Nữ phụ độc ác là một chú mèo

Chương 9

09/07/2026 12:32

Giống như học sinh trong trường đại học vậy, phải đi học, tan học mới có thể về nhà.

Lúc này tôi mới thôi kêu.

3

Không biết từ ngày nào, tôi bắt đầu chạy không nhanh như trước, nhảy không cao như trước, nhìn không rõ như trước, thậm chí trí nhớ cũng kém xa ngày xưa.

Có đôi khi tôi quên mất vị trí của máy lọc nước và bát ăn, phải nghĩ rất lâu mới nhớ ra.

Nhưng sau đó, khắp nhà đều đặt bát thức ăn và nước uống cho mèo.

Có đôi khi tôi quên mất mình đang ở đâu, sợ hãi trốn vào góc tường.

Nhưng Giang Triều và Tần Chi luôn tìm thấy tôi, vỗ về tôi, cho đến khi tôi chịu ăn.

Cho đến một ngày nọ, tôi quá mệt, mệt đến mức không muốn cử động, chỉ muốn ngủ.

Nhưng những người bên cạnh cứ ồn ào mãi, ồn đến mức tôi không ngủ được.

Tôi gắng sức mở mắt ra, nhìn thấy khuôn mặt của Giang Triều.

Xem ra trí nhớ của tôi thực sự tệ đi rồi.

Sao mình lại quên mất nhỉ?

Con người quả thực là sinh vật rất phiền phức.

Cho dù là trẻ con hay người lớn, ai nấy đều vừa yếu đuối, vừa hay khóc.

Nghe thấy tiếng kêu khe khẽ của tôi, Giang Triều cúi người xuống: "Sao thế Đức Đức, em muốn gì nào?"

Tôi ngẩng đầu, li/ếm vết s/ẹo trên trán anh.

Tất nhiên là, muốn anh đừng khóc nữa đó.

Nhìn xem, bây giờ không đ/au nữa rồi phải không.

4

Khi cầm chiếc hộp trên tay, Giang Triều vẫn còn rất thẫn thờ.

Đức Đức là con mèo yêu tự do như vậy, nằm trong chiếc hộp nhỏ bé này liệu có quá chật chội không?

Nó thích được cọ sát vào họ đến thế, ở trong đó liệu có thấy lạnh không?

Anh ôm ch/ặt chiếc hộp vào lòng, những góc cạnh của chiếc hộp đ/âm vào khiến anh thấy đ/au.

Ba năm xa cách Đức Đức, anh luôn ghi nhớ nỗi đ/au lúc đó.

Vì thế, sau khi đoàn tụ, anh chưa bao giờ ngần ngại bày tỏ sự yêu thương dành cho Đức Đức, mọi yêu cầu của nó gần như anh đều đáp ứng.

Những năm qua, anh tin chắc mình đã làm tốt nhất có thể.

Nhưng tại sao, lúc này đây, anh lại cảm thấy vẫn chưa đủ?

Tại sao, ý nghĩ năm ấy lại quay về ám ảnh anh?

"Giá như lúc đó mình chịu vuốt ve nó nhiều hơn một chút."

5

Trong nhà vẫn giữ nguyên trạng thái trước khi Đức Đức rời đi.

Giống như vẫn đang mong chờ một bóng hình nào đó, một ngày kia sẽ đột nhiên xuất hiện, chậm rãi bước đến, cọ vào người mình một cái, rồi đi ăn cơm.

Anh chậm rãi thu dọn đồ đạc của Đức Đức, không phải định vứt đi, mà là để cất giữ cẩn thận.

Ít nhiều gì, cũng có chút ý nghĩ muốn tránh nhìn cảnh mà nhớ người.

Thu dọn xong, bỗng thấy ngôi nhà trống trải hơn hẳn.

Tần Chi biết tâm trạng anh không tốt, bảo rằng nếu anh muốn, cô sẵn lòng nuôi một con mèo khác.

Giang Triều cười gượng gạo, nói rằng anh sẽ cân nhắc.

Sự cân nhắc này, rồi chẳng bao giờ có hồi kết.

Cho đến một ngày, anh mở tủ quần áo, lấy đại một bộ đồ.

Lại phát hiện trên áo dính vài sợi lông mèo.

Anh chợt nhớ đến lời mình đã nói từ rất nhiều năm trước.

"Tôi sẽ không bao giờ giặt bộ quần áo này nữa."

Tất nhiên, đó chỉ là một câu nói đùa, cuối cùng bộ đồ đó vẫn được giặt sạch.

Dù sao thì dù có giặt bao nhiêu lần, Đức Đức vẫn sẽ lại cọ vào, trên áo vẫn sẽ dính đầy lông thôi.

Anh nhặt một sợi lông mèo, im lặng hồi lâu.

Thầm nghĩ: Có lẽ anh sẽ không nuôi mèo nữa đâu.

6

Sau khi nói chuyện với Tần Chi, cô ấy tỏ ý thấu hiểu.

Chỉ là không ngờ, anh không đi tìm mèo, lại có mèo chủ động tìm anh.

Giang Triều cảm thấy hơi buồn cười, mèo nhỏ thế này mà đã biết đi "ăn vạ" rồi sao?

Nếu không phải vì giống khác biệt, anh suýt nữa đã nghi ngờ đây có phải là đứa con Đức Đức sinh ở bên ngoài hay không.

Nào ngờ, sau khi con mèo nhỏ tiến lại gần anh, nó vô cùng thuần thục nằm lăn ra đất:

Này, đúng, chính là cậu đấy.

Cậu nuôi ta đi.

7

Con người quả thực quá phiền phức.

Tôi suy nghĩ kỹ lưỡng, quả nhiên vẫn không yên tâm, bèn để hệ thống đổi cho tôi điều ước đó.

Quan sát nhiều ngày, hôm nay cuối cùng cũng chặn được Giang Triều.

Thế là tôi dứt khoát "ăn vạ".

Giang Triều sững sờ, có chút không thể tin nổi: "Đức Đức?"

Tôi kinh ngạc, ồ, vậy mà anh ta cũng nhận ra sao?

Ngay lập tức tôi bắt đầu khoe khoang:

Nhìn lớp da mới của ta xem, có đẹp không, có đẹp không?

Tuy rằng trông ta khác trước, nhưng chúng ta đã giao kèo rồi, đãi ngộ không được giảm đâu nhé.

Giống như trước đây, các người đưa phí bảo hộ cho ta, ta bảo vệ các người.

Chúng ta bốn người hạnh phúc bên nhau cả đời là xong.

----------(Hoàn)----------

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi yêu qua mạng mà không chịu nhận sai

Chương 6
Khi tôi đến gặp người yêu qua mạng, anh ấy lại nhận nhầm hoa khôi của trường là tôi. Tôi đến muộn, trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận chạy ngang. 【Lại nữa sao? Khi nào nam chính trong truyện yêu qua mạng mới chịu nhận đúng đối tượng vậy!】 【Ấy da, cũng không thể trách nam chính được, giọng nữ chính thì đáng yêu thật đấy, nhưng ngoài đời thực thì bị hoa khôi đè bẹp hoàn toàn, ai có mắt mà chẳng biết chọn ai chứ?】 【Hóng nữ chính giảm cân, học cách ăn mặc rồi lột xác, để nam chính phải hối hận chạy theo cầu xin tình yêu!】 Đợi đến lúc lột xác cái gì chứ? Không ngờ người yêu qua mạng của tôi lại đẹp trai đến thế này! Tôi mở giao diện trò chuyện lên, ngọt ngào nói: "Bảo bối, em ở đây nè~"
Hiện đại
Vườn Trường
Nữ Cường
0