07

Lời bác sĩ làm tôi nhớ lại hồi tôi sinh con gái, tôi vừa ở cữ xong chưa được bao lâu thì mẹ chồng bị viêm ruột thừa, phải làm phẫu thuật, tôi hoảng hết cả h/ồn.

Bởi vì trước đó toàn là mẹ chồng giúp tôi trông con.

Thế là tôi muốn về nhà mẹ đẻ nhờ mẹ giúp.

Kết quả là tôi ở nhà mẹ đẻ nửa tháng, mẹ tôi nằm liệt giường đúng nửa tháng.

Bố tôi lúc đó cũng tưởng bà bị b/ệnh, đưa đi khám khắp nơi.

Kết quả chẳng có b/ệnh gì cả.

Vì tôi vừa sinh con xong, lại thêm em trai tôi đã lớn thế này rồi, nên bố nhịn không đá/nh bà, việc nhà, cơm nước, trông cháu đều do một tay bố làm, bà vẫn cứ nằm lì không chịu dậy.

Tôi thấy ở nhà mẹ đẻ không trụ nổi nữa, đành phải bế con về nhà chồng.

Kết quả là tôi vừa đi, bà liền bật dậy.

Hóa ra là vì không muốn giúp tôi trông cháu thôi!

Lúc đó bà mới ngoài 50 tuổi.

08

Bà không chỉ không muốn trông cháu cho tôi, mà ngay cả mẹ đẻ của mình bà cũng không muốn hầu hạ.

Bà ngoại tôi những năm cuối đời nằm liệt giường nửa năm, số lần bà đến thăm chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Mà cũng chỉ là đến thăm thôi.

Nhìn một cái rồi về.

Chưa từng đút một thìa cơm, chưa từng giặt một cái tã Iót nào.

Đều là thím dâu tôi hầu hạ.

Hàng xóm láng giềng thấy chướng mắt, đều nói: "Cô ít nhất cũng phải hầu hạ mẹ mình vài ngày, để cho chị dâu cô thở một chút chứ."

Bà bĩu môi: "Tao không biết hầu, tao không biết hầu hạ thế nào!"

Thế nên bà suốt ngày bị bố tôi đá/nh đến gào khóc thảm thiết, bên nhà mẹ đẻ không một ai dám đứng ra bênh vực, vì sợ bố tôi "trả hàng" về.

Hơn nữa, câu "tao không biết" chính là tấm kim bài miễn tử của mẹ tôi.

Hồi tiểu học, bố tôi m/ua một con chó cảnh, tôi và em trai đều rất thích.

Bố biết mẹ tôi ng/u ngốc, sợ bà cho ăn linh tinh, nên đã cảnh cáo bà nhiều lần là không được cho chó ăn.

Kết quả là bà không nghe, nhân lúc bố không có nhà, bà đem cho nó ăn quả anh đào đã thối, socola để quên trong ngăn kéo mấy năm, hành tây xào trứng ăn thừa...

Nói chung là tất cả những gì thối, hỏng, quá hạn trong nhà đều được bà lôi ra cho chó ăn.

Trong tư duy của mẹ tôi, con chó chính là một cái thùng rác di động.

Con chó dưới sự tấn công dồn dập này vừa nôn vừa tháo, cuối cùng ch*t tươi!

Bố tôi lần đó suýt chút nữa đá/nh ch*t bà.

Cái khiến bố tôi gi/ận dữ không chỉ vì xót con chó, mà là: "Mẹ kiếp, tao đã cảnh cáo mày bao nhiêu lần là không được cho chó ăn, tại sao mày vẫn cứ cho ăn?"

Mẹ tôi gào lên đầy lý lẽ: "Tao biết nó ăn cái này là ch*t à? Tao có biết đâu!"

Bố tôi gi/ận quá lại lao vào cho một trận đò/n: "Mày không biết là mày có lý à? Mẹ kiếp, mày không biết thì chẳng phải tao đã nói với mày là không được cho ăn sao? Hở ra là mày không biết, mày không biết là thành cái lý à? Mày không biết thì cái gì mày cũng dám làm à? Ngày nào đó mày gi*t người, mày cũng nói là mày không biết gi*t người phải đền mạng à?"

09

Không chỉ hành động đáng đò/n, cách nói chuyện của mẹ tôi cũng rất đáng đò/n.

Có lần bà nhìn thấy nhà hàng xóm phía trước m/ua rất nhiều đồ đạc về chuẩn bị làm cỗ.

Bà liền hỏi người ta: "M/ua nhiều đồ thế này, định làm cỗ à? Trong nhà có người ch*t à?"

Chủ nhà lúc đó tức đến phát khóc, người ta là con cái đỗ đại học nên mới chuẩn bị làm cỗ.

Bà cứ mặc định là con người ta còn nhỏ không thể kết hôn, nên suy diễn là có người ch*t, dù sao làm cỗ thì chỉ có hỉ sự hoặc tang sự.

Bà cứ thế khăng khăng là người ta có tang.

Sau đó chủ nhà nam trực tiếp tìm đến tận cửa đòi đá/nh bà.

Bố tôi để dập tắt cơn gi/ận của người ta, đã đích thân cho bà một trận đò/n ngay trước mặt hàng xóm.

Mẹ tôi vẫn không phục, cứ gào khóc nói: "Tao biết đâu! Tao có biết đâu!"

Câu này rất kỳ lạ, biết rõ là câu nói này có vấn đề, nhưng lại không biết phản bác thế nào.

Bố tôi lần nào cũng bị câu này làm cho nghẹn họng, trợn ngược mắt, về sau hễ bà nói câu này, bố không nói nhiều, trực tiếp ra tay: "Tao cho mày không biết này! Tao cho mày không biết này!"

10

Hơn nữa, đối với bà, khóc không phải là khóc, mà là một cách tiêu khiển.

Muốn khóc là khóc ngay.

Nhớ một năm nọ dịp Tết.

Bố tôi đi uống rư/ợu nhà bạn.

Trước khi đi còn dặn mẹ hâm nóng thức ăn cho chúng tôi.

Tối hôm đó, mẹ tôi hâm nóng thức ăn xong, để tôi và em trai ăn ở phòng khách.

Còn bà thì về phòng ngủ khóc.

Tôi và em trai đang ăn ngon lành, mẹ đột nhiên từ trong phòng ngủ bùng phát một trận gào khóc thảm thiết.

Tôi và em trai lúc đó ngậm đầy cơm trong miệng mà ngây người ra.

Không ai đá/nh cũng không ai m/ắng bà, chẳng ai biết tại sao bà khóc.

Bà cứ ngồi dưới đất phòng ngủ, bóp cổ chân rồi khóc như đang hát.

Tôi và em trai không nuốt nổi cơm nữa.

Chúng tôi vứt bát, chạy như bay sang nhà hàng xóm gọi bố về.

Bố về nhà không nói câu nào, lao vào cho một trận đò/n.

Ch/ửi bới ầm ĩ: "Mày đúng là đồ đàn bà phá gia chi tử. Ngày Tết ngày nhất mà mày khóc cái gì? Vận may của tao bị mày khóc sạch cả rồi!"

Tôi nghĩ nếu bà làm diễn viên thì diễn xuất chắc chắn là đỉnh cao.

Bà không bao giờ giữ lại cảm xúc cho mình. Bà không bao giờ nhịn.

Muốn khóc là khóc, muốn cười là cười.

Thế nên năm nay bà đã 60 tuổi, nhưng trông vẫn như mới 50.

11

Khám một vòng bác sĩ về, tôi và em trai chỉ biết chấp nhận số phận.

Chúng tôi nhìn lại những ngày còn bố.

Đột nhiên hiểu được sự vất vả của bố.

Sống cả đời với cái thứ này, đến Phật Tổ Như Lai cũng phải tức ch*t thôi!

Bố tôi ra đi vì u/ng t/hư gan.

Tôi thấy hoàn toàn là do mẹ tôi làm cho tức mà ra.

Khi bố còn sống, mẹ không dám lười, càng không dám làm lo/ạn.

Có bố đ/è đầu cưỡi cổ, tức quá thì đá/nh cho một trận.

Nhưng tôi và em trai thì không thể đá/nh.

Chỉ có thể cam chịu.

Thế nhưng, em trai tôi đã đến tuổi dựng vợ gả chồng, một "vị thần" như thế thờ trong nhà thì ai dám gả?

Sau khi làm bốn cô gái tức gi/ận bỏ đi, em trai quyết định thuê nhà ra ở riêng.

Nếu không thì chắc chắn sẽ ế vợ cả đời.

Ngày nó đi, mắt đỏ hoe nói: "Chị, em thật sự hết cách rồi, em mà còn ở với bà ấy thì một là bà ấy ch*t, hai là em ch*t."

Tôi hiểu.

Thế nhưng, tiếp theo đến lượt chúng tôi phải chứng kiến sức sát thương khi bà sống một mình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm giao thừa, bố mẹ tặng chị gái một căn nhà làm của hồi môn

Chương 6
Trên bàn tiệc đêm giao thừa, bác cả nâng ly chúc rượu bố mẹ tôi. "Anh cả, chị dâu tặng con gái lớn một căn nhà kèm 2 triệu tiền mặt, đúng là hào phóng thật đấy!" Đôi đũa trên tay tôi khựng lại. Bác cả lại rót thêm một ly rượu, hướng về phía tôi nói: "Cháu gái thứ hai tâm địa rộng lượng, bác cũng mời cháu một ly!" Thấy vẻ mặt đầy khó hiểu của tôi, bác cả ngạc nhiên thốt lên: "Cháu không biết à? Chị cháu được cho nhà và tiền, còn cháu thì được cho một chiếc chăn tơ tằm." "Cũng phải thôi, cháu có công việc tốt, kiếm được nhiều tiền, chị cháu không có việc làm nên càng cần được đảm bảo hơn." Tôi chậm rãi quay sang nhìn bố mẹ. Mẹ không dám nhìn thẳng vào tôi, chỉ cúi đầu gắp thức ăn: "An An, chiếc chăn đó giá mấy ngàn đấy, cũng là tấm lòng của mẹ thôi." "Chị con không có bản lĩnh, không có nhà không có tiền sẽ bị nhà chồng coi thường." Cơn giận dữ ập đến làm tôi mất hết lý trí, tôi cười đến bật khóc. "Mấy ngàn đổi lấy mấy triệu, tấm lòng này nặng quá, con không nhận nổi!" "Sau này chuyện dưỡng già các người cũng đừng tìm con, cứ tìm cái chăn đó mà nhờ cậy đi!"
Hiện đại
Gia Đình
Tình cảm
0
Ngọc Tố Chương 5