Thế là cậu ta rất nghiêm túc cất cuốn sách đi, tự tin nói:

“Cuốn sách này do thầy của nó viết, chắc chắn nó phải quay về lấy.”

Mẹ tôi do dự nói: “Chỉ đợi nó quay về thôi có ích không?”

Nghe vậy, bố tôi hừ lạnh một tiếng:

“Đều tại cô nuông chiều nó, cô nhìn xem nó trông như thế nào? Không vừa ý là bỏ nhà đi, làm gì có đứa con gái nào như thế? Lần này tôi c/ắt hết tiền của nó, nó không lấy tiền vé số không được.”

Chung Siêu lập tức tỏ ý đồng tình:

“Không có tiền tự khắc nó sẽ mò ra, giờ cứ như con rùa rụt cổ, trúng vé số mà không biết chia sẻ với người nhà, đồ vo/ng ơn bội nghĩa.”

Nghe đến đây, tôi chẳng thấy ngạc nhiên chút nào.

Tôi như thể không phải con ruột vậy, từ nhỏ họ đã đối xử với tôi như thế.

Nhà rõ ràng có tiền, nhưng chỉ m/ua một căn hộ nhỏ hai phòng ngủ một phòng khách.

Bố mẹ bảo, tôi còn nhỏ, có thể ở chung với anh trai trước.

Đợi tôi lớn hơn một chút, chiếc giường tầng trong phòng anh trai bị dỡ bỏ.

Tôi còn tưởng cuối cùng cũng có phòng riêng, hôm đó đúng dịp sinh nhật bảy tuổi của tôi, tôi vui đến mức cả đêm không ngủ được.

Cũng có lẽ vì tôi mới chuyển ra ngủ ở bếp nên chưa quen.

Sau ngày đó tôi hỏi mẹ:

“Mẹ ơi, con ở đâu ạ?”

Mẹ nhướn mày hỏi tôi đầy khó hiểu:

“Trong nhà này, chỗ rộng thế này, con ở đâu mà chẳng được?”

Tôi mở miệng, giọng nghe có chút bối rối: “Không phải, phòng của con…”

Bà ồ lên một tiếng.

“Đi mà hỏi bố con.”

Tôi lại đi hỏi bố.

Bố tôi lúc đó đang đọc báo, chẳng thèm ngẩng đầu lên mà đáp:

“Con gái con lứa cần phòng riêng làm gì, sớm muộn gì cũng phải gả đi thôi, bếp hay phòng khách, con muốn ở đâu thì ở, mai bố m/ua cho cái giường xếp.”

Họ cứ tưởng, cho tôi cái giường xếp đã là ơn huệ to lớn lắm rồi.

Cho nên sau khi tôi học cao học, nghe tin tôi có học bổng quốc gia, họ rất tự nhiên bắt đầu hỏi xin tiền tôi.

“Bố thấy trẻ con ở Quảng Đông đều phụ giúp gia đình, đó là thói quen tốt, nhà mình tuy không ở đó nhưng thói quen tốt này phải duy trì, sau này mỗi tháng con đưa cho nhà 500 tệ là được.”

Lúc đó tôi muốn giải thích, mỗi tháng quốc gia chỉ cấp cho tôi 600 tệ.

Học bổng quốc gia đều đã đóng học phí hết rồi.

Nếu tôi đưa tiền cho gia đình, tôi phải đi làm thêm b/án mạng, nhưng bình thường còn phải làm thí nghiệm, lấy đâu ra thời gian chứ?

Thế là tôi giải thích.

Họ phản ứng y hệt như trước đây.

Họ nói: “Đúng là nuôi phải con sói mắt trắng, lớn thế này rồi mà không biết đem tiền về nhà, thà để mày đi lấy chồng cho xong.”

Thấy tôi thực sự không đưa tiền, mẹ tôi thậm chí còn đến trường tìm tôi.

Tôi cứ tưởng bà đến xem tôi sống thế nào.

Không ngờ, vừa nhìn thấy chiếc áo khoác lông vũ tôi đang mặc, bà đã giáng cho tôi một cái t/át đ/au điếng.

“Bố mẹ còn chẳng mặc áo tốt thế này, mày làm gì rồi? Tiền đâu ra nhiều thế? Mẹ thật mất mặt khi sinh ra loại s/úc si/nh như mày!”

Tôi còn muốn giải thích, đây là đồ cũ chị đồng môn mặc chán rồi cho tôi, trong áo còn ghi tên của chị ấy.

Nhưng bà không nghe, t/át tôi hai cái rồi bỏ đi.

Hôm đó tôi mất hết thể diện, cũng nhận rõ một sự thật:

Gia đình tôi không yêu tôi, họ thậm chí còn chẳng mong tôi sống tốt bằng người dưng.

Đã như vậy, cũng đừng trách tôi tà/n nh/ẫn.

12

Ngày hôm sau, tôi gọi điện hẹn Chung Siêu ra ngoài, địa điểm vẫn chọn ngay trước cửa trạm vé số.

Sau đó tôi dời lại nửa tiếng, hẹn Vương Giai Tuấn gặp nhau tại quán cà phê trước cửa trạm vé số.

Chung Siêu nhận điện thoại của tôi, rất đắc ý:

“Giờ cô mới ra dáng con gái nhà này chứ, dù sao chúng ta vẫn là người một nhà, cô không đưa tiền cho chúng tôi thì đưa cho ai?”

Tôi ậm ừ đồng ý, chỉ dặn cậu ta:

“Anh đừng có đến muộn, nếu muộn thì chuyện này tôi không cân nhắc nữa đâu.”

Cậu ta cũng đồng ý.

Nhưng với Vương Giai Tuấn, tôi đổi giọng điệu khác.

Trong cuộc trò chuyện, tôi tỏ ra do dự, cuối cùng mới chốt thời gian và địa điểm.

Nghe vậy anh ta liền sốt ruột, lập tức bảo tôi có chuyện gì đừng giấu anh ta:

“Em nghe lời đi, gặp chuyện gì thì nói cho anh, ngoan, không là anh đá/nh đò/n đấy.”

Khóe miệng tôi không nhịn được gi/ật gi/ật, cố nén sự buồn nôn để diễn kịch với anh ta:

“Trong điện thoại không nói rõ được, chúng ta ra quán cà phê gặp rồi nói chuyện nhé.”

Anh ta vội vàng đồng ý:

“Được được, anh chắc chắn sẽ đến đúng giờ.”

13

Vừa gặp Vương Giai Tuấn tôi đã khóc òa lên.

“Anh Vương, sau này chúng ta đừng liên lạc nữa, người nhà em không đồng ý rồi.”

Anh ta nhíu mày:

“Sao lại không đồng ý được? Lúc trước chính mẹ em c/ầu x/in cô ba em giới thiệu anh mà.”

Trong lòng tôi cười lạnh, ngoài mặt đã bắt đầu rưng rưng nước mắt.

“Em rất thích anh, nhưng mẹ em nói nhà anh đã hơi không xứng với nhà em rồi, hơn nữa bố em cũng không đồng ý, em thấy vị trí của bố anh vẫn còn quá…”

Lời chưa nói hết, để lại cho anh ta không ít không gian tưởng tượng.

Vương Giai Tuấn đ/ập bàn:

“Nó mà không trúng vé số thì em tưởng anh thèm nhìn cái nhà đó chắc? Bảo bối đừng khóc, để anh xem có nói chuyện được với người nhà em không.”

Chúng tôi đang nói chuyện đến lúc này thì Chung Siêu xuất hiện.

Cậu ta vẫn đội mũ và đeo khẩu trang, đứng trước cửa trạm vé số nhìn đông nhìn tây.

Đợi khoảng năm phút, cậu ta không đợi nổi nữa, liên tục gọi điện thoại tới.

Tôi không nghe máy, cậu ta gọi một cuộc tôi tắt một cuộc.

Tiện thể tôi còn thi thoảng nhìn ra ngoài cửa sổ đầy lo lắng.

Khi tầm mắt chạm vào Chung Siêu, tôi lập tức cúi đầu.

Vương Giai Tuấn thấy vậy liền hiểu ra chuyện gì.

“Người nhà em bám theo em à? Họ không muốn em qua lại với anh đến thế sao?”

Tôi không nói gì, chỉ bảo anh ta:

“Anh trai em đến đón em rồi, em phải đi đây.”

Nói xong liền xách túi vội vã rời đi, vừa hay đụng phải Chung Siêu đang băng qua đường.

Chung Siêu nhìn thấy tôi, tức đến mức nước mũi chảy cả ra, vồ lấy cổ tay tôi rồi kéo thẳng về phía tiệm vé số.

Nhanh như chớp, Vương Giai Tuấn từ trong quán cà phê đuổi theo.

“Anh vợ, anh làm thế này là không nhân nghĩa rồi, chuyện của anh và Chung Thanh còn chưa nói xong, sao anh lại lôi người đi thế?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dựa vào việc nằm ngửa để nuôi dưỡng tiểu phản diện u tối

Chương 6
Ngày di nương qua đời, đích mẫu đem đệ đệ thứ xuất tám tuổi ném tới trang viên của ta. "Kẻ mang tai họa này từ nay theo ngươi, chớ có tới làm bẩn mắt chủ viện." Sau khi ma ma trợn trắng mắt rời đi, trước mắt ta bỗng nhiên hiện lên từng hàng chữ. 【Tỷ tỷ tiếp nhận thì có ích chi? Tiểu phản diện chẳng phải đêm nay sẽ bỏ trốn, cả đời dây dưa không dứt với nam chủ sao!】 【A a a, Chu Việt nhi tử âm u vặn vẹo của ta, vì thắng nam chủ mà khiến bản thân bị lưu đày, chết không toàn thây! Thật đau lòng quá hu hu hu!】 【Đau lòng cái gì chứ? Hắn vốn bản tính ích kỷ cố chấp, từ nhỏ đã muốn đích huynh phải chết, sau này còn tranh giành nữ chủ với nam chủ, đáng đời không đấu lại đích huynh mang hào quang hộ thể!】 Ta tuy xem mà hiểu được một nửa, nhưng cũng rõ ý tứ của những dòng chữ kia. Đệ đệ Chu Việt cả đời tranh đấu với đích huynh, cuối cùng chết không toàn thây. Nhìn tiểu hài tử trước mắt môi tím tái vì lạnh, nhưng vẫn nắm chặt di vật của di nương, ta vốn tính tình nhút nhát, không giỏi ăn nói, nay nghiêm túc mở lời: "Sau này theo bên cạnh tỷ tỷ, sẽ không để đệ phải chịu khổ." Vậy nên, chớ so đo cùng người khác nữa. Trong lòng tỷ tỷ, đệ vốn dĩ đã rất tốt rồi.
Cổ trang
Chữa Lành
Nữ Cường
0