"Giải thích đi, tại sao bạn trai của em lại nhận nhầm người?"
Tôi cố ý nhấn mạnh hai chữ "của em", Tống Văn Châu ở bên cạnh ánh mắt lóe lên nhưng không nói gì.
Tống Văn Dư rõ ràng vẫn chưa hiểu rõ sự tình, nhưng vẫn đứng chắn bên cạnh tôi, đặt niềm tin tuyệt đối vào tôi.
Chu Nguyệt sụt sịt mũi, lại bắt đầu khóc lóc.
"Em... em chỉ là chưa kịp giải thích rõ với anh ấy thôi, đoạn ghi âm hôm đó căn bản không hề gửi đi."
Tôi tức đến bật cười: "Vậy còn những lời hồi đáp của anh ta thì sao?"
"Là em dùng AI tổng hợp giọng nói..."
Giọng Chu Nguyệt ngày càng nhỏ, "Em bắt chước giọng điệu của anh ấy để tạo ra những đoạn ghi âm đó."
Tôi hít sâu một hơi, cố gắng kìm nén cơn gi/ận để không bùng phát giữa chốn đông người.
Tống Văn Dư nhanh chóng hiểu ra, nhìn nó với vẻ không thể tin nổi: "Em dùng loại th/ủ đo/ạn này để lừa người, giả danh chị gái mình để yêu đương qua mạng với em trai anh?"
"Em cũng đâu còn cách nào khác!" Chu Nguyệt khóc lóc nói, "Nếu em thú nhận thật, anh ấy chắc chắn sẽ chia tay với em. Em yêu anh ấy quá nhiều, em thực sự không thể mất anh ấy!"
Tống Văn Dư tức đến mức không nói nên lời, liếc nhìn tôi một cái.
Sự ăn ý bao năm nay khiến tôi hiểu ngay ý anh ấy là gì.
"Em đi theo anh."
Anh kéo Tống Văn Châu ra một góc, không biết nói những gì, chỉ thấy Tống Văn Châu cúi đầu, biểu cảm không thể nhìn rõ.
Không lâu sau cả hai quay lại, Tống Văn Châu bước đến trước mặt tôi, giọng khàn khàn: "Xin lỗi chị dâu, vừa rồi là do em nhận nhầm người, em không nên mạo phạm chị."
Chưa đợi tôi trả lời, Chu Nguyệt ở bên cạnh vội vàng nắm lấy cánh tay cậu ta làm nũng: "Không sao đâu Văn Châu, chị gái em sẽ không trách anh đâu, đều tại em không nói rõ với anh là em trông như thế nào."
Sự lừa dối có tính toán kỹ lưỡng, lại được nó dùng một câu "không nói rõ" để lấp li/ếm nhẹ nhàng như vậy.
Tống Văn Châu cau mày, lặng lẽ rút tay mình lại.
Tôi đã hoàn toàn từ bỏ ý định nói lý lẽ với Chu Nguyệt, chỉ bình thản tuyên bố với nó: "Từ hôm nay trở đi, chị sẽ yêu cầu bố mẹ c/ắt hoàn toàn tiền tiêu vặt của em. Em đã tốt nghiệp rồi, nên tự tìm việc làm để nuôi sống bản thân đi."
Người ta nếu cứ thích gây chuyện, chắc chắn là do quá nhàn rỗi.
Đã đến lúc để nó tìm một công việc và làm cho bản thân trở nên bận rộn hơn.
Chu Nguyệt lập tức xù lông: "Dựa vào đâu? Bố mẹ còn chưa nói gì, chị dựa vào đâu mà c/ắt tiền tiêu vặt của em!"
"Dựa vào việc hai năm nay tháng nào chị cũng chuyển tiền cho mẹ."
Tôi thản nhiên nói, "Bố mẹ cũng đã lớn tuổi, nên được hưởng phúc, không thể nuôi báo cô em mãi được."
"Nhưng chị đột ngột c/ắt tiền như thế, em lấy gì để đi tìm việc? Đi lại, ăn ở, cái gì chẳng cần tiền, rõ ràng là chị đang nhân cơ hội để trả đũa em!"
Chu Nguyệt lại giở tính khí trẻ con, bĩu môi, nức nở nhìn Tống Văn Châu bên cạnh.
Tống Văn Châu im lặng một lát, sau đó lấy điện thoại ra bấm nhẹ.
"Chuyện này cũng coi như do em mà ra, số tiền này em cứ cầm lấy mà dùng."
Chu Nguyệt lập tức tươi cười rạng rỡ: "Em biết ngay anh đối với em là tốt nhất mà!"
Nó lại đắc ý trở lại, tôi cau mày, nhưng dù sao đây cũng là chuyện của người khác, tôi cũng không tiện can thiệp.
Lúc này, những dòng bình luận lại lướt qua.
【Hu hu hu Tống Văn Châu vẫn yêu nữ chính, tuy có chút hiểu lầm nhỏ, nhưng tiền của đàn ông ở đâu thì tấm lòng ở đó, chẳng phải sao!】
【Đúng thế! Nữ chính giấu anh ấy cũng vì quá quan tâm thôi, Tống Văn Châu chắc chắn sẽ hiểu mà.】
【Ngọt quá, khóa ch/ặt hai người họ lại đi, tôi nuốt chìa khóa rồi!】
Tôi hoàn toàn nhắm mắt lại, lười chẳng buồn xem những bình luận lệch lạc tam quan đó nữa.
09
Sau khi sự cố qua đi, bốn người chúng tôi mới bước vào khu vực leo núi.
Tống Văn Dư quấn lấy tôi suốt cả buổi, không rời nửa bước, thậm chí còn đích thân giúp tôi đeo thiết bị bảo hộ, động tác dịu dàng đến mức khó tin.
"Dây an toàn thắt ch/ặt một chút, an toàn là trên hết."
"Biết rồi, anh nói ba lần rồi đấy." Tôi dở khóc dở cười.
"Anh chỉ muốn ở bên cạnh nhìn chằm chằm em mới yên tâm được, lỡ ngã xuống thì sao? Anh sẽ đ/au lòng ch*t mất."
Tống Văn Dư nghiêm túc nói.
Nhưng tôi thường xuyên tập luyện, leo núi là sở trường của tôi, có người bên cạnh nhìn chằm chằm khiến tôi càng không thể thoải mái vận động.
Vì vậy, tôi nắm lấy tay Tống Văn Dư làm nũng: "Vậy chúng ta thi đấu đi được không? Ai thua thì bị ph/ạt tối nay..."
Tôi ghé sát tai Tống Văn Dư thì thầm, nói xong nửa câu sau, vành tai tôi cũng đỏ bừng lên.
Trên mặt anh cuối cùng cũng hiện lên ý cười.
"Đây là em nói đấy nhé, Thanh Thanh, đến lúc đó không được nuốt lời đâu."
Chúng tôi chìm đắm trong sự ngọt ngào mà chẳng bận tâm đến ai, Chu Nguyệt ở bên cạnh nhìn mà đỏ cả mắt.
Nó kéo kéo cánh tay Tống Văn Châu, giọng nũng nịu: "Văn Châu, em không biết leo núi, anh dạy em được không?"
Tống Văn Châu lơ đãng ừ một tiếng, kéo nó sang một bên.
Tôi và Tống Văn Dư cũng bắt đầu thi đấu.
Chỉ là Tống Văn Châu vừa dạy Chu Nguyệt các động tác kỹ thuật, vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn về phía tôi, ánh mắt nhìn chằm chằm khiến tôi cảm thấy vô cùng khó chịu.
Đột nhiên, tôi nghe thấy một tiếng thét, quay đầu lại thì thấy Chu Nguyệt trượt chân, cả người rơi xuống từ vách đ/á.
May mà có dây an toàn giữ lại nên nó không ngã xuống đất, nhưng cũng đã sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, gào khóc lên.
"Văn Châu, cái này khó quá, suýt chút nữa làm em sợ ch*t khiếp!"
Tống Văn Châu cau mày ch/ặt cứng, vươn tay kéo Chu Nguyệt xuống, giọng điệu hơi thiếu kiên nhẫn: "Là do em không đứng vững thôi."
Tôi phân tâm, đã tụt lại phía sau Tống Văn Dư một đoạn dài, đành quyết định hạ xuống.
"Được rồi, đừng khóc nữa, leo núi vốn dĩ nguy hiểm, em phải tự cẩn thận, để chị dạy em."
Tôi vươn tay định đỡ, không ngờ Chu Nguyệt hất tay tôi ra mạnh bạo.
"Ai cần chị dạy, chị đi mà yêu đương của chị đi!"
Nó dùng sức rất mạnh, tôi bị đẩy lảo đảo ngã về phía sau, ngay lúc suýt ngã xuống đất, một cánh tay rắn chắc đã chặn ngang eo tôi, ngay sau đó cả người tôi va vào một lồng ngựk cứng cáp.
Là Tống Văn Châu.
Cậu ta ôm ch/ặt lấy eo tôi, giọng trầm khàn: "Cẩn thận chút."
Cả người tôi cứng đờ, nhanh chóng đứng dậy đẩy cậu ta ra.
"Cảm ơn."
Ngay lúc đó, Tống Văn Dư lao tới, kéo tôi về phía anh rồi kiểm tra từ đầu đến chân, sau đó mới cảnh giác nhìn Tống Văn Châu.
"Vợ chưa cưới của tôi, tôi tự mình chăm sóc được, không phiền cậu bận tâm."