Trong thế giới tận thế đầy x/ác sống, tôi tìm được một gã khờ để bảo vệ mình.
Gã khờ có sức mạnh vô biên, gã khờ ngoan ngoãn nghe lời.
Gã cưng chiều tôi thành một tiểu thư đỏng đảnh, làm mưa làm gió.
Khi tôi ném đi gói bánh quy nén mà gã vất vả tìm được, rồi mè nheo đòi ăn bánh kem dâu tây.
Trước mắt tôi bỗng xuất hiện những dòng bình luận chạy ngang.
"Người phụ nữ này thực sự coi x/ác sống vương như chó để huấn luyện sao?"
"Lục Trầm Duật đang trong giai đoạn tiến hóa, trí tuệ chưa hoàn thiện, nên mới nhầm người phụ nữ đ/ộc á/c này là cô em gái nhà bên, vì thế mới chiều chuộng cô ta như vậy."
"Thực ra Lục Trầm Duật vẫn luôn thầm thương tr/ộm nhớ nữ chính nhà bên, đợi đêm nay hắn tiến hóa thành công, khôi phục thần trí, chắc chắn sẽ x/é x/ác kẻ giả mạo này ra cho x/ác sống ăn!"
Tôi nhìn những dòng bình luận đó, sững sờ đến ngây người.
Đúng lúc này, Lục Trầm Duật đã quay về.
Hắn trông như vừa bị ngã, đầu đầy m/áu, quần áo rá/ch rưới.
Đang nâng niu một miếng bánh kem đã bị dập nát đưa đến trước mặt tôi.
"Hì hì, em gái Nguyệt Nguyệt, ăn bánh đi."
Mà hoa khôi của trường, lại chính là Lâm Hà Nguyệt.
01
Tôi cứng đờ cúi đầu, nhìn gã khờ đang ngồi xổm trước mặt mình.
Hắn vẫn giữ tư thế dâng hiến báu vật.
Vì mãi không đợi được phản hồi của tôi, trong mắt hắn thoáng lộ vẻ hoảng lo/ạn.
"Nguyệt Nguyệt... không thích bánh nữa sao?"
"Muốn ăn gì... hì hì... anh Lục đi tìm."
Tôi lập tức hoàn h/ồn.
Vừa rồi bình luận nói, Lục Trầm Duật là x/ác sống vương.
Đêm nay sẽ khôi phục thần trí.
Nghĩ đến mấy ngày nay, tôi đã làm mưa làm gió, đưa ra đủ loại yêu cầu vô lý với hắn.
Tôi liền rùng mình một cái.
Lần này đúng là cái mạng nhỏ khó giữ!
Ánh mắt tôi từ từ hạ xuống, nhìn miếng bánh dâu tây đã bị dập nát.
Tôi khó khăn nặn ra một nụ cười.
"Thích, thích lắm."
Tôi đưa tay nhận lấy bánh, giọng nói ngọt ngào đến mức chính tôi cũng nổi da gà.
"Lục Trầm Duật, anh đối với tôi thật tốt."
Bây giờ việc cấp bách là phải dừng ngay việc chèn ép, tranh thủ lấy lòng hắn.
Hy vọng sau khi hắn tỉnh táo lại sẽ bớt gi/ận dữ hơn.
Lục Trầm Duật cúi đầu, vành tai dần đỏ lên.
Gương mặt đó dù dính m/áu vẫn đẹp đến mức quá đáng.
Khung mày sâu, sống mũi cao.
Bình thường vì trí tuệ không trọn vẹn nên lúc nào cũng tỏ ra hơi chậm chạp.
Nhưng lúc này cúi đầu, những sợi tóc lòa xòa che khuất nửa hàng mày, ngược lại lại có một nét cuốn hút khó tả.
Tôi lén nuốt nước miếng.
Nhưng ngay lập tức tỉnh táo lại.
Bây giờ không phải lúc làm nũng.
Người trước mặt này chính là vị x/ác sống vương tương lai, đêm nay sẽ khôi phục thần trí rồi x/é x/ác tôi cho đám x/ác sống ăn.
Những dòng bình luận vẫn đang chạy.
【Cô ta giờ mới biết sợ sao? Muộn rồi.】
【Mấy ngày nay cô ta sai khiến Lục Trầm Duật thuận tay biết bao nhiêu.】
【Bắt x/ác sống vương đi tìm nước, giặt quần áo, trải giường, tối còn ôm cơ bụng người ta mà ngủ.】
【Coi x/ác sống vương tương lai như người hầu nam, cô ta đúng là được nước làm tới.】
Tôi: "..."
Miếng bánh trong tay tôi bỗng chốc không còn thơm ngon nữa.
Lục Trầm Duật thấy tôi mãi chưa chịu ăn.
Cẩn thận hỏi: "Nguyệt Nguyệt... là chê bẩn sao? M/áu, m/áu không dính vào đâu."
Lúc này tôi mới phát hiện, phía sau đầu Lục Trầm Duật đầy m/áu.
Chảy dọc theo cổ thành mấy vệt m/áu dài.
Tôi đặt bánh xuống, lập tức nắm lấy cổ tay hắn.
"Sao anh lại bị thương thành thế này?"
Đôi mắt Lục Trầm Duật đờ đẫn.
Có vẻ như không quen với sự quan tâm đột ngột của tôi.
Dù sao bình thường tôi đối với hắn quả thực không tốt chút nào.
Tôi chê bánh quy hắn tìm được không ngon, liền trực tiếp ném xuống đất, bắt hắn đi tìm lại.
Tôi chê nước máy không đủ sạch, bắt hắn mạo hiểm đi đến tòa nhà hành chính đầy x/ác sống để tìm nước khoáng.
Tôi sợ lạnh, liền ra lệnh cho hắn chui vào chăn của tôi, dùng cơ thể sưởi ấm cho tôi.
Đôi khi còn chê quần áo hắn hôi, cưỡng ép l/ột áo khoác của hắn ra.
Lục Trầm Duật lần nào cũng rất nghe lời.
Đỏ mặt, chủ động vén áo lên.
Để thuận tiện cho tôi ôm lấy cơ bụng sưởi ấm bàn tay.
Nhớ lại những tội á/c tày trời của mình mấy ngày qua.
Tôi thấy tối sầm mặt mũi.
Nhưng bây giờ, chính là thời cơ tốt để lấy công chuộc tội!
Tôi vội vàng lục tìm những loại th/uốc ít ỏi còn lại.
Bảo Lục Trầm Duật ngồi xuống.
"Đừng cử động."
"Tôi băng bó cho anh."
Lục Trầm Duật ngoan ngoãn ngồi trước mặt tôi.
Thân hình cao lớn hơi co lại, giống như một chú chó lớn đã được huấn luyện thuần thục.
Tôi lấy tăm bông thấm dung dịch sát khuẩn, cẩn thận lau sạch m/áu trên đầu hắn.
Kỳ lạ thay, vết thương vậy mà đã gần như lành lại.
Đóng một lớp vảy mỏng màu nâu nhạt.
Ánh mắt tôi trầm xuống.
Bình luận nói không sai.
Hắn quả nhiên không phải là người.
02
Tôi đảo mắt một vòng.
Nước mắt liền rơi xuống.
Lục Trầm Duật lập tức cứng đờ.
"Nguyệt Nguyệt?"
Tôi cúi đầu, giọng run run.
"Hôm nay là sinh nhật tôi."
Tôi ôm miếng bánh kem nhỏ, nước mắt lã chã rơi xuống.
"Người nhà chưa bao giờ tổ chức sinh nhật cho tôi."
"Đây là lần đầu tiên tôi được ăn bánh sinh nhật kể từ khi về nhà."
"Cảm ơn anh Lục."
03
Tôi quả thực không nói dối.
Các bạn học đều biết, tôi và hoa khôi Lâm Hà Nguyệt là chị em sinh đôi.
Nhưng thực ra, tôi và cô ta không có qu/an h/ệ huyết thống.
Năm bảy tuổi, tôi ham chơi nên bị b/ắt c/óc.
Mẹ khóc lóc ngày đêm, tinh thần gần như sụp đổ.
Để an ủi mẹ, cha đã nhận nuôi Lâm Hà Nguyệt từ trại trẻ mồ côi.
Và lấy tên của tôi đặt cho cô ta.
Hà Nguyệt.
Một vầng trăng sáng nâng niu trên mặt hồ.
Lâm Hà Nguyệt bẩm sinh có dung mạo xinh đẹp.
Hoạt bát đáng yêu, hào phóng tự nhiên.
Chẳng mấy chốc đã xoa dịu nỗi đ/au của mẹ, thay thế vị trí của tôi.
Dần dần, mọi người không bao giờ nhắc đến đứa trẻ bị lạc nữa.
Cho đến tám năm sau, cảnh sát dẫn tôi tìm về nhà họ Lâm.
Lúc đó, tôi g/ầy gò nhỏ bé, toàn thân đen nhẻm.
Vì ngày đêm bị đá/nh đ/ập nên trở nên đờ đẫn, khờ khạo.
Dưới chân còn lê đôi giày vải rá/ch nát đen sì.
Tôi đứng trước căn biệt thự xinh đẹp đó, sợ hãi không dám bước vào.
Cha mẹ nhìn tôi lúc đó, sững sờ rất lâu.
Như thể lúc này mới nhớ ra, đứa con gái xinh đẹp đang được cưng chiều trong lòng không phải là con ruột của họ.
Ngày hôm sau, nhà họ Lâm tuyên bố với bên ngoài.
Cô con gái thứ hai sinh đôi bị b/ắt c/óc từ lúc mới sinh đã trở về.
Đặt tên là Lâm Bội Tinh.
Bội Tinh.
Ngôi sao đi kèm.
Chỉ là một ngôi sao nhỏ bé không đáng chú ý bên cạnh mặt trăng.
Lâm Hà Nguyệt khăng khăng chọn ngày bước chân vào nhà họ Lâm làm ngày sinh nhật của mình.
Đương nhiên, sinh nhật của người em song sinh là tôi cũng chỉ có thể là ngày đó.
Nếu tôi muốn tổ chức một ngày sinh nhật thực sự của riêng mình.
Cô ta sẽ đỏ mắt hỏi tôi:
"Em không muốn làm chị em song sinh với chị nữa sao?"