốt nhất là nên cãi nhau một trận để cô ta biết anh đang rất gi/ận dữ. Nhưng đừng nói là anh đã thấy bằng chứng, được không?"
Phương Minh nghi hoặc: "Tại sao phải làm vậy?"
Tôi rủ mắt nhìn những tấm ảnh thân mật của Lưu Thành Kỳ và Chu Dĩnh trong tài liệu.
"Bởi vì, tôi cần chồng mình tự nguyện ra đi với hai bàn tay trắng."
07.
Việc Phương Minh dù biết Chu Dĩnh có lỗi với mình vẫn sẵn lòng chia cho cô ta một nhà hàng khiến tôi từng hiểu lầm rằng người đàn ông này quá mềm lòng.
Cho đến khi Chu Dĩnh vác cái bụng bầu to tướng đến tìm tôi, nói rằng Phương Minh đã thay đổi điều kiện ly hôn, trừ khi Chu Dĩnh đi bỏ đứa bé, nếu không sẽ không cho cô ta một xu nào, tôi mới hiểu ra Phương Minh không hề mềm lòng, anh ta chỉ là trước đó vẫn còn chút tình cảm với Chu Dĩnh mà thôi.
Lưu Thành Kỳ dìu Chu Dĩnh vào nhà, nhìn tôi chẳng khác nào nhìn kẻ th/ù.
Chu Dĩnh rõ ràng đã khóc một trận lớn, đôi mắt sưng húp như quả óc chó.
Vừa vào đến nơi, cô ta đã khóc lóc kể lể với tôi rằng mình đã khổ sở thế nào, nói rằng cô ta thực sự không còn cách nào khác mới phải rời bỏ một người t/àn t/ật để đến với Lưu Thành Kỳ.
Chu Dĩnh ôm cái bụng to tướng, nhìn tôi đầy đáng thương.
"Vũ Vi, là tôi có lỗi với chị, nhưng đứa bé này vô tội mà!"
"Không ai ép cô phải bỏ đứa bé cả?" Tôi vắt chéo chân nhìn cô ta: "Yêu đứa bé đến thế, cô có thể ra đi với hai bàn tay trắng rồi ly hôn với Phương Minh mà!"
Chu Dĩnh rít lên: "Vậy con tôi phải làm sao? Ở cái nơi như Hải Thị này, không có chút tài sản, con cái sau này chắc chắn sẽ bị người ta chà đạp dưới chân!"
Tôi buồn cười nhìn cô ta.
"Liên quan gì đến tôi? Cô đừng nghĩ là tôi sẽ có tình mẫu tử với cái loại giống hoang trong bụng cô nhé?"
Chu Dĩnh bị tôi nói đến mức không thốt nên lời, kéo kéo tay áo của Lưu Thành Kỳ.
Lưu Thành Kỳ nghiến răng rít qua kẽ răng: "Tôi có thể bỏ căn nhà này, nhưng cô phải đến gặp Phương Minh, thừa nhận chuyện đứa bé là do cô vu khống Chu Dĩnh!"