Diều Hâu Tung Cánh

Chương 17

22/07/2026 17:22

Ta nói,

"Đợi con lớn lên, để mẫu phi con cất giữ rồi đưa cho con."

A Chiêu cầm lấy chiếc trâm trong tay, xoay qua xoay lại nhìn, không biết đây là thứ gì, chỉ thấy hay hay.

Ta ghé sát vào, hôn lên trán nó một cái.

Nó ngẩng đầu lên, cười với ta.

Nụ cười ngây thơ không chút tâm tư.

Rất giống cha.

"Đi đây."

Thôi m/a m/a đứng bên cạnh, vành mắt đỏ hoe.

Bà tiến lên đón lấy A Chiêu, đôi môi r/un r/ẩy, muốn nói gì đó rồi lại nuốt ngược vào trong.

"M/a m/a thay ta trông chừng nó."

"Nương nương yên tâm."

Ta đứng thẳng dậy.

Lần này không thấy đ/au nhiều như vậy nữa.

Vì ta biết, nó sẽ không quên.

Sẽ có người thay ta ghi nhớ.

Cố Quý phi xoa đầu A Chiêu.

Ta nhìn nàng.

"Ngươi... sau này định thế nào?"

Nàng cười cười, cúi đầu cọ cọ vào má A Chiêu.

"Ta có dự tính của ta. Bệ hạ đã biết rõ mọi ngọn ngành của ta mà không truy c/ứu, ta chẳng còn gì phải kiêng dè nữa. Chuyện nhà họ Cố, ân tình nên trả cũng đã trả xong. Ta ở lại trong cung, vinh quang của nhà họ Cố vẫn còn đó... hơn nữa, trong cung này... ngày tháng cũng không đến nỗi khó sống, ta vị thế cao, có A Chiêu bên cạnh, cũng chẳng tệ đến mức nào... dù sao thì bệ hạ đối với tỷ..."

Nàng ngập ngừng một lát.

"Hơn nữa, món n/ợ ta thiếu cha tỷ, cả đời cũng trả không hết. Thay ông ấy chăm sóc tốt cho cháu ngoại ông ấy, ta vẫn làm được."

Ta gật đầu.

Không nói lời tạm biệt.

Nói tạm biệt rồi dường như sẽ thật sự không bao giờ gặp lại nữa.

Trầm Bích đưa hộp thức ăn tới:

"Quý phi nương nương nói, đây là cho bác Thẩm. Hạt dẻ rang đường. Trên đường nhớ ủ kỹ, về đến nhà vẫn còn nóng."

Ta nhận lấy hộp thức ăn.

Quay đầu nhìn lại tường cung một cái.

Màu đỏ, cao vút.

Ánh mặt trời buổi sớm chiếu trên ngói lưu ly, vàng rực rỡ một mảng.

Đẹp thì đẹp thật.

Nhưng không phải của ta.

33

Khi xe ngựa ra khỏi cổng cung, ta vén rèm xe lên.

Trời tháng năm sáng sớm, phố xá ngoài tường cung đã bắt đầu náo nhiệt.

Người b/án bánh bao, b/án hoành thánh, người gánh hàng rau.

Tiếng rao trộn lẫn với mùi dầu mỡ ùa tới.

Ta hít một hơi thật sâu.

Là mùi vị của bên ngoài.

Là mùi vị của người sống.

Xe ngựa rẽ vào phố Chu Tước.

Ta ngồi trong xe, ôm hộp thức ăn trong lòng.

Mùi ngọt thơm của hạt dẻ chui ra từ kẽ nắp, nóng hổi.

Ta ngửi mùi hương đó, chợt nhớ ra.

Ta n/ợ cha một xâu kẹo hồ lô.

Lúc đi đã hứa rồi.

Quay về sẽ mang cho người.

Ta xuống xe m/ua cho người một xâu kẹo hồ lô to, tròn, đỏ rực.

Bốn năm trước, ta từng dựng sạp bánh nướng trên con phố này.

Cây hòe lớn vẫn còn đó.

Tán cây to hơn trước, cành lá sum suê, che phủ cả một vùng đất bên dưới.

Dưới gốc hòe không còn sạp bánh nướng nữa.

Thay vào đó là người b/án thạch.

Xe ngựa rẽ thêm vài vòng, vào ngõ Thông Tế.

Ngõ không dài, hai bên là tường thấp gạch xám, trên tường bò đầy dây mướp.

Đầu ngõ có cây liễu già, cành liễu rủ xuống tận mặt đất, gió thổi qua là quét sạch mặt đường.

Xe ngựa dừng lại.

Ta nhảy xuống.

Giữa ngõ có một tiểu viện, cửa được sơn mới, màu đỏ nâu, trên khung cửa dán một chữ Phúc nhăn nheo.

Dán xiêu xiêu vẹo vẹo, nhìn qua là biết không phải tay người làm việc chỉn chu.

Cửa không đóng ch/ặt.

Ta đẩy cửa.

Sân không lớn, trồng một cây thạch lựu, trên cây kết những quả nhỏ màu xanh.

Dưới chân tường đặt mấy chậu hoa, trồng hành.

Giữa sân có một chiếc ghế tre cũ.

Trên ghế tre ngồi một người.

Tóc đã bạc trắng, bạc hơn bốn năm trước rất nhiều.

Trên người mặc một chiếc áo vải màu xanh đã giặt đến bạc màu.

Chất liệu đó ta nhận ra, là cái áo chú Vương mặc cũ từ trước.

Người g/ầy đi, gò má nhô cao, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ từng sợi.

Trong lòng người ôm một con hổ vải.

Đồ cũ, bông gòn đều đùn ra từ những chỗ rá/ch.

Người ngồi đó, mắt nhìn về phía cửa.

Cũng không biết đang nhìn gì.

Cũng không biết đã đợi bao lâu.

Ta đứng ở cửa.

Ánh nắng từ trên đỉnh đầu đổ xuống, chiếu sáng bừng cả sân.

Lá cây thạch lựu sàng lọc ánh nắng thành những đốm sáng vụn vỡ như vàng ròng.

Người nhìn thấy ta.

Đôi mắt đục ngầu từ từ chuyển động, nhìn chằm chằm vào ta.

Nghiêng đầu, đang nhận diện một thứ gì đó ở rất xa, rất xa.

Rồi người cười.

Toét miệng, lộ ra vài chiếc răng không đều.

Cách cười của một đứa trẻ năm tuổi.

"Tiểu Diên nhi!"

Người đứng dậy từ chiếc ghế, loạng choạng một cái, con hổ vải rơi xuống đất.

Người không bận tâm, hai tay vươn ra, với về phía ta.

"Tiểu Diên nhi về rồi!"

Ta bước tới.

Một bước, hai bước, ba bước.

Ta nắm lấy tay người.

Khô g/ầy, thô ráp, lòng bàn tay có vết chai.

Giống hệt bốn năm trước.

"Cha."

"Tiểu Diên nhi!"

Ta đưa kẹo hồ lô cho người.

Người kéo vạt áo ta, tay kia lục lọi khắp người, lục hồi lâu mới lấy ra một thứ gì đó từ trong tay áo.

Kẹo hồ lô.

Lớp đường bên ngoài quả sơn tra đã chảy gần hết, dính bết lại.

Trên cán còn dính đầy bụi bặm không biết đã để bao lâu.

Người giơ xâu kẹo hồ lô đó lên trước mặt ta, giơ thật cao, cười đến nhăn cả mặt.

"Cho Tiểu Diên nhi đấy!"

Ta nhận lấy.

Vị chua ngọt trộn lẫn với một mùi mốc không rõ.

Không ăn được nữa.

Nhưng ta vẫn cắn một miếng.

Cứng, dính răng, quả sơn tra đã khô quắt, nhai trong miệng chát đến tê cả gốc lưỡi.

"Ngon không?"

Người mong chờ nhìn ta, giống hệt tám năm trước.

Ta nhai miếng sơn tra khô khốc đó, nhai rất lâu.

"Ngon ạ."

Người vỗ tay, còn vui hơn cả ta.

Trong sân ánh nắng đang đẹp, lá cây thạch lựu xào xạc.

Ta ngồi xổm xuống nhặt con hổ vải dưới đất lên,

phủi bụi, nhét lại vào lòng người.

Sau đó ta mở tay nải mang theo, lấy đôi giày đế dày đó ra.

"Cha, thử cái này xem."

Người cúi đầu nhìn giày, không nhận ra.

Ta ngồi xổm xuống cởi đôi giày vải cũ đã mòn vẹt trên chân người, xỏ đôi giày mới vào.

Chân trái.

Chân phải.

Kích thước quả nhiên không nhớ nhầm.

Người cử động ngón chân, dẫm dẫm trong đôi giày mới, trên mặt lộ ra vẻ thoải mái.

"Mềm này!"

"Vâng, mềm ạ."

Ta đứng dậy, nắm tay người, dẫn người đi hai vòng trong sân.

Từ dưới gốc thạch lựu đến bên chậu hành, vòng này qua vòng khác.

34

Mùa hè năm đó, đầu ngõ Thông Tế có thêm một sạp bánh nướng.

Bàn gỗ cũ, mười sáu chiếc bánh nướng, hai văn tiền một cái, ba văn hai cái.

Chủ sạp là một người phụ nữ trẻ, mặt trái xoan, mắt hạnh, tay chân lanh lợi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm