Ta vén rèm xe, nhìn bức tường thành nguy nga của kinh thành dần nhỏ lại phía sau.
Ba năm trước, ta từ Giang Nam đến kinh thành, gả vào Hầu phủ, trở thành quân cờ và bậc thang cho kẻ khác. Ba năm sau, ta dùng chính đôi tay mình, ch/ặt đ/ứt từng sợi dây trói buộc và gông cùm.
Giờ khắc này, người ngồi trong xe ngựa chỉ đơn thuần là Tạ Vân Sơ.
"Tiểu thư, người nói Lục đại nhân liệu có thực sự đến Giang Nam không?"
Nha hoàn chống cằm, cười đầy vẻ trêu chọc, "Nô tỳ nhìn ánh mắt của ngài ấy, rõ ràng là có ý với tiểu thư."
"Đừng có nói bậy." Ta buông rèm xe, lườm nó một cái không nhẹ không nặng.
"Nô tỳ nói bậy chỗ nào chứ? Chiếc trâm đó tiểu thư cất giữ kỹ thế cơ mà, nô tỳ thấy lúc đó tai người đỏ hết cả lên rồi."
"Còn nhiều lời nữa, ta ph/ạt ngươi xuống xe đi bộ về Giang Nam đấy."
Nha hoàn vội vàng bịt miệng, nhưng ý cười nơi khóe mắt thế nào cũng không giấu nổi.
Xe ngựa tiếp tục chạy về phía Nam, xuân ý dần đậm, hoa hạnh bên đường đã nở rộ.
Ta tựa vào vách xe, nhắm mắt dưỡng thần. Ngón tay vô tình chạm vào tấm lệnh bài bằng đồng trong túi áo, cảm giác hơi cộm tay.
Ta bỗng nhớ đến câu nói của Lục Uyên tại cửa thiên lao: "Sau này, không cần gồng mình nữa."
Câu nói này, còn khiến lòng ta xao động hơn cả chiếc trâm bạch ngọc kia.
Ba tháng sau, Tạ phủ tại Giang Nam.
Căn b/ệnh cũ của phụ thân tái phát do khí hậu ẩm ướt ở Giang Nam, ta ngày đêm hầu hạ bên giường, không thể phân thân để nghĩ về chuyện kinh thành.
Chỉ là đôi khi vào những đêm khuya tĩnh mịch, ta lại lấy tấm lệnh bài và chiếc trâm kia ra ngắm nhìn một lúc, rồi lại cẩn thận cất đi.
Buổi chiều hôm ấy, nha hoàn bỗng hớt hải chạy vào.
"Tiểu thư, tiểu thư! Bên ngoài có một vị đại nhân cưỡi ngựa đen đến, nói là từ kinh thành tới, muốn gặp người!"
Tay ta hơi run, bát th/uốc trên tay suýt chút nữa rơi xuống đất.
"Người tới... có nói họ gì không?"
"Không nói họ, chỉ nói quan chức."
Nha hoàn cười híp mắt, "Hoàng thành ty Chỉ huy sứ, Lục đại nhân."
Ta đặt bát th/uốc xuống, bước đến trước gương đồng, nhìn ngắm bản thân trong gương.
Ba tháng ở vùng sông nước Giang Nam đã mài giũa những đường nét trên gương mặt ta trở nên dịu dàng hơn, nhưng sự sắc bén trong đôi mắt ấy vẫn còn đó.
Ta mở hộp trang điểm, lấy chiếc trâm bạch ngọc ra, soi gương cài nó lên búi tóc.
Đoạn đứng dậy, hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước ra ngoài.
Hoa hạnh trong sân đang nở rộ, ánh nắng xuyên qua cành lá rắc xuống những bóng hình lốm đốm.
Lục Uyên đứng dưới gốc cây hạnh, bộ phi ngư phục đã thay bằng thường phục màu xanh, nhưng thanh Tú Xuân đ/ao vẫn đeo bên hông. Nghe thấy tiếng bước chân, hắn xoay người lại.
Ánh mắt hắn ngay lập tức rơi vào chiếc trâm bạch ngọc trên tóc ta.
Sau đó, vị Chỉ huy sứ Hoàng thành ty vốn lạnh lùng kiệm lời ngày thường, khóe miệng chậm rãi nở một nụ cười, như thể đã kìm nén quá lâu, cuối cùng cũng không giấu nổi nữa.
"Tạ cô nương, trâm của ta, nàng cài lên rồi."
Ta bước đến trước mặt hắn, ngước nhìn hắn.
"Ta chỉ cài tạm, đợi Lục đại nhân lấy lại lệnh bài, chiếc trâm này cũng sẽ trả lại cho ngài."
"Vậy ta thay đổi ý định rồi."
Lục Uyên cúi đầu nhìn ta, ánh mắt sâu không thấy đáy, "Lệnh bài không cần nữa, trâm cũng không lấy lại. Cứ để lại chỗ nàng, thế nào?"
Hoa hạnh rơi trên vai hắn, rơi trên vạt váy ta.
Ta không trả lời, nhưng ý cười trên gương mặt còn rạng rỡ hơn cả cây hoa hạnh ngoài kia.