Diều Hâu Tung Cánh

Chương 10

22/07/2026 17:20

Năm đó ta mười hai tuổi.

Cha vừa ngốc đi, ta một mình gánh vác, việc gì cũng phải tự tay làm.

Nhưng ta chưa bao giờ thấy trống rỗng như lúc này.

Khi đó dù khổ đến mấy, ít nhất người vẫn ở bên cạnh.

Cha dù ngốc vẫn ở đó, sạp bánh nướng vẫn ở đó, con ngõ vẫn ở đó, cây hòe vẫn ở đó.

Cái gì cũng còn.

Còn bây giờ thì sao.

Cha không ở bên cạnh.

A Chiêu cũng không còn nữa.

Ta ở trong tòa cung cấm rộng lớn này, chỉ còn lại một mình.

Ngay cả thế thân cũng chẳng còn là.

Ngay cả tư cách đó cũng không còn nữa.

18

Ba ngày sau, bệ hạ đến.

Là vào buổi tối.

Ta đã nghỉ ngơi, Xuân Vu đến gõ cửa, nói bệ hạ giá lâm.

Ta khoác áo đi ra.

Người ngồi trong chiếc ghế vòng ở chính điện, trên bàn không có trà.

Xuân Vu muốn dâng trà, bị người giơ tay ngăn lại.

Người nhìn ta bước tới.

Ta hành lễ.

“Thần thiếp bái kiến bệ hạ.”

Người không bảo đứng dậy.

Ta cứ thế quỳ.

Trong điện không có nhiều nến, chắc người đến vội, không cho người thắp thêm đèn.

Ánh sáng lờ mờ, gương mặt người nửa sáng nửa tối, vệt dọc giữa lông mày sâu hơn trước.

Một lúc lâu sau, người lên tiếng.

“A Chiêu ở Chung Túy cung, hai ngày đầu có quấy khóc chút ít, nay đã đỡ nhiều rồi.”

“Đa tạ bệ hạ cho hay.”

Lại một hồi im lặng.

“Nàng...” người ngập ngừng,

“Không oán trẫm sao?”

“Bệ hạ...”

Ta nói,

“Thần thiếp không dám oán.”

“Lại là không dám.”

Người khẽ cười, ý cười rất lạnh.

Ta cúi đầu.

“Thẩm Diên, trẫm hỏi nàng một câu, nàng phải đáp thật lòng.”

“Bệ hạ cứ nói.”

“Nàng... thật sự không bận tâm đến A Chiêu sao?”

Ta siết ch/ặt lòng bàn tay.

Hơi đ/au.

“Bận tâm.”

Ta nói,

“Nhưng thần thiếp bận tâm đến ý chỉ của bệ hạ hơn.”

Người nhìn chằm chằm ta rất lâu.

“Nàng từ trước đến nay đều như vậy.”

Người đột nhiên đứng dậy, trong giọng nói mang theo sự gi/ận dữ,

“Không tranh, không giành, không hỏi, không cầu. Nàng không có chút tâm tư nào của riêng mình sao?”

Ta ngẩng đầu nhìn người.

Có.

Đương nhiên là có.

Ta muốn cư/ớp A Chiêu về.

Ta muốn trở về con ngõ nhỏ, trông chừng cha b/án bánh nướng.

Ta muốn giống như trước kia, dưới gốc cây hòe kê một cái bàn cũ, mười sáu chiếc bánh nướng bày ngay ngắn, hai văn tiền một cái, không lừa già dối trẻ.

Ta nhớ mẫu thân.

Ta muốn người còn sống, muốn biết cơm người nấu có vị ra sao, muốn những bộ quần áo nhỏ người kh//âu cho ta.

Ta muốn cha không ngốc, muốn người có thể nhào bột, cán bột, nướng bánh một cách chỉn chu, muốn người có thể đếm rõ tiền đồng, muốn người có thể m/ua kẹo hồ lô cho ta.

Ta muốn nhiều chuyện lắm.

Nhưng nói ra thì có ích gì? Nói ra chỉ thêm phiền n/ão.

“Tâm tư của thần thiếp.”

Ta rủ mắt,

“Không quan trọng.”

Ta quỳ trên đất, đầu gối đã tê dại.

Gạch lát sàn Vĩnh Thọ cung mùa đông lạnh thấu xươ/ng, hơi lạnh len lỏi qua vạt váy chui lên.

“Nàng phải biết tại sao trẫm làm vậy.”

Người nói.

“Thần thiếp biết.”

“Quý phi xuất thân thế gia, người trong tộc trải khắp triều đình, A Chiêu giao cho nàng ta dạy dỗ, đối với tiền đồ của A Chiêu... có lợi.”

“Thần thiếp hiểu.”

Lời này là thật, mà cũng là giả.

A Chiêu là hoàng trưởng tử, sinh mẫu là một dân nữ không có gia thế, chính là ta.

Nếu muốn đứng vững trong triều, quả thực cần một dưỡng mẫu có sức nặng.

Đạo lý này ta hiểu.

Nhưng đây không phải là lý do tất cả.

Lý do tất cả, người không nói ra được, ta cũng không cần ép người nói.

Người đứng dậy.

Đi đến trước mặt ta, dừng lại.

Ta chỉ có thể nhìn thấy họa tiết trên vạt áo người, vân rồng, năm móng, thêu bằng chỉ vàng.

“Thẩm Diên.”

Người gọi tên ta.

Không phải A Hanh, mà là Thẩm Diên.

Ba năm rồi, số lần người gọi tên ta, chỉ đếm trên đầu ngón tay.

“Nàng vì gương mặt này mà nhập cung, trẫm không giấu nàng.”

Giọng người trầm thấp,

“Nay... người mới ở bên, nàng cũng nên biết rõ bổn phận của mình.”

Ta quỳ, không ngẩng đầu.

Người dường như đang đợi ta nói gì đó.

Đợi ta khóc, đợi ta làm lo/ạn, đợi ta chất vấn...

Ta không nói gì cả.

Ánh nến trên sàn gạch lại hiện ra, màu cam vàng, mơ hồ.

Ta nhìn chằm chằm vào nó, như bao đêm vô số trước đây.

Qua rất lâu, người đi rồi.

Sau khi tiếng bước chân biến mất, ta chậm rãi chống tay xuống đất đứng dậy.

Đầu gối tê nhức thấu tim, phải lảo đảo một chút mới đứng vững.

Xuân Vu từ bên ngoài chạy vào đỡ ta, mặt đầy nước mắt.

Nàng khóc còn dữ hơn ta.

“Nương nương...”

“Đừng khóc nữa.”

Ta vỗ vỗ mu bàn tay nàng,

“Đi nấu ấm nước nóng, ta muốn ngâm chân. Đầu gối lạnh thấu rồi.”

Nàng lau nước mắt đi làm.

Ta ngồi trên ghế, xoa bóp đầu gối.

Trong từng kẽ xươ/ng đều là hơi lạnh.

Biết rõ bổn phận.

Ta luôn biết rõ bổn phận của mình.

Còn sớm hơn bất cứ ai.

Ta nhắm mắt lại.

Hít một hơi thật sâu.

Như trước kia trong con ngõ nhỏ, từng cái bánh nướng b/án đi.

Ngày tháng vẫn phải trôi qua thôi.

Bất kể có A Chiêu hay không, bất kể có ân sủng của bệ hạ hay không, bất kể ta là Thẩm Diên hay là Chiêu nghi nào đó.

Ngày tháng vẫn phải trôi qua thôi.

Cha từng dạy ta.

“Tiểu Diên nhi.”

Sau khi người ngốc đi, có ngày đột nhiên tỉnh táo một thoáng, nắm tay ta nói,

“Ngày tháng dù khó khăn thế nào, cũng phải sống cho tốt.”

Ta nhớ kỹ.

Luôn luôn nhớ kỹ.

19

Không có A Chiêu, Vĩnh Thọ cung trống trải đến mức không thể tả.

Đứa trẻ hay bò khắp nơi trước kia không còn nữa, nôi đã dọn, thảm nỉ xếp gọn cất vào kho, bình sữa, tã Iót, quần áo nhỏ đều gửi sang Chung Túy cung.

Trong điện sạch sẽ.

Sạch đến mức ta không thở nổi.

Thôi m/a m/a cứ ba năm ngày lại nhờ người gửi lời nhắn đến.

“Hoàng trưởng tử hôm nay ăn một bát trứng hấp, khẩu vị tốt lắm.”

“Hoàng trưởng tử học được cách gọi cô rồi, thấy Trầm Bích là gọi.”

“Quý phi nương nương đối xử với hoàng trưởng tử rất tốt, nương nương yên tâm.”

Tốt.

Tốt là được rồi.

Nó học được cách gọi cô cô rồi, vậy còn nương thì sao?

Còn gọi không? Còn nhớ không?

Ta không hỏi.

Hỏi rồi thì sao.

Nó mới hơn một tuổi.

Trẻ con tầm tuổi này, trí nhớ ngắn lắm.

Người ba năm ngày không gặp, liền thành người lạ.

Ta bắt đầu làm kim chỉ trở lại.

Không làm cho A Chiêu nữa.

Làm xong cũng không gửi đi được.

Làm cho chính mình.

Làm cho cha.

Ta làm một đôi giày bông, đế dày, mặt giày dùng vải màu xanh thẫm, chắc chắn.

Chân cha to, ta áng chừng theo kích thước trong ký ức.

Không biết có chuẩn không.

Ba năm rồi, chân có to lên hay nhỏ đi không?

Chắc là không đâu.

Làm xong cũng không gửi đi được.

Đặt trong rương, để cùng với những món đồ làm cho A Chiêu trước kia.

Tháng mười một, tháng mười hai.

Cuối năm gần kề.

Trong cung bắt đầu bận rộn trang hoàng, khắp nơi treo lụa đỏ, dán môn thần.

Vĩnh Thọ cung cũng có người đến trang trí, đều là làm cho có lệ, dán thưa thớt vài tờ, ngay cả hồ dán cũng lạnh ngắt, dán lên xiêu vẹo.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm