Tôi tinh mắt, nhìn thấy những giọt nước long lanh văng ra từ khóe mắt anh ta, nhìn thôi đã thấy... thật là sảng khoái!

17

Lý Xuân Hoa đúng không hổ danh là người nổi tiếng trong khu.

Chẳng mấy chốc, chuyện Trương Nguy "cắm sừng" đã trở thành tin tức ai ai cũng biết.

Khi tôi ra ngoài, những người nhận ra tôi đều mang ánh mắt đồng cảm, người thì công khai, kẻ thì ngấm ngầm khuyên tôi nên sớm chia tay với Trương Nguy.

Tôi không đồng ý.

Tuy tôi và Trương Nguy quen nhau qua mai mối, vì thấy phù hợp mới đến với nhau, nhưng tôi vẫn "yêu" anh ta.

Vì vậy, mỗi khi có người nhắc đến, tôi luôn ưỡn bụng bầu, vẻ mặt không tin nổi:

"Chồng tôi là người tốt nhất trên đời, sao có thể sau khi vợ làm thụ tinh ống nghiệm chín lần lại làm ra chuyện không biết x/ấu hổ như thế được!"

Thế là, mọi người càng đồng cảm với tôi hơn.

Đối với Trương Nguy, ai nấy đều h/ận đến nghiến răng nghiến lợi.

Khi sự phẫn nộ của cư dân trong khu lên đến đỉnh điểm, tôi lặng lẽ gửi bằng chứng Trương Nguy qu/an h/ệ nam nam lo/ạn xạ cho lễ tân công ty bọn họ.

18

Vào ngày chuyển phát nhanh đến, Trương Nguy và Giang Ngọc Bạch hoàn toàn bị xã hội ruồng bỏ.

Nghe nói, công ty bọn họ lúc đó như một nồi nước sôi sùng sục.

Ai nấy đều chỉ trích, cực kỳ kh/inh bỉ hành vi của bọn họ.

Thậm chí có kẻ rảnh rỗi còn sắp xếp lại dòng thời gian rồi đăng lên mạng.

Kết quả là nó bùng n/ổ trên Douyin, chỉ riêng lượt thích đã hơn 100.000.

Vì ảnh hưởng quá tồi tệ, Trương Nguy và Giang Ngọc Bạch đều bị đình chỉ công tác.

Chính lúc này, tôi đến công ty của họ.

Tôi nước mắt lưng tròng: "Chồng tôi, Trương Nguy, tuyệt đối không phải loại người đó, tôi vì anh ấy mà làm thụ tinh ống nghiệm chín lần, chắc chắn trong chuyện này có hiểu lầm!"

Tôi khóc càng thảm thiết, đám đông vây xem lại càng thương cảm cho tôi.

Tôi hoàn toàn xây dựng thành công hình tượng "người vợ mang bầu thâm tình bị chồng lừa dối", trở thành một nạn nhân.

Chưa dừng lại ở đó, tôi lại âm thầm gửi một kiện hàng ẩn danh khác cho lễ tân công ty, đó là bằng chứng Trương Nguy "gọi đồ ăn ngoài" từ thời kỳ đầu.

Cú này đã hoàn toàn kích n/ổ cơn gi/ận của những người biết chuyện.

Có kẻ có năng lực phi thường đã đào bới sâu về Trương Nguy, lôi ra hết sạch số lần anh ta "gọi đồ ăn ngoài" sau lưng vợ trong thời kỳ hôn nhân.

Tôi liếc nhìn qua một cái, nghiến răng đến mức suýt vỡ vụn.

Trương Nguy tổng cộng đã ra ngoài lăng nhăng năm, sáu lần, và bắt đầu từ chính thời điểm tôi đang làm thụ tinh ống nghiệm lần thứ chín.

Theo lời khai của người trong cuộc, anh ta từng nhiều lần huênh hoang rằng tôi chỉ là "cỗ máy sinh sản" của nhà họ Trương.

Đến đây thì dư luận xã hội hoàn toàn bùng n/ổ.

Thái độ của công ty đối với họ ban đầu chỉ là tạm đình chỉ để điều tra, nhưng sau khi trang web chính thức bị người dùng tấn công đến tê liệt, công ty không nói hai lời liền đuổi việc cả hai, đồng thời công khai tuyên bố phẩm hạnh của hai kẻ này bại hoại, vĩnh viễn không bao giờ tuyển dụng.

Sự nghiệp của Trương Nguy và Giang Ngọc Bạch coi như hoàn toàn chấm dứt.

19

Giang Ngọc Bạch cầm d/ao tìm tôi, đây là điều tôi đã dự liệu trước.

"Giản Tịch! Cô đ/ộc á/c quá! Giờ tôi nhà không thể về, ai cũng nhìn tôi bằng ánh mắt kh/inh bỉ!" Hắn ta quầng mắt thâm đen, ánh mắt hung tàn:

"Tôi biết tất cả đều là th/ủ đo/ạn của cô, tôi muốn cô không được ch*t tử tế!"

Tôi không hề sợ hãi, bình thản đáp:

"Giang Ngọc Bạch, anh sắp ch*t rồi phải không? Dù sao anh cũng mắc nhiều b/ệnh như thế."

Ánh mắt Giang Ngọc Bạch thay đổi, con d/ao trong tay mất hết sức lực:

"Sao cô biết!"

Tôi không thèm để ý đến câu hỏi của hắn, đưa ra một đề nghị khác:

"Anh có muốn giữ lại danh tiếng sau khi ch*t không?"

Giang Ngọc Bạch ánh mắt cảnh giác:

"Cô lại muốn làm gì!"

Khóe miệng tôi nhếch lên một đường cong lạnh lùng:

"Anh nói xem, nếu anh đổ hết b/ệnh của mình lên đầu Trương Nguy thì sao?"

Sợ hắn không hiểu, tôi nói thêm:

"Ý tôi là anh là nạn nhân, là người bị cưỡng ép, là Trương Nguy lây b/ệnh cho anh."

Sắc mặt Giang Ngọc Bạch lúc xanh lúc trắng, khóe miệng thậm chí còn trào m/áu.

Tôi có chút ngạc nhiên về điều này.

Giang Ngọc Bạch không lẽ đã nảy sinh tình cảm với Trương Nguy rồi sao, mới có mấy ngày chứ?

Tôi mím môi: "Không nỡ sao?"

Giang Ngọc Bạch lắc đầu rồi lại gật đầu, cuối cùng buông thõng vai: "Tôi muốn trước khi ch*t, cuộc sống có thể yên ổn hơn chút."

Tôi cười, cười cho thứ tình cảm mỏng manh hơn cả tờ giấy đó:

"Nhớ mở livestream, và chuẩn bị sẵn b/ệnh án của anh đi..."

20

Sau khi tôi xử lý xong Giang Ngọc Bạch, Trương Nguy mệt mỏi trở về nhà.

Thấy tôi, hắn không chút do dự quỳ rạp xuống, khóc không thành tiếng:

"Giản Tịch, anh cũng không muốn vậy, chỉ là anh cũng có nhu cầu, mà em lại đang mang th/ai.

"Anh nhất thời không kiềm chế được bản thân nên mới làm chuyện sai trái."

Nhìn xem, người đàn ông này đến tận bây giờ vẫn đổ hết lỗi lầm lên đầu tôi.

Hắn không thực sự biết lỗi, hắn chỉ biết mình sắp tiêu đời rồi!

Thấy tôi không nói gì, Trương Nguy cuống lên:

"Anh rơi vào nông nỗi này, chẳng lẽ em không có lỗi sao! Nếu không phải do cơ thể em có vấn đề, anh đâu đến mức này!"

Tôi tức đến bật cười, nhưng ngoài mặt nhanh chóng bình tĩnh lại.

Dù sao so đo với một kẻ "sắp ch*t" cũng thật hạ thấp bản thân.

Tôi lạnh lùng mở điện thoại, bật máy chiếu.

Trương Nguy ban đầu còn vẻ mặt nghi hoặc, cho đến khi thấy Giang Ngọc Bạch trong phòng livestream, khuôn mặt tuấn tú lập tức biến dạng méo mó.

Giang Ngọc Bạch sau khi chỉnh xong thiết bị, chĩa ống kính vào mình, nước mắt tuôn rơi:

"Tôi tên là Giang Ngọc Bạch, mọi người chắc cũng biết tôi là ai.

"Lúc này tôi muốn làm rõ cho bản thân, Trương Nguy là sếp của tôi, tất cả đều là hắn cưỡng ép tôi, tôi không hề tự nguyện.

"Hơn nữa tôi sắp ch*t rồi, vì Trương Nguy đã lây b/ệnh cho tôi!"

Trương Nguy hoàn toàn bùng n/ổ:

"Giang Ngọc Bạch, mày không biết x/ấu hổ! Rõ ràng là mày cưỡng ép tao!"

Hắn gào lên rất lớn, làm đèn ngoài hành lang cũng phải sáng lên, chắc là gi/ận đến cực điểm rồi.

Thế nhưng Giang Ngọc Bạch ở phía bên kia màn hình chẳng thèm quan tâm, không những vậy còn lôi ra một đống báo cáo xét nghiệm:

"Trương Nguy chơi bời quá trác táng, trên người có rất nhiều b/ệnh, HIV, HSV, HBV, HPV đều có đủ cả, căn bản không thể chữa khỏi.

"Số tôi thật khổ, phải chịu tai bay vạ gió này! Tôi có lỗi với cha mẹ mình!"

Giang Ngọc Bạch nước mắt nước mũi giàn giụa, liên tục đ/ập đầu vào bàn, diễn tả một kẻ bị dồn vào đường cùng một cách sinh động.

Phòng livestream bùng n/ổ, quà tặng được gửi tới tấp.

Nhìn góc phải phía trên, số người xem từ hơn 50.000 vọt lên hơn 100.000.

Toàn bộ màn hình bình luận đều là những lời hỏi thăm tới mười tám đời tổ tông nhà Trương Nguy.

Trương Nguy bị gáo "nước bẩn" này đổ ập xuống đầu, coi như hoàn toàn không thể tẩy trắng.

Tuy nhiên hắn không quan tâm đến điều đó, mà ngược lại, nhìn chằm chằm vào xấp b/ệnh án kia, mắt muốn nứt ra:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 Người Dọa Ma Chương 12
6 10 năm vây hãm Chương 10
7 Ngọc Vỡ Chương 19
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bé con thi được 148 điểm khóc đòi vào Đại học Bắc Kinh

Chương 6
Tôi, trưởng phòng tuyển sinh Đại học Kinh Bắc, bị một kẻ tâm thần hành hung ngay trong khuôn viên trường. "Tìm đúng người rồi, tại sao không cho bảo bảo này vào Kinh Bắc?" "Cô căn bản không biết vì để đỗ vào Kinh Bắc, bảo bảo này đã chịu bao nhiêu khổ cực, bao nhiêu tội lỗi." Cô gái túm lấy cổ áo tôi, miệng không ngừng xưng bảo bảo, cao 1m65, nặng 165 cân. Cô ta mặc một bộ đồ liền thân trẻ sơ sinh cỡ đại, đội mũ hoa dành cho trẻ em, trên cổ đeo một chiếc bình sữa đen sì. Tôi ngẩn người, gỡ cổ áo ra, kiên nhẫn hỏi: "Bạn học, trước tiên bạn bình tĩnh lại đã, công tác tuyển sinh đại học đã kết thúc rồi, không thể nào xảy ra sai sót được." Nghĩ một chút, tôi bồi thêm một câu: "Năm nay bạn thi được bao nhiêu điểm?" Lời vừa dứt, "bảo bảo" trước mặt lập tức trở nên kích động. Cô ta dậm chân huỳnh huỵch, đống thịt trên người cũng rung lên bần bật theo. "Điểm số! Các người lớn chỉ biết đến điểm số!" "Đại học Kinh Bắc chính vì có những giáo viên tuyển sinh vô liêm sỉ, chỉ biết nhìn vào điểm số như các người, mới biến thành một ngôi trường sùng bái điểm số tầm thường." "Chẳng lẽ bảo bảo thi được 148 điểm thì không thể vào Kinh Bắc sao?" "Bảo bảo yêu Kinh Bắc nhất, bảo bảo chỉ yêu Kinh Bắc, bảo bảo muốn đến Kinh Bắc đi học!" "Bảo bảo muốn, bảo bảo muốn!" Cô ta điên rồi!
Hiện đại
Tình cảm
0
Thuê Phu Quân Chương 8