Lâm Tề nắm ch/ặt hai tay, vẻ nh/ục nh/ã thoáng qua trong mắt cậu ta:
"Được, coi như cậu giỏi, cậu tới đi."
Tôi không hề khách sáo, dồn hết sức bình sinh t/át liền mười cái.
Tiếng kêu giòn giã vang lên bên tai.
Đến mức tay tôi cũng tê dại.
Nhưng khi nhìn thấy gương mặt sưng vù đỏ tấy và những tiếng kêu đ/au đớn không ngớt của Lâm Tề...
Trong lòng tôi vô cùng sảng khoái.
Dì Lâm xót con đến mức cứ "ôi chao" không ngớt.
Tôi thản nhiên nói:
"Lần sau còn dám chọc vào tôi nữa thì thử xem."
"Đến lúc đó không chỉ mười cái t/át là giải quyết xong đâu."
18
Kể từ sau khi tôi t/át trả, không biết có phải vì cảm thấy mất mặt hay không mà Lâm Tề bắt đầu trốn học cùng Ôn Thư D/ao, thường xuyên không đến trường.
Dì Lâm đã khuyên can cũng đã đá/nh đò/n, nhưng cũng chẳng ích gì.
Thỉnh thoảng gặp tôi và mẹ, bà ấy vẫn nhìn với vẻ đầy oán h/ận.
Tôi không quan tâm.
Kể từ ngày quyết tâm xa lánh Lâm Tề, tôi đã lường trước được sẽ có ngày hôm nay.
Thông qua những dòng bình luận, tôi biết được nguyên nhân phía sau.
Ôn Thư D/ao tính tình ham chơi, gần đây ở quán bar lại vừa để mắt đến một anh chàng đẹp trai khác nên tỏ ra xa cách với Lâm Tề.
Lâm Tề sốt ruột, suốt ngày quấn lấy Ôn Thư D/ao, hoàn toàn bỏ bê việc học.
Có lẽ cậu ta thực sự đang đợi vị tiểu thư kia đưa mình đi du học.
Tôi không quản họ, chỉ chuyên tâm học tốt việc của mình.
19
Ngày thi đại học, nắng chói chang như lửa.
Cơ thể tôi nóng ran, nhưng lòng lại tĩnh lặng.
Từng chút một lấp đầy thành quả của bao năm khổ học.
.....
Ngày có kết quả, nhìn thấy điểm số được công bố.
Tôi vui đến mức suýt chút nữa nhảy cẫng lên.
Cuối cùng, cuối cùng.
Nỗ lực và mồ hôi đã được đền đáp.
Văn phòng tuyển sinh của Đại học Thanh Hoa và Đại học Bắc Kinh đồng thời gọi điện cho tôi.
M cho tôi.
Mẹ cũng rất vui, nói muốn tổ chức một bữa tiệc mừng thành tích học tập hoành tráng.
Tôi khuyên mẹ không cần phung phí như vậy, chỉ cần làm một bữa nhỏ, mời người thân bạn bè thân thiết là được rồi.
Trong bữa tiệc, cha ruột của tôi không biết lấy tin tức từ đâu.
Dắt theo một đám họ hàng đến tận nơi.
Tôi không nể mặt ông ta, ngay trước mặt ông ta lật đổ bàn.
Gọi bảo vệ đuổi hết bọn họ ra ngoài.
Cha ruột tức đến mức chỉ tay vào mặt tôi m/ắng:
"Đồ con gái bất hiếu! Tao là cha ruột của mày, mày dám lật bàn đuổi người trước mặt bàn dân thiên hạ!"
Tôi coi như không nghe thấy.
20
Bạn cùng bàn thi đỗ vào một trường đại học hệ chính quy ở Bắc Kinh, Tạ Nghiên Từ thi đỗ vào một trường 211 ở gần đó.
Tôi rất vui, sau này vẫn có thể gặp lại họ ở Bắc Kinh.
Nhưng nhà họ Lâm ở bên cạnh thì không được tốt như vậy.
Thành tích của Lâm Tề rất kém, thi đỗ một trường hệ đại học dân lập cũng đã là miễn cưỡng.
Dì Lâm suốt ngày lau nước mắt, muốn khuyên Lâm Tề đi học lại.
Lâm Tề lần này lại nghe lời, ngoan ngoãn về nhà.
Thậm chí còn cùng dì Lâm đến tận nhà xin lỗi tôi.
21
Tôi ngồi trên ghế sofa với thái độ đầy kháng cự.
Lâm Tề đỏ hoe mắt, đang lẩm bẩm nói lời sám hối.
"Xin lỗi, tớ cũng không biết thời gian qua mình bị làm sao nữa."
"Cậu còn nhớ không? Hồi nhỏ cậu bị ngã, ngồi dưới đất khóc không chịu đứng dậy, tớ đã cõng cậu về nhà."
"Năm lớp 10, cậu chạy 800 mét, chạy xong thì nôn thốc nôn tháo, làm tớ sợ đến mức vội vàng đưa cậu đến phòng y tế..."
Nghe cậu ta kể, tôi dần mất tập trung.
Những chuyện này giờ nghe qua thật xa vời.
Giống như chuyện của kiếp trước vậy.
Tôi gật đầu lấy lệ:
"Ồ, được, tớ biết rồi."
Có lẽ vì thái độ lạnh nhạt của tôi, không khí trở nên vô cùng gượng gạo.
Dì Lâm đứng dậy, kéo mẹ tôi:
"Dì có mang theo rất nhiều quà cho Niệm Niệm, đang để ở nhà dì, đi thôi, đi cùng dì qua đó lấy nhé."
Mẹ tôi có chút lúng túng, nhưng dù sao cũng vì tình nghĩa bao năm, dặn dò tôi vài câu rồi rời đi.
Lâm Tề do dự mãi, cuối cùng ngập ngừng lên tiếng:
"Máy tính nhà tớ hỏng rồi, tớ mượn máy tính của cậu dùng một chút được không?"
"Nếu cậu không yên tâm thì cứ đứng xem cũng được."
Tôi nhướng mày:
"Trong phòng tớ đó, cậu đi đi."
Trong phòng tôi đã lắp camera giám sát rồi.
Tôi muốn xem xem cậu ta định giở trò q/uỷ gì.
22
Tôi ngồi trong phòng khách, nhìn hình ảnh trên điện thoại.
Chỉ thấy Lâm Tề lén lút mở máy tính.
Sau đó mở trang web điền nguyện vọng đại học.
Máy tính của tôi có lưu mật khẩu, cậu ta chọn tự động điền.
Sau đó sửa nguyện vọng một của tôi thành một trường cao đẳng ở vùng sâu vùng xa.
Lâm Tề chớp mắt liên tục, lẩm bẩm như kẻ bị th/ần ki/nh:
"Đều tại cậu, ai bảo cậu thi tốt như vậy làm gì..."
Tôi có chút ngạc nhiên.
Tuy biết cậu ta có thể làm chuyện x/ấu.
Nhưng không ngờ cậu ta lại gan to đến mức muốn sửa nguyện vọng của tôi.
Vì vậy, tôi trực tiếp báo cảnh sát.
23
Khi cảnh sát đến bắt Lâm Tề, cậu ta vô cùng hoảng lo/ạn:
"Cháu không có! Không phải cháu! Cháu không làm gì cả!"
Cậu ta sợ đến mức r/un r/ẩy toàn thân, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng: "Có phải có hiểu lầm gì không? Tô Niệm, cậu mau giải thích giúp tớ với, tớ c/ầu x/in cậu..."
Nhưng sau khi tôi đưa đoạn ghi hình giám sát ra, cậu ta như con gà bị bóp cổ, im bặt ngay lập tức.
Dì Lâm không thể tin nổi, bà ta đi/ên cuồ/ng đá/nh Lâm Tề:
"Sao con lại làm thế! Nghiệt chướng mà!"
Mẹ tôi cũng cảm thấy sợ hãi và không thể tin được.
Lâm Tề nước mắt rơi lã chã:
"Cháu, cháu bị m/a xui q/uỷ khiến, là Ôn Thư D/ao, tất cả đều tại con tiện nhân đó! Cô ta nói nếu cháu sửa nguyện vọng của cậu ấy, cô ta sẽ đưa cháu cùng đi du học..."
"Cho nên cháu mới... cháu sai rồi, cháu thực sự sai rồi! Cậu tha lỗi cho tớ lần này đi!"
Lâm Tề đã đủ 18 tuổi, thực sự sẽ phải ngồi tù.
Dì Lâm quỳ dưới chân tôi, nắm lấy gấu quần tôi:
"Dì c/ầu x/in con, Lâm Tề còn trẻ như vậy, không thể vào đó được, cả đời này sẽ bị h/ủy ho/ại mất..."
Mẹ tôi gh/ê t/ởm đẩy bà ta ra:
"Cút! Đừng đụng vào con gái tôi!"
"Đứa con trai tai họa nhà bà lại dám sửa nguyện vọng của con bé! Nó muốn h/ủy ho/ại con gái tôi đấy! Sao nó có thể nhẫn tâm như vậy!"
"Tôi cũng h/ận chính mình, sao trước đây lại kết giao với loại người như các người!"
"Bà lấy tư cách gì mà c/ầu x/in chúng tôi!"
Dì Lâm nằm bẹp dưới đất khóc lóc thảm thiết, Lâm Tề mặt mày xám xịt, suy sụp hoàn toàn.
24
Lâm Tề đã vào tù.
Tôi cũng không định tha cho Ôn Thư D/ao.
Tôi đã nói rồi.
Tôi chưa bao giờ tha thứ cho cô ta.
Thông qua những dòng bình luận trước đây, tôi biết lý do nhà họ Ôn giàu có như vậy mà vẫn để Ôn Thư D/ao đến học ở cái huyện nhỏ nghèo nàn này là vì.
--Ôn Thư D/ao chỉ là một đứa con ngoài giá thú.