Thái y còn khẳng định chắc nịch rằng đời này ta không thể có con được nữa.

Một Thái tử phi không thể sinh con, đối với hoàng gia mà nói đã hoàn toàn vô dụng.

Ngay cả Tôn cô cô trong cung Hoàng hậu, nhìn ta cũng mang theo vẻ chán gh/ét.

Họ bắt đầu sắp xếp trắc phi, lương đệ cho Tống Tuyên... vô số nữ tử được nâng vào Đông cung.

Cho đến lần thỉnh an nọ, ta đứng ngoài cung điện của Hoàng hậu suốt một canh giờ, suýt chút nữa ngất xỉu.

Khi được truyền vào, liền nghe thấy Hoàng hậu đang an ủi Tống Tuyên.

"Thái tử phi không thể phế, nó là người đã c/ứu mạng con. Hoàng gia sao có thể làm chuyện vô tình vô nghĩa đó, để thiên hạ nhìn vào thế nào? Phải giữ nó lại để tỏ rõ thiên ân."

"Nhưng nếu Thẩm Yên tự mình ch*t đi, thì chỉ có thể trách nó phúc mỏng..."

Lời nói xoay chuyển, bà lại vội vàng hỏi:

"Con nói thứ nữ nhà họ Thẩm đã có th/ai rồi sao? Vậy còn không mau đón vào cung, chớ để cháu nội của bản cung phải chịu ấm ức!"

Khoảnh khắc đó ta mới hiểu ra, bản thân mình đã sớm trở thành cái gai trong mắt cả hoàng cung.

Ngày Thẩm Miên vào Đông cung, phô trương còn lớn hơn cả đại hôn của ta khi làm Thái tử phi.

Tống Tuyên thầm h/ận bản thân không thể cho nàng ta vị trí Thái tử phi, nên đã quyết tâm làm cho đủ đầy trên mặt hình thức.

Hắn thậm chí còn "mượn" cả nghi trượng của Thái tử phi để thứ muội được quang minh chính đại vào Đông cung.

Trong chốc lát, cả kinh thành đều ngưỡng m/ộ số mệnh tốt đẹp của Thẩm Miên.

Còn ta, một Thái tử phi danh chính ngôn thuận, lại trở thành trò cười thiên hạ.

Tống Tuyên lấy lý do ta thể nhược, giao quyền quản lý Đông cung cho Thẩm Miên.

Sau đó, trong tẩm cung của ta, khi thì thiếu than vào mùa đông, lúc lại thiếu đ/á vào mùa hè.

Dằn vặt suốt hai năm, thân thể ta ngày một suy kiệt, tựa như ngọn đèn trước gió sắp tàn.

Tống Tuyên đương nhiên chẳng hề bận tâm.

Ta đường cùng không lối thoát, chỉ có thể đi c/ầu x/in Hoàng hậu.

Nhưng Hoàng hậu không muốn gặp ta, sai Tôn cô cô ra đuổi khéo.

"Thái tử phi thân thể yếu nhược, những chuyện ngắn dài đó không cần để tâm. Thẩm Lương viện tuổi còn nhỏ, lại là sinh mẫu của Hoàng trưởng tôn, Thái tử thương xót nhiều hơn chút cũng là lẽ thường.

Thái tử phi là chính thất, cần có lòng bao dung, cứ an tâm dưỡng b/ệnh, sau này mọi việc trong Đông cung, tự có người lo liệu."

Cho đến khi Tống Tuyên và Thẩm Miên bưng bát rư/ợu đ/ộc đứng trước mặt ta, ta bỗng nhiên hiểu ra.

Tất cả những chuyện này, chưa chắc đã không có sự ngầm đồng ý của Đế Hậu.

Trọng sinh một kiếp, những kẻ hại ta, đều phải ch*t!

3.

Một tia sáng lạnh lẽo kéo suy nghĩ của ta trở về.

Sự đắc ý tự cho là vẹn toàn của Tống Tuyên trong khoảnh khắc này hoàn toàn đông cứng lại.

Hắn chậm rãi cúi đầu, nhìn nửa mũi tên cắm trên ngựk, mắt trợn trừng đầy đ/au đớn.

Ánh mắt cứng đờ chuyển sang phía thứ muội, nàng ta lại sớm đã sợ hãi thu mình trốn cách xa một trượng.

Ta tựa vào cửa sổ, mỉm cười thưởng thức tiếng gào thét thảm thiết của Tống Tuyên.

Kiếp này, cũng đến lúc hắn phải nếm thử mùi vị của mũi tên đ/ộc này rồi!

Tống Tuyên ngã xuống, Vũ Lâm Lang mới chậm rãi đến nơi.

Đám sát thủ vứt bỏ vũ khí, không hề chống cự, ngoan ngoãn chịu trói.

Chúng vốn dĩ là thị vệ của Đông cung, kế hoạch hôm nay của Thái tử đã nói rõ ràng, còn hứa hẹn bảo toàn tính mạng cho chúng.

Ha!

Tống Tuyên chỉ là Thái tử, chứ không phải Hoàng đế.

Kiếp trước, sau khi Hoàng đế thẩm vấn, để che giấu chân tướng, ngài đã "xử lý" sạch sẽ bọn chúng, ngay cả gia quyến cũng không thoát khỏi.

Kiếp này, đương nhiên cũng sẽ không để lại kẻ sống sót.

Ta nhìn thấy bóng dáng đại ca trong đám Vũ Lâm Lang, vội vàng ra lệnh cho người mời huynh ấy lên lầu.

Trao đổi vài câu đơn giản, đại ca chấn động đến mức không nói nên lời.

"Dù là làm việc cho chủ tử của mình, nhưng gia quyến của bọn chúng thì có tội tình gì?"

Kẻ đã bò lên từ địa ngục như ta, làm gì có lòng tốt đến thế?

Chẳng qua chỉ là muốn xem lũ chó săn làm điều á/c, sẽ cắn chủ như thế nào!

Đại ca cùng một mẹ sinh ra với ta, kiếp trước vì ta mà trở mặt với Tống Tuyên.

Huynh ấy chỉ trầm ngâm vài nhịp thở, rồi gật đầu mạnh mẽ, quay người nhanh chóng xuống lầu.

Tống Tuyên được cấp tốc đưa vào hoàng cung.

Đám sát thủ kia thì bị áp giải vào thiên lao, chờ đợi thẩm vấn.

Nhưng ngay khi bọn sát thủ sắp bị áp giải đi, đại ca tiến lại gần chúng, môi khẽ động.

Đám sát thủ bỗng chốc hất văng xiềng xích, gi/ật phăng chiếc khăn che mặt màu đen của mình.

Một kẻ trong đó hướng về phía bách tính đang vây xem mà gào lớn:

"Chúng ta đều là thị vệ Đông cung, là Thái tử điện hạ ra lệnh cho chúng ta giả làm sát thủ!"

Một kẻ khác mặt mày trắng bệch, giọng nói càng thêm chói tai.

"Thái tử điện hạ muốn cưới tam tiểu thư thứ xuất của phủ Thẩm Thượng thư làm Thái tử phi, Bệ hạ và Nương nương không cho phép, Điện hạ liền bày mưu để Thẩm tam tiểu thư hộ giá lập công!"

"Chúng ta chỉ là phụng mệnh Thái tử mà làm thôi!"

Đêm hội đèn lồng, bách tính cả thành vốn đã tụ tập ở đây, nghe được bí mật kinh thiên động địa này, đám đông lập tức bùng n/ổ.

"Thái tử tự đạo diễn? Vừa rồi giẫm đạp làm bị thương biết bao nhiêu người, chuyện này đi tìm ai đòi công đạo đây? Còn vương pháp hay không!"

"Thái tử điện hạ là gốc rễ của quốc gia, sao có thể coi chuyện hôn nhân đại sự như trò đùa, làm ra chuyện hoang đường thế này? Lão phu sẽ về viết tấu chương, đàn hặc Thái tử làm càn làm bậy, không xứng làm trữ quân!"

"Quân tử không đứng dưới tường nguy! Thái tử hành sự quái gở, ả tam tiểu thư nhà họ Thẩm kia chắc chắn cũng chẳng tốt lành gì..."

Âm mưu của Tống Tuyên bị vạch trần tại chỗ, tiếng lành đồn xa, oán khí dân chúng sôi sục.

Chắc hẳn tấu chương đàn hặc ngày mai sẽ chất đầy ngự án của Hoàng đế.

Lần này, không ai có thể đ/è ép xuống được nữa!

Ta hài lòng đóng cửa sổ, gọi tiểu nhị, gọi một bàn thức ăn.

Ăn uống no nê, mới thong thả trở về nhà.

Vừa vào phủ Thượng thư, liền cảm nhận được một bầu không khí áp lực.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm thi đại học, gã đầu vàng bảo tôi phải học hành tử tế

Chương 11
Ngày nhận được kết quả trúng tuyển vào Thanh Hoa, tôi đang trông tiệm ở quầy lễ tân của một quán net. Quán net này nằm tít bên trong ngôi làng giữa lòng thành phố. Ông chủ là một gã tóc vàng, trên cổ có một vết sẹo cũ. Bình thường, nơi này lúc nào cũng chật kín người cày thuê, người chơi cùng và lũ học sinh trốn học. Thế nhưng hôm đó, ông chủ dập tắt điếu thuốc, gầm lên với cả quán: "Tất cả tắt tiếng game đi! Học bá của chúng ta chuẩn bị tra kết quả thi đấy!" Hàng chục gã tóc vàng, người cày thuê, người chơi cùng đồng loạt im bặt. Ngay cả tiếng gõ phím cũng dừng hẳn. Khoảnh khắc màn hình sáng lên, kết quả trúng tuyển hiện ra: 【Đại học Thanh Hoa.】 Quán net như nổ tung. Có người đập bàn, có người huýt sáo. Lại có một người chơi cùng đỏ hoe mắt nói: "Sau này đứa nào còn dám nói quán net hại người, tôi sống chết với đứa đó." Nửa năm trước, tôi bị gia đình hào môn đuổi ra khỏi nhà. Không nơi để đi, tôi trốn vào quán net này để trú mưa. Ông chủ ngậm điếu thuốc hỏi tôi: "Chơi máy không?" Tôi lắc đầu: "Tôi không có tiền." Gã nhíu mày: "Thế nhóc đến đây làm gì?" Tôi ôm chặt cuốn sách bài tập ướt sũng, lí nhí đáp: "Ở đây đèn sáng. Tôi có thể mượn một góc để làm bài tập được không?"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0
Hừng đông Chương 7
Tương Nghi Chương 7
Lệnh Huy Chương 11