Những trò vặt vãnh cố tình tuyên bố chủ quyền kiểu này thật chẳng có chút ý nghĩa nào.
Nhan Tự thì thầm nhắc nhở Lâm Nhược D/ao bên cạnh: "Suỵt, đừng nói nữa."
"Đường ống nước căn nhà Nhược D/ao thuê bị vỡ, nên cô ấy tạm thời qua nhà chúng ta ở nhờ vài hôm. Nhưng em yên tâm, Nhược D/ao ở phòng khách, bộ chăn ga gối đệm cũng là đồ mới m/ua."
Lời giải thích này càng nói càng giống kiểu "càng tô càng vẽ".
Sao đường ống nước nhà Lâm Nhược D/ao không vỡ sớm, không vỡ muộn, mà đúng lúc tôi vừa rời khỏi nhà thì lại vỡ?
Rõ ràng đối mặt với tình huống này, có rất nhiều cách giải quyết.
Có thể thuê khách sạn vài ngày, có thể ở nhờ nhà đồng nghiệp nữ khác.
Thậm chí có thể đưa thẳng về quê.
Nhưng Nhan Tự lại cứ chọn cách làm này, mà còn chẳng thấy có gì là không ổn.
"Đừng gọi điện cho tôi nữa."
"Hoặc là ký tên rồi gửi đơn ly hôn đến chỗ luật sư Khương, hoặc là gặp nhau ở tòa."
Thái độ của tôi vô cùng kiên quyết, tuyệt đối không thể vì bất kỳ ai trong gia đình anh ta mà thay đổi quyết định.
Vì bị tôi từ chối nhiều lần, lớp vỏ bọc của Nhan Tự cũng không giữ được nữa.
Lần tiếp theo liên lạc được, giọng điệu của anh ta đầy vẻ chán gh/ét.
"Chỉ có cô là lắm chuyện nhất. Tôi ở bên ngoài b/án mạng ki/ếm tiền, chẳng phải đều vì cái nhà này sao? Cô đến cả đứa con cũng không đẻ được, mà còn mặt mũi ở đây đòi ly hôn à."
"Tôi nói cho cô biết, dù có ly hôn, tôi cũng không dễ dàng buông tha cho cô như vậy đâu."
"Hơn mười năm nay, tình cảm và tiền bạc tôi đầu tư vào cô không chỉ có thế, dựa vào đâu mà nói bỏ là bỏ?"
08
Nhan Tự thấy không thể thuyết phục tôi, liền trực tiếp tìm đến nhà mẹ đẻ tôi để kể khổ.
Khi nhận được điện thoại của mẹ, tôi còn ngẩn người ra một lúc.
Mẹ tôi chỉ trích tôi quá tùy hứng qua điện thoại.
Lúc đó tôi mới biết, Nhan Tự đã dẫn cả bố mẹ chồng đến nhà mẹ đẻ tôi để kiện cáo.
Trong miệng họ, tôi là kẻ lười biếng, chỉ biết ăn không ngồi rồi.
Khi có việc thì cả ngày ở lì công ty.
Khi không có việc thì luôn bám lấy Nhan Tự, gây áp lực cho anh ta.
Mối qu/an h/ệ giữa Nhan Tự và Lâm Nhược D/ao cũng được họ tô vẽ thành đồng nghiệp bình thường.
Mối qu/an h/ệ giữa họ càng bình thường, thì sự nghi kỵ và gh/en t/uông của tôi lại càng trở nên bất bình thường.
"Đàn ông luôn phải phấn đấu sự nghiệp, có vài đồng nghiệp nữ bên cạnh là chuyện rất bình thường, con không thể thấy ai cũng gh/en t/uông lồng lộn lên như thế được?"
"Mẹ." Tôi ngắt lời sự cằn nhằn không dứt của mẹ, "Mẹ có hy vọng con hạnh phúc không?"
Mẹ tôi khựng lại ngay lập tức.
"Con với Nhan Tự đã mười hai năm rồi, người nhà anh ta đối xử với con thế nào mẹ cũng rõ. Con là con gái mẹ, mẹ thực sự nghĩ con là loại người đó sao?"
"Nhưng sao tự dưng lại đòi ly hôn?"
Tôi biết mẹ tôi với tư cách là người lớn chắc chắn không muốn hôn nhân của con cái đổ vỡ.
Nhưng sau khi tôi giải thích, bà cũng đã đổi giọng.
"Thôi được rồi, nếu thực sự không thể tiếp tục được nữa thì thôi vậy."
"Mạn Mạn, mẹ chỉ mong con hạnh phúc."
"Chỉ là thái độ bên phía bố mẹ chồng con rất cứng rắn, mẹ chỉ sợ con không dễ dàng mà ly hôn được."
Tuy trong lòng tôi cũng không thoải mái, nhưng vẫn nặn ra nụ cười để an ủi mẹ: "Không sao đâu mẹ, chỉ là vấn đề thời gian thôi, cuộc hôn nhân này chắc chắn sẽ ly hôn được."
Những ngày tiếp theo, Nhan Tự và gia đình không còn đến làm phiền tôi nữa.
Tôi tập trung xử lý công việc bàn giao ở nước ngoài.
Vì mới đến nên có rất nhiều việc đang chờ, cho đến khi hoàn thành dự án hiện tại, tôi mới có thời gian để hoàn thiện các dự án trước đó ở trong nước.
Ba ngày sau, vì công việc, tôi cần phải về nước một chuyến.
Tiện thể gặp luật sư Khương để chuẩn bị cho việc ly hôn.
Vừa về đến nước, ngay khoảnh khắc mở WeChat dự phòng, tin nhắn tràn vào như suối chảy.
Chín mươi phần trăm đều là của Lâm Nhược D/ao.
Suốt nửa tháng nay, ngày nào cô ta cũng gửi cho tôi vài tin nhắn.
Có lúc là ảnh, có lúc là video.
Tôi tìm một chỗ ngồi thoải mái, tập trung xem từng tin nhắn cô ta gửi cho tôi trong thời gian qua.
"Em phát hiện sofa nhà chị ngồi khá êm đấy, nhất là lúc gối lên gối ôm nằm xuống thì càng thoải mái hơn."
Kèm theo là bức ảnh cô ta mặc đồ ngủ nằm trên sofa nhà tôi.
"Mạn Mạn tỷ, chất lượng cà phê chị m/ua không ổn lắm, cứ cảm thấy vị hơi chát."
Kèm theo là bức ảnh bóng lưng Nhan Tự đang giúp cô ta xay cà phê trong bếp.
"Sư huynh có từng giặt quần áo cho chị chưa? Mạn Mạn tỷ đừng hiểu lầm, em chỉ là đến kỳ sinh lý nên không thoải mái lắm, sư huynh mới giúp em giặt quần áo thôi."
Bên dưới là một đoạn video.
Trong video, Nhan Tự đang ngồi xổm trong phòng tắm, hai tay đang cẩn thận vò một chiếc quần l/ót màu hồng.
Tôi lập tức cảm thấy buồn nôn.
Tôi chuyển tiếp tất cả mọi thứ cho luật sư Khương để làm bằng chứng cho vụ ly hôn sắp tới.
Đồng thời, tôi cũng chấp nhận lời mời gặp mặt của Nhan Tự.
09
Lần trước đến quán cà phê này là vào dịp kỷ niệm ngày cưới của tôi và Nhan Tự.
Đây là nơi lần đầu tiên chúng tôi hẹn hò khi đến thành phố này.
Cũng là căn cứ bí mật rất quan trọng của chúng tôi.
Nhưng lần gặp lại này, không ai dành cho ai một ánh nhìn tử tế. Anh ta nhìn tôi, trong mắt đầy vẻ gi/ận dữ: "Đã qua bao nhiêu ngày rồi, cơn gi/ận dù lớn đến đâu cũng nên nguôi ngoai đi chứ."
"Việc em muốn ly hôn với anh chưa bao giờ là vì gi/ận dỗi."
Tôi ngồi đối diện anh ta, liếc nhìn cốc Americano đ/á đặt trên bàn.
Đó là món anh ta gọi cho tôi.
Mỗi lần đi ăn cùng anh ta, anh ta đều gọi một cốc Americano đ/á cho tôi, lấy lý do là tôi thích.
Nhưng thứ tôi gh/ét nhất chính là Americano đ/á.
Nếu không phải vì tăng ca cần tỉnh táo, tôi sẽ không bao giờ gọi loại đồ uống này.
Tôi đã nói với anh ta rất nhiều lần, nhưng anh ta chưa bao giờ nhớ lấy một lần.
Vậy mà anh ta lại nhớ dặn phục vụ: "Mang đi một cốc Caramel Macchiato, ít đường, thêm sữa."
Tôi nhớ đây là hương vị mà Lâm Nhược D/ao thích uống.
"Anh có biết em thích uống gì không?"
Câu hỏi bất ngờ của tôi khiến Nhan Tự sững người lại.