Cho nên.
Con mèo không vui, thì dù có đá/nh chủ nhân thế nào cũng là chuyện bình thường.
A a a.
Thế chẳng phải càng bi/ến th/ái hơn sao!
Còn cả những lời Hoắc Yến Tây nói với tôi trước lúc rời đi.
Anh ta nói với thân phận của hai chúng ta thì không thể ở bên nhau được.
Đương nhiên rồi.
Con người và mèo sao có thể ở bên nhau? Anh ta còn nói sẽ nghĩ cách!
Vậy nên cách mà anh ta nói chính là đi cầu c/ứu cư dân mạng???
22
đi/ên mất rồi...
Tôi vội vã thu dọn đồ đạc, muốn trốn khỏi cái nơi khiến mình muốn "độn thổ" này.
Vừa đi đến cửa, đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc khác.
Bạch Hòa.
Cô ta nghe ngóng được hôm nay là ngày Thái tử gia tháo băng, khóe miệng nở nụ cười nữ phụ đ/ộc á/c tiêu chuẩn, rồi đi đến trước mặt tôi.
Bạch Hòa bắt lấy bộ dạng lén lút của tôi:
"Tôi đã bảo mà, không quá một tháng, cô sẽ bị đuổi khỏi nhà họ Hoắc thôi."
Tôi sắp phát đi/ên rồi!
Trong đầu chỉ muốn nhanh chóng rời đi.
Tôi hất tay cô ta ra!
Bạch Hòa bắt đầu đối đầu với tôi:
"Đồ tóc vàng đáng gh/ét, còn dám giả làm con mèo Quýt nhỏ của anh Yến Tây nhà chúng tôi để sống trong nhà họ Hoắc, đúng là nằm mơ giữa ban ngày!"
Cô ta vừa dứt lời, tôi đã thấy một chiếc xe quen thuộc lái tới.
Không xong rồi!
Động tác tôi cứng đờ.
Bố của Thái tử gia khóc lóc chạy về phía tôi.
Mẹ của Thái tử gia lại càng hoàn toàn không còn bộ dạng sang chảnh ngày thường.
Bà mếu máo nắm lấy tay tôi, mở miệng là nói:
"Quýt ơi, con biết mà, con trai ta từ nhỏ đến giờ chưa từng thích người khác giới nào cả!"
"Con muốn gì cũng được, đừng đi có được không?"
Tôi thở dài.
Giờ không còn là vấn đề khác giới hay không nữa rồi.
Mẹ Thái tử gia vẫn đang thêm thắt:
"Lần đầu nhìn thấy con, ta đã biết con chắc chắn là kiểu người con trai ta thích nhất, c/ầu x/in con hãy ra giá đi, ta gả nó cho con!"
"Con trai ta tuy đôi khi đầu óc có chút vấn đề, nhưng nó trông cũng khá khẩm, cũng coi như di truyền được vẻ đẹp của ta, lại còn có 8 múi bụng nữa!"
Tôi: "???"
Mẹ Thái tử gia thậm chí còn ra lệnh cho người đàn ông bên cạnh chỉ biết khóc lóc ỉ ôi:
"Khóc cái gì! Suốt ngày chỉ biết khóc, phúc khí trong nhà đều bị ông khóc sạch cả rồi, còn không mau quỳ xuống cùng tôi c/ầu x/in người ta!"
Tôi: "......"
Cuối cùng cũng biết tính cách của Thái tử gia di truyền từ đâu ra.
Còn Bạch Hòa đứng bên cạnh chứng kiến toàn bộ quá trình.
Đứng ch/ôn chân trong gió.
Hoài nghi nhân sinh.
"Không đúng mà."
"Thời buổi này... tại sao tóc vàng lại được yêu thích đến thế? Tôi gh/ét tóc vàng..."
23
Cuối cùng, tôi không thắng nổi gia đình Thái tử gia, lại ngại không đuổi được bố mẹ của chủ n/ợ mình đi.
Đành phải đồng ý với họ, nói là đưa tôi về nhà.
Tôi sống không xa đây mấy.
Vì bản thân còn nuôi một con mèo và một con chó, nên thường xuyên quay lại cho chúng ăn.
Trên đường đi, nghe xong những lời chân thành của mẹ Thái tử gia, tôi mới nhận ra thêm một chuyện nữa.
Lúc trước buổi phỏng vấn hào môn mà tôi đi nhầm không phải là tuyển thế thân, mà là trải nghiệm thân phận vợ hào môn cho Thái tử gia... Tôi ngốc nghếch xông vào, hiểu lầm ý của họ, mà lại hoàn toàn không phát hiện ra!
Mẹ Thái tử gia dò hỏi tôi:
"Có phải con không thích Yến Tây không?"
Tôi do dự một lúc.
Cuối cùng vẫn lắc đầu, nói là không phải không thích.
Chỉ là.
Tôi đ/âm lao phải theo lao: "Thân phận chúng ta chênh lệch quá lớn."
Không phù hợp.
Mẹ Thái tử gia đ/ập bàn cái rầm:
"Cái gì? Có phải thằng nhóc thối đó nói gì với con không?"
"Thân phận sao lại không phù hợp chứ, ta chỉ thích kiểu như con thôi!"
Nói rồi, bà quay người gọi điện ngay cho con trai mình, m/ắng cho một trận tơi bời.
Tôi lặng lẽ đi sang một bên, tránh xa chiến trường này.
Sau đó, quay người đi tìm con mèo mấy ngày chưa gặp.
Con mèo tôi nuôi tên là Mimi.
Là con mèo hoang tôi nhặt được cách đây một thời gian, rất giống tôi, cũng là một con mèo mướp nhỏ.
Tôi ngồi xổm xuống, vừa mở tủ thức ăn cho mèo ra, nó đã lon ton chạy tới, rồi ngoan ngoãn đứng cạnh tôi vẫy đuôi, chờ ăn!
Phía bên kia.
Sau khi mẹ Thái tử gia m/ắng xong.
Hoắc Yến Tây ở đầu dây bên kia sốt sắng:
"Mẹ, con nghĩ kỹ rồi, thân phận của hai chúng con thực sự không phải là vấn đề!"
"Con muốn ở bên Quýt cả đời. Cô ấy đã sẵn sàng từ mèo biến thành người để ở bên cạnh con rồi, con còn lý do gì để bận tâm mấy thứ này nữa? Dù chỉ có thể ở bên nhau 20 năm, con cũng chịu."
"Con chỉ thích cô ấy, con muốn kết hôn với con mèo nhỏ!"
Mẹ Thái tử gia nghe câu đầu tiên, cười lạnh một tiếng.
Nhưng càng nghe về sau càng thấy không ổn.
Bà dùng giọng điệu quan tâm người thiểu năng nói:
"Con trai, con không phải vừa khỏi mắt, đầu óc lại có vấn đề rồi đấy chứ? Biến thành người gì chứ? Con còn thực sự coi Khương Quýt là con mèo nhỏ của con sao?"
Hoắc Yến Tây rất nghiêm túc:
"Cô ấy chính là con mèo nhỏ của con!"
Mẹ Thái tử gia im lặng một giây, quay sang nói với bố nó:
"Thôi bỏ đi, chúng ta đừng để thằng ngốc này đi làm hại con Quýt nhà người ta nữa."
Sau đó, ngay khoảnh khắc quay đầu lại.
Ánh mắt dừng lại trên người tôi.
Tôi đang định mở thêm vài hộp pate cho Mimi, cánh cửa vừa hay che khuất bóng dáng tôi.
Mimi ở cạnh tôi vẫy đuôi xoay vòng vòng đầy sốt ruột.
Mẹ Thái tử gia thét lên kinh hãi:
"Quýt nhỏ!!!"
"Đợi đã con trai, mẹ có lẽ đã hiểu lầm con rồi, mẹ vừa mới nhìn thấy cái gì đó không thể tin nổi."
"Quýt là Quýt thật, nó có đuôi!"
Tôi không rõ bên ngoài đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết rằng, sau khi cho Mimi ăn xong đi ra ngoài, ánh mắt hai người nhìn tôi bỗng chốc thay đổi hẳn.
Mẹ Thái tử gia nói với người bên cạnh:
"Bố đứa nhỏ à, hay là ông t/át tôi một cái đi, niềm tin duy vật của tôi bây giờ có chút sụp đổ rồi."
Bố Thái tử gia cũng hơi r/un r/ẩy: "Chẳng phải nói sau khi kiến quốc động vật không được thành tinh sao?"
Tôi: "?"