"Vậy thì cậu cứ tấn công trực diện đi, đằng nào nhóm các cậu cũng đi khách sạn suối nước nóng, cứ vào thẳng phòng anh ta, chúng ta quyến rũ một chút, tớ không tin Trần Tư Niên có thể kiên định mãi được."
Cuối cùng.
Tớ vẫn chấp nhận lời đề nghị này.
Nghe xong những chiêu trò đó mà tớ đỏ cả mặt.
Tớ cất điện thoại, chuẩn bị đi đến quán bar tìm Trần Tư Niên, nhưng lại vô tình đụng mặt Từ Hoài Sinh đang thong dong tản bộ ở ngay góc rẽ.
Sau khi anh gửi tấm ảnh đó, tớ đã cài đặt chế độ không làm phiền với anh.
Để rồi sau này, khi lật lại lịch sử trò chuyện mới thấy, sau đó anh còn gửi cho tớ mấy tin nhắn nữa.
Đều là về Trần Tư Niên.
"Hình như anh ta cần canh giải rư/ợu."
"Trần Tư Niên vừa gọi tên em đấy, em có muốn qua không?"
"Thôi bỏ đi, anh ta không cho."
Lúc nhìn thấy thì đã trôi qua mấy ngày rồi.
Giờ nhắn lại thì có vẻ hơi đột ngột.
Nhưng lúc này Từ Hoài Sinh lại tỏ ra như không có chuyện gì xảy ra cả.
Anh chào hỏi tớ với vẻ cực kỳ đào hoa.
Thẳng thắn đến mức không tưởng, có lẽ lúc chụp ảnh anh cũng chẳng nhận ra mình bị lộ hàng đâu.
Tớ ngập ngừng hỏi: "Anh... đến lâu chưa?"
Cuộc đối thoại vừa rồi không lẽ anh nghe thấy hết rồi sao?
Anh nhướng mày, cánh tay dài gác hờ lên lan can một cách chán chường, "Anh..."
Anh cố tình kéo dài giọng, như thể đang treo ngược tâm trí tớ.
Tớ suýt chút nữa đã gặng hỏi.
Anh lại lên tiếng trước khi tớ kịp nói.
"Tất nhiên là vừa mới đến."
Thế thì tốt.
"Em đi trước đây."
Anh nghiêng đầu nhìn tớ.
"Ừ."
Mối liên kết giữa tớ và Từ Hoài Sinh vốn dĩ chỉ vì Trần Tư Niên, vốn dĩ chúng tớ chỉ là người dưng nước lã.
Ai mà ngờ.
Hôm đó lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.
Từ Hoài Sinh vốn dĩ định đi trước nhưng vì tuyết lớn làm phong tỏa sân bay nên phải quay lại.
Trần Tư Niên vốn dĩ phải xuất hiện thì lại bặt vô âm tín.
Cho nên khi bóng đêm bao trùm.
Tớ với chút hơi men không mấy tỉnh táo, khi chạm vào đôi môi mỏng xa lạ ấy, cũng chẳng nhận ra điều gì bất thường.
Nhưng mà, Trần Tư Niên rõ ràng là không có nhân trung trên môi.
Tớ cắn nhẹ vào cái nhân trung ấy, cảm giác rất tuyệt.
Anh đ/au đớn rên lên một tiếng.
Tớ thấy mình thật hư hỏng.
Lần đầu tiên tiếp xúc thân mật mà đã biết vén áo anh lên sờ cơ bụng rồi.
Trong bóng tối, anh bị tớ chọc cười.
"Lê Tửu."
Anh gọi tên tớ.
Nhưng sự nóng nảy và hơi men đang bủa vây lý trí, tớ lại lần nữa chặn đôi môi anh, ngăn anh nói ra những lời c/ụt hứng.
Đêm nay tớ nhất định phải tiến thêm một bước.
Trong cơn mơ màng, tớ cảm giác anh đáp lại mình một chút.
Rồi lại lùi ra.
Tớ làm nũng tiến lại gần.
Ánh trăng xuyên qua lớp màn mỏng, tớ thấy anh bất lực ngửa đầu, yết hầu cuộn lên cuộn xuống.
Tớ không hôn được anh.
Đành phải kiễng chân lên.
Nhưng anh không cho.
Tớ vừa khóc vừa đe dọa: "Trần Tư Niên, em là bạn gái anh đấy!"
"Lê Tửu."
"Hửm?"
"Tốt nhất em nên nhìn kỹ xem anh là ai." Giọng anh trầm thấp khàn khàn, như thể đang kiềm chế điều gì đó.
Tớ khựng lại một chút, vừa rồi uống quá nhiều rư/ợu trắng để lấy can đảm, khiến khả năng xử lý thông tin bị đình trệ.
Tay tớ vẫn đặt trên eo anh.
Vai rộng eo hẹp, cơ bắp săn chắc, cảm giác rất tuyệt.
Nhưng anh đã gạt tay tớ ra.
Anh vươn tay bật đèn phía sau tớ, khi tiến lại gần, anh mang theo cái lạnh lẽo.
Giống như vừa trở về từ bão tuyết.
Ánh sáng làm mắt tớ tối sầm lại.
Khi nhìn rõ Từ Hoài Sinh trước mặt, mắt tớ lại tối sầm lần nữa.
"Sao lại là anh?!!"
Tớ h/oảng s/ợ lùi lại một bước, mu bàn tay che miệng đầy không tin nổi.
Đôi môi bị hôn đến sưng vù, tớ lại như bị điện gi/ật mà bỏ tay ra.
Từ Hoài Sinh nhìn bộ dạng của tớ, ánh mắt rơi xuống ngựk tớ rồi lại lúng túng nhìn đi chỗ khác.
Tớ cúi đầu nhìn.
Mới phát hiện cúc áo sơ mi đã bị tớ cởi ra, giờ bờ vai trắng ngần lộ ra một nửa, áo Iót cũng lộ ra quá nửa.
Tớ hoảng lo/ạn kéo áo lại.
Không nhịn được ch/ửi: "Đồ l/ưu ma/nh!"
Từ Hoài Sinh như bị tớ chọc gi/ận.
Anh tiến lên một bước, ép tớ vào tường.
"Em thì tốt đẹp gì chứ? Đến bạn trai mình là ai mà cũng không nhận ra à?"
Anh chạm vào vết thương trên nhân trung, là do lúc nãy tớ cắn khi cảm nhận được sự kháng cự của anh.
"Anh và Trần Tư Niên hoàn toàn khác nhau, chẳng lẽ em chưa từng nghi ngờ sao?"
Tớ bị anh chặn họng đến nghẹn lời.
Lúc nãy.
Đúng là vì cái nhân trung này mà tớ từng thoáng nghi ngờ, nhưng rất nhanh đã bị niềm vui sướng khi ân ái thay thế.
"Em..."
Từ Hoài Sinh nắm lấy vai tớ, đẩy tớ vào tường.
Anh rũ mắt, nhìn tớ từ trên cao xuống.
"Hay là, dù em có phát hiện ra, em cũng định mặc kệ sai lầm đó?"
Đồng tử tớ run lên bần bật.
Tớ như bị logic của Từ Hoài Sinh cuốn vào.
"Không phải anh đã đi rồi sao?"
Phòng khách sạn dịp nghỉ lễ rất khan hiếm, Từ Hoài Sinh và Trần Tư Niên ở cùng nhau.
"Cảnh báo bão tuyết, sân bay đóng cửa, anh chỉ có thể quay về."
Anh cười khẩy.
"So với việc hỏi anh tại sao ở đây, em nên hỏi là..."
Anh nhìn thẳng vào mắt tớ, ánh mắt u tối.
"Tại sao, Trần Tư Niên lại không ở đây."
Tớ đẩy anh ra, thất thần trở về phòng.
Điện thoại hiện lên tin nhắn của Trần Tư Niên.
"Tửu Tửu, bạn anh thất tình, anh vào thành phố ở cùng cậu ấy."
"Đêm nay không về nữa."
"Ngày mai đưa em đi ăn đồ ngon."
Tớ che mắt lại, mọi chuyện vừa rồi cứ như đang phát lại liên tục trong đầu.
Hơi thở, sự cuồ/ng nhiệt, hormone.
Tớ nhíu mày, vừa cởi quần áo vừa đi vào phòng tắm.
Nhưng khi nhìn thấy vệt nước trên mảnh ren nhỏ xíu kia.
Phòng tuyến tâm lý hoàn toàn sụp đổ.
Tớ khóc lóc gửi tin nhắn cho Trần Tư Niên.
"Trần Tư Niên, em muốn chia tay với anh."
11
Từ Hoài Sinh để gặp Trần Tư Niên thì chuẩn bị rất kỹ lưỡng.
Rõ ràng anh mặc bộ đồ cao cấp, tóc tai chải chuốt chỉn chu, cả người trông vừa ngông cuồ/ng vừa thư thái.
Vậy mà lại quay sang bắt bẻ tớ.
"Sao hôm nay em lại xinh đẹp thế này?"
"Đại ca, ngày nào em chẳng xinh?"
"Sao cứ gặp Trần Tư Niên là em lại phản ứng dữ dội thế?"
"Hừ, kẻ th/ù đáng gh/ét."
Tớ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lúc đó, nếu không phải Từ Hoài Sinh b/án đứng Trần Tư Niên, tớ và anh ta cũng chẳng chia tay nhanh thế.
Thực ra đối với việc chia tay Trần Tư Niên, tớ luôn rất do dự.
Nhưng không ngờ trong những ngày đ/au khổ nhất của tớ.
Trên vòng bạn bè của Từ Hoài Sinh lúc nào cũng là tiếng n/ổ sâm panh.
Người trong danh sách không làm phiền kia cũng liên tục gửi tin nhắn cho tớ.
"Hôm nay thời tiết đẹp thật."