Cùng vượt dòng sông vắng

Chương 4

30/07/2026 01:12

"Đa tạ Thái hậu nương nương, chỉ là... Miểu Miểu thân mang b/ệnh tật, không biết sau này có thể tiếp tục đến y quán của nhà họ Tạ xem b/ệnh nữa hay không..."

Lời ta vừa thốt ra, hai vị nữ tử thông tuệ hơn người kia liền hiểu ngay ý đồ.

Họ nhìn nhau, bất đắc dĩ mỉm cười.

"Nói đi, con muốn cái gì?"

Ta lập tức đọc vanh vách những y quán, dược phòng mà ta đã nhắm trước, không sót một nơi nào.

Sắc mặt Tạ phu nhân trắng bệch.

"Hai vị quý nhân! Nhà họ Tạ tất nhiên sẽ không ngăn cản Dương Miểu xem b/ệnh, nhưng mà cái này--"

"Tạ phu nhân, hành động lúc trước của Miểu Miểu cũng là vì muốn tác thành cho tấm lòng yêu con của bà, nay nàng tự xin từ hôn, chỉ sợ nửa đời sau cũng khó tìm được người lương thiện, chỉ là vài y quán dược phòng, chẳng lẽ nhà họ Tạ các người không nỡ cho sao?"

Lời Thái hậu nói khiến ta gật đầu lia lịa.

Nhà họ Tạ vì muốn tránh hiềm nghi nên những cơ sở kinh doanh này đều đứng tên Tạ phu nhân và người thân bên ngoại, lúc này bà ta cũng không thể lấy lý do không làm chủ được để khước từ.

Cuối cùng, đành phải cắn răng đồng ý.

09

Ta vui vẻ bước ra khỏi cổng cung, liền thấy Nhạc Dương nghênh đón.

"Xong rồi à?"

Ta ôm chầm lấy nàng cười ngốc, nàng cũng ôm lấy ta.

Cả hai chúng ta cười rúc rích.

"Phải rồi, nghe nói hôm nay vốn định xem mắt cho tiểu công tử phủ Định Quốc Công, bị ta làm hỏng rồi, ngại quá đi mất." Ta gãi gãi đầu, "Hay là ngươi tiến cử ta một chút, ta đến xin lỗi huynh ấy?"

Nàng ấp úng hồi lâu mới nói: "Huynh ấy sắp đến rồi, nàng tự mình nói đi."

Cái gì cơ?

Ta vừa định truy hỏi, liền thấy một người từ cuối con đường trong cung đi tới.

Tóc dài buộc cao, gương mặt anh tuấn, khoác lên mình bộ cung phục lộng lẫy nhưng bước chân vội vã--

"Tiểu Khương đại phu?" Ta kinh ngạc thốt lên.

Chàng thở dốc, nhìn ta từ trên xuống dưới.

"Ta nghe nói nàng phát b/ệnh ở yến tiệc hoa, không sao chứ?"

"Không sao cả, ta khỏe lắm." Ta hạ thấp giọng, chớp mắt với chàng, "Không phát b/ệnh đâu, ta giả vờ đấy, chẳng phải là để từ hôn sao!"

"Từ hôn? Nàng... nàng từ hôn rồi sao?"

Chàng trợn tròn mắt.

"Đúng vậy, còn vơ vét được một mẻ lớn nữa cơ, hì hì--"

Ta chưa nói dứt lời, chàng đã ôm chầm lấy ta vào lòng.

Ta ngẩn người.

Ngơ ngác nhìn Nhạc Dương, phát hiện nàng đang cố nén cười.

"Huynh ấy chính là tiểu công tử."

Tiểu công tử phủ Định Quốc Công-- Khương Tự?

Chàng cuối cùng cũng buông ta ra.

"Ta tên Khương Hứa Ngôn, trong số mấy vị sư huynh đệ ở Dược Sư Cốc thì đứng hàng thứ tư."

"Không phải cố ý giấu nàng... lúc đó nàng đã có hôn ước, ta lo lắng thân phận tiểu công tử này sẽ khiến nàng khó xử, nên không muốn nàng để ta đến chẩn trị nữa."

Chàng quỳ một gối xuống đất, thấp hơn cả ta đang ngồi xe lăn, ngước đầu nhìn ta.

Khi ánh mắt chạm nhau, đôi mắt thâm sâu vô cùng chân thành.

"Miểu Miểu, nàng có nguyện ý gả cho ta không?"

10

Ta sững sờ.

Gãi gãi đầu.

Thần sắc chàng trở nên sốt sắng.

"Ta biết nàng vừa từ hôn, quả thực không phải thời điểm thích hợp, nhưng nếu có ý, hy vọng nàng có thể cân nhắc--"

"Khương Tự."

Ta ngắt lời chàng, thở dài.

"Ta vốn định dùng số sản nghiệp nhà họ Tạ vơ vét được để làm của hồi môn cho chàng, nhưng mà... tiểu công tử không thể ở rể được nhỉ? Thật là đáng tiếc quá."

Chàng sững sờ một lát, đôi mày giãn ra, nắm lấy đôi bàn tay ta.

"Ta nguyện ý, chỉ cần là nàng, ai gả cho ai thì có sao đâu."

Tâm trạng ta vô cùng tốt, vừa về đến phủ họ Tạ liền bắt tay vào việc chuyển nhà.

Khi mới hồi kinh, Tạ Thừa lấy danh nghĩa chăm sóc để đón ta vào phủ, thực chất là để hạn chế ta ra ngoài.

Cho đến khi chàng gặp Bạch Tố, mới nới lỏng sự kiểm soát đối với ta.

Nhạc Dương sợ nhà họ Tạ gây khó dễ cho ta, đặc biệt phái một đội gia đinh đến giúp sức.

Nhờ có hơn chục tráng hán mặc đồ đồng phục này, Tạ phu nhân dù có nắm ch/ặt tay đến đâu cũng không giữ lại được hơn chục tờ khế ước cửa hàng, đất đai kia.

Ta vui vẻ nhìn đống khế ước trong tay.

"Còn hôn thư đâu?"

"Mau lấy ra đây! Đưa cho nàng ta rồi bảo nàng ta cút đi!"

Bà ta tức gi/ận đến mức đ/ập vỡ chén trà.

Đồ đạc của ta không nhiều, chỉ có vài món lặt vặt Tạ Thừa tặng.

"Tiểu thư, bộ váy này có mang đi không?"

Ta liếc nhìn.

"Kiểu dáng lỗi thời rồi, không cần."

"Thế còn trâm hoa này?"

"Ngọc trai nhỏ xíu lại chẳng tròn, không cần."

Nghĩ lại thì đây đều là những món bảo vật ta từng trân quý, nay nhìn lại chẳng lọt nổi mắt xanh.

"Tiểu thư, còn chiếc khăn này..."

Tiểu Thanh cầm trên tay chiếc khăn tay mà Tạ Thừa tặng ta thuở nhỏ.

Ta im lặng một hồi.

"Thứ gây họa, không cần nữa."

11

Lúc ra cửa vừa hay đụng mặt Tạ Thừa.

Chàng nhìn đám gia đinh đang chuyển rương hòm ra ngoài, nhíu mày.

"Miểu Miểu, nàng lại đang làm lo/ạn cái gì thế?"

Ta nhướng mày. Xem ra Tạ phu nhân vẫn chưa nói cho chàng biết.

"Tạ Thừa, ta từ hôn rồi."

"Từ hôn?" Chàng sững sờ một thoáng, rồi như nhận ra điều gì, cười lạnh một tiếng, "Ta vốn tưởng nàng khác với những nữ tử tầm thường khác, sẽ không dùng th/ủ đo/ạn này để tranh sủng..."

"Nhưng ta không trách nàng, A Tố mang th/ai, ta quả thực đã lơ là nàng rồi."

Ta tránh bàn tay chàng định chạm vào đỉnh đầu mình.

"Tạ công tử hiểu lầm rồi, ta quả thực đã từ hôn, chàng cứ hỏi Tạ phu nhân sẽ rõ."

Chàng lạnh mặt.

"Nàng còn mách đến chỗ mẫu thân ta? Ta chỉ là muốn nạp một bình thê, Dương Miểu, nàng có cần thiết phải vậy không?"

"Thật sự từ hôn rồi, với cái thân thể và danh tiếng như nàng... còn gả được cho ai nữa?"

Thật là khó hiểu.

"Ta tất nhiên là có người yêu thương, không phiền Tạ công tử bận tâm."

Ta ra hiệu cho Tiểu Thanh đẩy xe lăn đi, nhưng lại bị chàng nắm lấy tay vịn xe.

"Nàng đang nói ai? Tên đại phu nghèo kiết x/ác đó sao?"

Đám tráng hán đồng loạt nhìn chàng, chàng lại lúng túng buông tay ra.

Ta buồn cười nhìn chàng.

"Sao thế, chỉ cho phép chàng nuôi đại phu bên cạnh thôi à?"

"Đừng làm lo/ạn nữa, Miểu Miểu, có gì chúng ta nói chuyện riêng..." Chàng hạ thấp giọng, "Nhiều hạ nhân nhìn vào thế kia kìa."

Ta vừa định châm chọc chàng, thì tiểu dược đồng bên cạnh Bạch Tố lại cư/ớp lời chạy xông vào.

"Công tử!"

"Cô nương không ổn rồi, cứ nôn mãi, ngài mau qua xem đi!"

Tạ Thừa lập tức đứng dậy, đến cửa vẫn còn nhớ quay lại nhìn ta.

"Miểu Miểu, nàng bình tĩnh lại cũng tốt, đợi khi nghĩ thông suốt rồi, xin lỗi ta một câu, ta sẽ không bỏ rơi nàng đâu."

Ta đảo mắt với bóng lưng chàng.

"Tiểu thư..." Tiểu Thanh ngập ngừng.

"Đừng nói nữa, Tiểu Thanh." Ta che mặt, "Ta cũng không biết tại sao mình từng yêu loại người này nữa."

12

Hôn sự của ta và Khương Tự-- giờ nên gọi chàng là tiểu công tử Khương-- không được thúc đẩy nhanh chóng.

Một là người nhà ta đều ở biên cương, hai là dù sao cũng có hơn mười cửa hàng cần tiếp quản.

Chàng không hề phàn nàn, chuyên tâm giúp ta xử lý việc kinh doanh.

Ta không thạo việc này, chàng tìm một quản gia tháo vát từ phủ Định Quốc Công, chỉ vài ngày đã sắp xếp sổ sách rõ ràng rành mạch."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Người Chị Biến Mất

Chương 12
8 năm trước, trên đường về quê cùng bạn trai, chị gái tôi bị tài xế taxi bắt cóc rồi mất tích. Khi báo án, bạn trai chị nói: “Trên đường gặp mưa lớn, xe bị mắc kẹt trong bùn. Tài xế bảo tôi xuống xe cùng anh ta đẩy xe.” “Nhưng vừa xuống xe, anh ta đã đạp ga, chở bạn gái tôi bỏ chạy.” Thế nhưng chiếc taxi mà họ đi lại là xe biển số giả. Hơn nữa, sau khi biến mất trong đêm mưa hôm đó, chiếc xe ấy không bao giờ xuất hiện trên bất kỳ đoạn đường nào có camera giám sát. Cảnh sát khổ công tìm kiếm suốt 8 năm, nhưng vẫn không có bất kỳ tin tức nào về chị tôi. Cho đến cách đây không lâu, tôi và bạn trai của chị đứng bên đoạn đường nơi chị mất tích năm xưa. Khoảnh khắc vị giòn thơm của bánh hồ đào tan đầy trong miệng, tôi đột nhiên nhận ra... Có lẽ chị tôi chưa từng rời khỏi con đường đất lầy lội này.
175
5 Omega xung hỷ Chương 15
6 U U Lục Minh Chương 30.
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất
8 Nghi ngờ Chương 7
12 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

TA SINH HÀI TỬ CỦA SƯ TÔN, RỒI TRỐN KHỎI TÔNG MÔN

11
Sau khi thức tỉnh thể chất lô đỉnh, ta rơi vào trạng thái thần trí hỗn loạn, lý trí gần như bị thiêu sạch. Trong cơn mê loạn ấy, ta chẳng những ngủ với sư tôn tu Vô Tình Đạo của mình, mà còn bất cẩn mang luôn con của người. ​ Chuyện này đối với ta chẳng khác nào trời sập. ​ Càng đáng sợ hơn là sau đêm hôm ấy, sư tôn nổi trận lôi đình, lập tức hạ lệnh truy bắt khắp tiên giới tên hái hoa tặc không biết trời cao đất dày đã dám xông vào phòng người. ​ Người của các môn phái được điều động khắp nơi, trên dưới tông môn cũng căng thẳng đến mức ngay cả nói chuyện cũng phải hạ thấp giọng, chỉ sợ vô tình chọc phải sư tôn đang trong cơn thịnh nộ. ​ Còn ta, kẻ đầu sỏ thật sự, chỉ có thể giả vờ như chẳng biết gì. ​ Ta vô thức đưa tay vuốt bụng, cố làm ra vẻ bình tĩnh rồi dè dặt hỏi: ​ “Sư tôn, nếu tìm được người đó rồi, người định xử lý thế nào?” ​ Sư tôn lạnh lùng cười một tiếng, ánh mắt không hề dao động. ​ “Giết, chứng đạo.”
Boys Love
0
Ôn Cố Chương 13
Ai là hung thủ Chương 7