Nến đỏ ch/áy đã quá nửa, cuối cùng hắn mới lên tiếng: "Giang Nguyệt Miên."
Hắn rất ít khi gọi đầy đủ họ tên ta.
Trước đây đều gọi là Nguyệt nhi.
"Công tử." Ta đáp một tiếng.
Hắn đặt chén rư/ợu xuống, quay đầu nhìn ta.
"Nàng đã toại nguyện rồi."
Bốn chữ ấy, nói ra cực kỳ bình thản.
Nhưng ta nghe mà thấy khó chịu trong lòng.
"Công tử, chuyện đêm đó..."
"Ta không muốn nghe." Hắn đứng dậy, đi đến bên cửa sổ, quay lưng về phía ta.
"Chuyện đã đến nước này, nói nhiều cũng vô ích."
"Nàng đã làm thiếu phu nhân nhà họ Thẩm, những gì cần có về mặt thể diện, ta sẽ không để nàng thiếu thốn."
Đêm đó, hắn không chạm vào ta.
Những đêm sau đó, cũng đều không.
Những ngày đầu mới cưới, hắn còn quay về phòng nghỉ ngơi.
Chỉ là đắp y phục ngủ trên sập ở gian ngoài, ngăn cách với ta bằng một tấm bình phong.
Sau đó, hắn thậm chí không về phòng nữa.
Lại sau đó, hắn chuyển đến thư phòng, từ đó về sau chưa từng bước chân vào viện của ta.
Người trong phủ bắt đầu xì xào bàn tán.
"Thiếu phu nhân mới cưới đã thất sủng rồi."
"Nghe nói nàng ta dùng th/ủ đo/ạn đó để trèo lên giường công tử, công tử mới bị ép phải cưới nàng ta."
"Chậc chậc, thật là không biết x/ấu hổ."
Những lời này như mọc thêm cánh mà lan truyền khắp phủ.
Ta nghe thấy, cũng chỉ có thể giả vờ như không nghe thấy.
Bởi vì những gì bọn họ nói, có một nửa là sự thật.
07
Năm thứ hai sau khi thành thân, Chu Uyển Thanh đến.
Nàng ta là biểu muội xa của Thẩm Cảnh Ngôn, gia đình gặp biến cố nên đến phủ họ Thẩm nương nhờ.
Lần đầu tiên gặp nàng ta là ở trong đình nghỉ mát phía sau hoa viên.
Nàng ta cầm một tập thơ trên tay, đang lẩm nhẩm đọc thứ gì đó.
Nghe thấy tiếng bước chân, nàng ta ngẩng đầu lên, khẽ mỉm cười với ta.
"Người chính là thiếu phu nhân phải không? Ngưỡng m/ộ đã lâu."
Giọng nàng ta rất hay, tựa như làn gió xuân tháng Ba.
"Chu cô nương khách khí rồi." Ta gật đầu, đang định rời đi thì nàng ta gọi ta lại.
"Thiếu phu nhân, muội mới đến phủ, người lạ đất lạ, sau này có thể thường xuyên đến tìm tỷ trò chuyện không?"
Ta nhìn ánh mắt chân thành của nàng ta, ngập ngừng một lát.
"Được."
Sau đó nàng ta thực sự thường xuyên đến tìm ta.
Trò chuyện cùng ta, thêu thùa cùng ta, thỉnh thoảng còn dạy ta đọc vài câu thơ.
Ta cứ ngỡ nàng ta đối đãi với ta bằng tấm chân tình.
Cho đến ngày Thẩm Cảnh Ngôn đến viện của ta để bàn giao việc nhà.
Chu Uyển Thanh liền đón lấy.
Tiếng "biểu ca" gọi nghe thật thân thiết.
Nàng ta là một nữ tử có tài tình.
Có vô vàn chủ đề để nói chuyện cùng Thẩm Cảnh Ngôn.
Ta đứng dưới hiên, nhìn bóng lưng bọn họ đứng sóng vai.
Chu Uyển Thanh chỉ vào một chỗ trên trang sách, Thẩm Cảnh Ngôn liền hơi cúi đầu, nhìn theo hướng tay nàng ta.
Khóe môi hắn vương nét cười nhàn nhạt.
Nụ cười như thế, trước đây ta cũng từng thấy.
Nhưng sau đêm đó, thì chẳng bao giờ còn nữa.
Thanh Hòa, nha hoàn bên cạnh ta bước tới: "Thiếu phu nhân, Chu cô nương đối với công tử... e là quá thân cận rồi."
"Người là chính thất, ít nhất nàng ta cũng nên để ý đến thể diện của người."
"Không cần nói nữa." Ta thu hồi ánh mắt, "Nàng ta và công tử tâm đầu ý hợp, ta vốn dĩ không bằng nàng ta."
"Nhưng người là thiếu phu nhân..."
"Vị trí thiếu phu nhân này có được như thế nào, khắp phủ ai mà không rõ." Ta ngắt lời nàng.
"Trong lòng công tử không có ta, thể diện cưỡng cầu được, chẳng qua cũng chỉ là tự chuốc lấy nh/ục nh/ã mà thôi."
08
Sau đó Chu Uyển Thanh không còn đến viện của ta thường xuyên nữa.
Nhưng chuyện về nàng ta và Thẩm Cảnh Ngôn thì cứ từng chuyện từng chuyện truyền vào tai ta.
Đám hạ nhân đều nói, công tử và Chu Uyển Thanh mới là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh.
Còn ta, mãi mãi chỉ là một kẻ hầu người hạ.
Ta bắt đầu quen với việc sống một mình.
Một mình thêu hoa trong viện.
Một mình đọc sách.
Một mình dùng bữa.
Thẩm Cảnh Ngôn từng dạy ta tập viết đọc thơ.
Những lúc lòng dạ rối bời, ta lại lôi những tập chữ cũ ra, từng nét từng nét mô phỏng lại.
Trên những tập chữ đó, có những dòng chú thích nhỏ hắn viết từ thuở sớm.
"Chữ này của Nguyệt nhi tạm ổn, chỉ là nét sổ móc hơi yếu."
"Hôm nay tiến bộ rất lớn, đáng thưởng."
"Lúc b/ệnh không có sức, Nguyệt nhi viết thay, chữ như người, thanh tú thì có thừa mà gân cốt lại không đủ."
Ta lật từng trang từng trang một.
Chợt nhận ra, hóa ra chúng ta cũng từng có những khoảng thời gian tốt đẹp đến thế.
Bắt đầu thay đổi từ lúc nào nhỉ?
Là sau đêm đó.
Là sau khi hắn m/ắng ta "th/ủ đo/ạn đê hèn, không biết liêm sỉ".
Là sau khi ánh mắt hắn nhìn ta từ ôn hòa chuyển thành chán gh/ét.
Ta khép tập chữ lại, ép nó xuống đáy hòm, không bao giờ xem lại nữa.
09
Tháng thứ ba Chu Uyển Thanh chuyển đến, Thẩm Cảnh Ngôn bắt đầu thường xuyên đưa nàng ta ra ngoài.
Đi hội chùa, dạo hồ, ngắm hoa.
Hắn chưa từng đưa ta đi lần nào.
Điều hắn nói với ta nhiều nhất, chẳng qua cũng chỉ là bảo ta quản lý tốt nội trạch.
Đám hạ nhân trong phủ bắt đầu đổi cách gọi.
Từ "biểu tiểu thư" biến thành "Chu cô nương".
Trong giọng điệu cũng mang theo vẻ lấy lòng.
Cứ như thể nàng ta mới là chủ nhân thực sự của phủ này.
Ngày đó ta tình cờ gặp nàng ta trong vườn, ta theo bản năng muốn tránh mặt.
Nàng ta lại gọi ta lại, mời ta cùng dạo chơi.
Lão phu nhân thích mẫu đơn, ta liền sai người trồng đủ loại trong vườn.
Chu Uyển Thanh nhìn thấy đóa hoa quý nhất, nở đẹp nhất.
Muốn hái.
Ta ngăn nàng ta lại: "Đó là đóa hoa lão phu nhân yêu thích nhất."
Nàng ta không nghe lời ta, vẫn hái đóa mẫu đơn đó xuống.
"Phu nhân, muội không giống tỷ, muội không cần phải lấy lòng lão phu nhân cũng có thể đứng vững trong viện này."
"Tỷ có biết tại sao không?"
Nàng ta hỏi ta.
Đương nhiên ta biết, vì nàng ta có được sự yêu thương của Thẩm Cảnh Ngôn.
Ta không trả lời nàng ta, chỉ nói: "Ta lấy lòng lão phu nhân là vì thuận theo ý bà."
"Nhưng đây không phải là lấy lòng, mà là đạo hiếu."
Chu Uyển Thanh sững người một lát.
Ta học theo giọng điệu của nàng ta, hỏi ngược lại.
"Ta cũng không cần phải lấy lòng lão phu nhân cũng có thể đứng vững trong viện này."
"Cô có biết tại sao không?"
Nàng ta không nói gì.
Nàng ta cũng biết.
Vì ta là người vợ danh chính ngôn thuận của Thẩm Cảnh Ngôn.
Lời đã nói đến mức này, cũng không còn cần thiết phải dạo chơi cùng nhau nữa.
Ta quay người rời đi.
Nhưng lại nghe thấy nàng ta khẽ nói một câu ở phía sau.
"Thiếu phu nhân, tỷ đừng trách muội nhiều lời."
"Tỷ ở trong phủ này, ngoài một danh phận ra, còn có cái gì nữa chứ?"
Bước chân ta khựng lại.
"Biểu ca không yêu tỷ, tỷ cứ giữ khư khư lấy một người không yêu mình, không mệt sao?"
Ta không quay đầu lại.
"Chu cô nương lo xa rồi," ta nói, "Chuyện của ta và công tử, không phiền cô bận tâm."
Nhưng ta biết, những lời nàng ta nói đều đúng.
Thế nhưng ta vẫn muốn ở lại đây.
Không phải vì không còn nơi nào để đi.
Mà là vì, trong thâm tâm ta luôn giữ một tia vọng tưởng.
Vọng tưởng rằng một ngày nào đó hắn sẽ nhớ về Nguyệt nhi của ngày xưa.
Nhớ về lúc hắn xoa đầu ta và nói "Được, không đuổi Nguyệt nhi đi".
Đối với Thẩm Cảnh Ngôn, ta vẫn luôn luôn yêu thương.