Rắn sọc táo tổng kết: 【Ván này tôi là nhà tiên tri.】
Rắn lục đuôi đỏ vẫn tiếp tục chào hàng: 【Cưng ơi, làm một liều th/uốc đ/ộc đi, ch*t sớm siêu sinh sớm, không sợ lạnh nữa đâu.】
Tiểu Hắc: 【Cút đi cho tôi!】
Loài rắn này không thông minh, nhưng cũng không quá x/ấu xa.
Tôi mỉm cười trở về phòng.
Kỳ Diễn biến mất rồi.
8
Trên giường, trong thùng giấy, trong tủ... đều không thấy Kỳ Diễn đâu.
Anh ấy như thể đã bốc hơi vậy.
Tôi theo bản năng muốn liên lạc với anh, nhưng chợt nhận ra ngoài bài đăng kia ra, tôi chẳng có cách nào liên lạc với anh cả.
Đang ngẩn ngơ, Giang Lê xuất hiện ở cửa.
"Vừa nãy tôi đều nghe bố nói cả rồi, cô muốn tiền để c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ. Sớm biết cô tham tiền như vậy, tôi việc gì phải phái rắn đi h/ãm h/ại cô, cứ trực tiếp đưa tiền cho cô chẳng phải là xong rồi sao."
Nhắc đến Kỳ Ngọc, Giang Lê nghiến răng nghiến lợi.
"Con rắn thối đó, tôi cung phụng ăn ngon mặc đẹp cho nó, vậy mà nó dám phản bội tôi! Tôi đều thấy cả rồi, nó căn bản không hề muốn cắn cô, chỉ là giả vờ giả vịt thôi!"
"Đúng là rắn không thể thuần hóa, bản tính m/áu lạnh, không biết nhận chủ. Cho dù có đối xử tốt với nó thế nào, nó cũng không bao giờ trung thành với cô đâu."
Lải nhải đi/ếc cả tai.
Tôi bực bội vung tay t/át một cái.
"Không nói thì cô ch*t à!"
Giang Lê bị tôi t/át cho ngơ người.
"Cô dám đá/nh tôi? Giang Mạt, đồ đàn bà đê tiện!"
Nó nhe nanh múa vuốt lao vào tôi, bị tôi tung một cú đ/á ngã nhào xuống đất.
Viện trưởng bà bà từng đăng ký cho chúng tôi học Taekwondo để tự vệ.
Đối phó với một đứa tiểu thư yếu đuối như Giang Lê, tôi dư sức, đ/è nó ra đá/nh tơi bời.
"Mẹ kiếp, nhịn mày lâu lắm rồi, tao với mày có qu/an h/ệ huyết thống quái gì mà mày cứ gọi tao là chị! Hở tí là muốn h/ãm h/ại tao! Mày rảnh quá sinh nông nổi à!"
Tiếng khóc của nó thu hút bà Giang.
"Giang Mạt, mày đang làm cái gì thế! Mau buông em gái mày ra!"
Bà Giang hét lên định kéo tôi ra, bị tôi phản đò/n t/át cho một cái.
"đá/nh nó mà chưa đá/nh bà là nể mặt lắm rồi đấy."
"Thiên vị một đứa con giả mạo không biết bố mẹ là ai, để con gái ruột của mình phải chịu ấm ức. Không biết làm cha mẹ thì đi học đi, không được nữa thì nhận tôi làm mẹ, tôi dạy cho."
"Còn nữa, tôi không tên là Giang Mạt, tôi tên là Chu Mạt, theo họ của viện trưởng bà bà!"
Bà Giang tức đến mức ôm ngựk.
Tôi kh/inh bỉ tống cổ bà ta và Giang Lê ra ngoài, còn dùng tay áo lau mạnh lên mặt họ.
"Không phải dị ứng sao, sao vẫn chưa thấy phản ứng gì thế."
"Một con giả tạo lớn, một con giả tạo nhỏ, đúng là làm màu."
Bộp--!
Tôi đóng sầm cửa lại.
Thu dọn hành lý không có mấy món của mình.
Theo bản năng nhìn về phía cái thùng trên ghế.
Trong lòng trống rỗng một cách khó hiểu.
Tiếc thật, cơm Kỳ Diễn nấu ngon thế cơ mà.
Tôi mở cửa lần nữa.
Bà Giang và Giang Lê đã không còn ở đó, chắc là đi b/ệnh viện rồi.
Tôi bắt taxi quay lại cô nhi viện.
Đưa chi phiếu cho bà, rồi tung đoạn video đã sao lưu ra ngoài.
Ông Giang đã nếm trải mùi vị của sự kh/inh thường.
Tôi là người th/ù dai nhất, ở nhà họ Giang nén gi/ận suốt bấy lâu, làm sao có thể không trả đũa.
Tôi chính là kẻ tiểu nhân đấy.
Mặc kệ dư luận trên mạng lên men, tôi trở về căn phòng nhỏ thuộc về mình, sắp xếp hành lý.
Đột nhiên cảm thấy một vệt lạnh lẽo trong túi xách.
9
Con rắn đen nhìn chằm chằm tôi.
Tôi nhìn chằm chằm nó.
"Mày... mày chui vào từ lúc nào thế?"
"Xì xì."
Thè lưỡi xong, con rắn đen nhớ ra tôi không hiểu tiếng rắn, liền biến thành người.
Ngoan ngoãn ngồi bên cạnh giường.
"Lúc em đá/nh Giang Lê, tôi đã chui vào túi rồi."
"Kỳ Ngọc tuy tính cách tệ, nhân phẩm rắn cũng tệ, ngoại hình lại x/ấu, nhưng dù sao nó cũng là em trai tôi. Tôi đưa nó đến nơi an toàn rồi quay lại đây."
"Có thể đừng vứt bỏ tôi không, tôi rất có ích mà..."
Anh cúi đầu, c/ầu x/in một cách hèn mọn.
Tôi không nhịn được lầm bầm: "Là anh tự ý bỏ đi không nói một tiếng trước mà."
"Thế còn Kỳ Ngọc đâu?"
"Nó đi tìm chủ nhân mới rồi, em biết đấy, nó chỉ muốn sống cuộc sống sung sướng thôi."
Thần sắc Kỳ Diễn chân thành, tôi không nghĩ nhiều, giả vờ như anh là bạn, giới thiệu với viện trưởng bà bà.
Kỳ Diễn ngoại hình đẹp trai, lại khéo ăn nói, dỗ cho bà cười không ngậm được miệng.
Cho đến khi kỳ nghỉ kết thúc, nhập học.
Tôi học ở Đại học Bắc Kinh, ở ký túc xá, nhưng Kỳ Diễn đã tặng tôi một căn nhà.
"Người không liên quan không được vào ký túc xá, em xin ở ngoại trú đi, tôi có thể chăm sóc em."
Tôi ngơ ngác: "Thẻ của anh ở chỗ tôi, tiền đâu ra?"
"Chơi chứng khoán mới ki/ếm được."
Tôi mới biết khả năng ki/ếm tiền của Kỳ Diễn mạnh đến mức nào.
Nhớ lại trước đây tôi không nỡ tiêu tiền của một con rắn, còn đi đàm phán với ông Giang, tôi thấy thật nực cười.
Nghĩ đến nhà họ Giang, tôi lên mạng xem tin tức mới nhất.
Nhà họ Giang bị điều tra vì tội trốn thuế.
Giờ lại bị khui ra chuyện ng/ược đ/ãi con gái ruột, danh tiếng bị ảnh hưởng đã đành, đối thủ còn nắm lấy cơ hội này để đá/nh đò/n dư luận.
Tất cả sản phẩm của công ty nhà họ Giang đều bị tẩy chay.
Chuyện trốn thuế của ông Giang cũng đã có kết quả.
Do số tiền quá lớn và vi phạm nhiều lần, ông ta phải vào tù bóc lịch.
Công ty tuột dốc không phanh.
Bà Giang và Giang Lê cũng bị ảnh hưởng.
Để ki/ếm tiền trả n/ợ chung cho ông Giang, lần phỏng vấn mới nhất của hai người, gương mặt hốc hác, mặc chiếc áo khoác cùng kiểu với tôi.
Không cẩn thận chạm vào nhau, tĩnh điện lập tức kêu lách tách.
Nhìn là biết m/ua đồ rẻ tiền nhất trên mạng.
Chất lượng không tốt bằng của tôi.
10
Những ngày tháng trở về làm thiên kim thật nhà họ Giang, giống như một giấc mơ mờ nhạt nhất trong cuộc đời tôi.
Điều duy nhất khiến tôi cảm thấy chân thực, chính là Kỳ Diễn.
Anh có thể làm việc tại nhà.
Vì vậy việc nhà, nấu nướng đều do anh đảm nhận.
Ngày nào tôi về nhà cũng không cần làm gì cả.
Nhưng hôm nay thì khác.
Tôi mở cửa vào nhà, Kỳ Diễn đang túm lấy một con rắn vua đen định ném ra ngoài.
"Đây chẳng phải là em trai Kỳ Ngọc của anh sao..."
"Xì xì!"
Kỳ Diễn thản nhiên giải thích: "Nó đến thăm, giờ đi ngay đây."
Nói rồi anh định tiếp tục ném Kỳ Ngọc, tôi vội vàng kéo Kỳ Diễn lại.
"Đây là tầng mười bảy đấy, nó sẽ ngã ch*t mất."
Kỳ Diễn cuối cùng cũng nhận ra vấn đề này, ngượng ngùng buông tay.
Kỳ Ngọc nhân cơ hội thoát thân.
Nó không biết nói, không biết lấy từ đâu ra một chiếc điện thoại, chóp đuôi gõ phím đi/ên cuồ/ng trên màn hình.
【Kỳ Diễn, anh không phải là người! Anh làm tôi thấy gh/ê t/ởm!】
【Anh có chủ nhân rồi là không nhận em trai ruột th!t nữa hả, nh/ốt tôi vào thùng rác, anh có biết tôi hôi thối bao nhiêu ngày mới bò ra được không!】
【Anh còn giả ch*t không trả lời tin nhắn của tôi! Đồ trời đá/nh! Vảy đẹp đẽ bóng bẩy của tôi vì đi tìm anh khắp nơi mà bị mài mòn hết cả rồi!】