Thấy tôi lặng lẽ thu dọn đống hành lý bị xáo trộn.
Ông ta cầm lấy cặp kính và cuốn sách bị hư hỏng, có chút lúng túng không biết làm sao.
"Em yên tâm, anh sẽ m/ua cái mới cho em, đừng chấp nhặt với bà ấy."
"Hơn nữa, đồ đạc của anh cũng đã chuyển qua đây rồi, căn phòng này cũng không tệ đâu."
Tôi nhìn thấy trên giường phòng khách, gối của ông ta đặt cạnh gối tôi, giá sách đối diện giường cũng đã xếp đầy sách của ông ta.
Tôi cau mày.
Muốn ngủ chung với ông ta lần nữa, dĩ nhiên là không thể rồi.
Để tối tính tiếp vậy.
13
Khi chúng tôi bước ra, Trần Lộ đang nắm tay con gái tôi trò chuyện.
Rõ ràng con bé đã kể hết mọi chuyện với bà ấy, nên bà ấy cũng không còn làm khó Hạ Ngạn nữa.
Vừa hay Khương Ngọc Phân đang dỗi, tự nh/ốt mình trong phòng không chịu ra.
Bữa cơm này, chúng tôi coi như kết thúc trong sự vui vẻ của cả chủ lẫn khách.
Lúc ra về, chúng tôi tiễn khách.
Tôi và Trần Lộ đi riêng ra một góc để nói chuyện.
Trần Lộ gõ nhẹ vào trán tôi: "May mà bà còn có tính toán cho riêng mình, nếu không tôi sẽ không dễ dàng tha cho con 'bạch liên hoa' già đó và lão Hạ nhà bà đâu."
Tôi mỉm cười, bảo bà ấy đừng lo lắng.
Bà ấy trợn mắt: "Sao tôi không lo được! Trong viện này ai mà không biết bà dành bao nhiêu tâm tư cho Hạ Ngạn! Sợ là chỉ cần ông ta quay về, ông ta bảo bà lên núi đ/ao xuống biển lửa bà cũng nguyện ý!"
"Vậy mà bà còn để người đàn bà đó bước vào cửa, nếu là tôi, tôi đã tống khứ bà ta đi nơi nào mát mẻ rồi!"
"Còn để bà ta lấn lướt, trèo lên đầu lên cổ mình mà làm mưa làm gió nữa."
Tôi cúi đầu, nhìn đôi bàn tay đã cầm d/ao mổ cả đời, được chăm sóc kỹ lưỡng của mình.
Thật may, tôi vẫn còn cơ hội quay đầu, để đối xử tốt với bản thân.
"Không sao, ngày kia là có xe đến đón tôi rồi."
Trần Lộ liếc nhìn Hạ Ngạn: "Giả tạo cả đời, về già còn bày đặt hưởng phúc tề nhân, thật không biết x/ấu hổ."
Nhưng Hạ Ngạn thì không nghĩ vậy.
Khi chúng tôi đi tới gần, vừa hay nghe ông ta đang nói với chồng của Trần Lộ:
"Dù sao cũng là chị gái của Nguyệt Hành, mắc cái b/ệnh này, chúng tôi cũng không thể không quản, đón bà ấy về, Nguyệt Hành cũng có người bầu bạn, nếu không trong nhà chỉ có hai chúng tôi, nhìn nhau chán ngắt, tôi sợ bà ấy chê tôi phiền."
Ông Hà gật đầu phụ họa: "Phải, Nguyệt Hành đời này cũng cô đơn thật."
"Tuy nhiên, vì Nguyệt Hành cũng đồng ý rồi, tôi không nói gì thêm nữa, tóm lại là lão Hạ à, tự lo liệu lấy nhé."
Cuối cùng, ông ấy vỗ vai Hạ Ngạn, nói một câu đầy ẩn ý.
Rồi quay người rời đi cùng Trần Lộ.
Hạ Ngạn nhìn về phía tôi, lúng túng tránh ánh mắt của tôi.
Tôi cười mỉa mai.
Hóa ra, ông ta còn biết chuyện mình đón Khương Ngọc Phân về chăm sóc không thể nói thẳng với người ngoài.
Nên mới lấy tôi ra làm tấm lá chắn, che đậy tâm tư không trong sáng của mình.
"Nguyệt Hành, anh..."
Tôi lướt qua người ông ta: "Tôi đi tiễn Tri Ý."
Con gái hôm nay đến, không phải không có ý định hàn gắn cuối cùng giữa tôi và bố nó.
Nhưng sau màn quậy phá của Khương Ngọc Phân hôm nay, nó đã hoàn toàn tuyệt vọng.
Khi chúng tôi lên lầu, Khương Ngọc Phân đang xúi giục con chó của bà ta tấn công con gái tôi.
Con gái nào chịu nhịn, một cước đ/á văng con chó hung dữ kia ra xa.
"Thử đụng vào tôi xem! Tôi không phải là bố tôi mà nhường nhịn, dỗ dành bà đâu!"
"Anh A Ngạn sẽ không tha cho cô! Tôi bảo anh ấy đá/nh cô, đồ hung dữ!"
"Bớt kêu ca trước mặt tôi đi! Nếu ông ta dám đá/nh tôi một cái, cả đời này tôi không nhận ông ta là bố nữa, dù sao ông ta cũng chưa từng nuôi tôi ngày nào!"
Con gái thấy chúng tôi quay lại, cố tình nói:
"Bây giờ ông ấy nuôi bà được nuông chiều thế này, hy vọng bà mau lớn để mà phụng dưỡng ông ấy nhé."
Khương Ngọc Phân khóc lóc chạy đến bên Hạ Ngạn, đòi ông ta làm chủ.
Hạ Ngạn nghe con gái nói vậy, x/ấu hổ còn không kịp, làm sao dám trách móc, đành phải dỗ dành bà ta đừng làm lo/ạn, trông ông ta vô cùng mệt mỏi.
Tự nhiên cũng không còn sự dịu dàng ân cần như trước nữa.
Đây là lần đầu tiên Khương Ngọc Phân bị bẽ mặt, trong mắt toàn là oán h/ận.
Con gái lo tôi chịu thiệt, cho đến khi con rể giục, nó mới chịu về nhà.
Tôi ra hiệu cho nó yên tâm.
14
Sau bữa tối, tôi đang ở trong phòng vệ sinh thu dọn đồ dùng cá nhân.
Khương Ngọc Phân lén lút đi vào, quay tay khóa cửa lại.
Tôi cau mày nhìn bà ta.
Bà ta lạnh lùng nhìn tôi: "Nếu cô còn dám đối xử tệ với tôi, tôi sẽ bảo A Ngạn đưa tôi về Điền Nam, đừng có được đằng chân lân đằng đầu!"
"Vậy bà nói thử xem, tôi được cái gì nào?"
Bà ta gi/ật lấy túi đựng đồ vệ sinh của tôi, ném mạnh xuống đất:
"Chẳng phải cô muốn đeo bám A Ngạn sao? Bây giờ cho cô cơ hội rồi đấy, cô còn làm giá cái gì? Cô tưởng gọi con gái cô đến là thay đổi được gì à!"
Tôi lặng lẽ nhìn bà ta: "Khương Ngọc Phân, bây giờ không giả b/ệnh nữa à?"
Kiếp trước bà ta nhịn tận mười năm mới lộ ra bộ mặt thật đấy.
Xem ra Hạ Ngạn thực sự nuôi bà ta quá nuông chiều, một chút ấm ức cũng không chịu được.
Bà ta cười lạnh, đảo mắt:
"Tôi không biết cô đang nói gì, tóm lại nếu muốn sống yên ổn thì ngoan ngoãn nghe lời, nếu không tôi sẽ bảo A Ngạn rời bỏ cô!"
"Còn nữa, lương của A Ngạn đều giao cho cô rồi, bây giờ giao thẻ lương hưu của cô ra đây!"
Bà ta trơ trẽn chìa tay về phía tôi.
Tôi tức đến bật cười.
Chiếm nhà của tôi, cư/ớp chồng của tôi, bây giờ đến lương hưu của tôi cũng không tha.
Bà ta thật biết mơ mộng!
Sắp đi rồi, vốn dĩ tôi không muốn x/é rá/ch mặt, cứ để bà ta và Hạ Ngạn dây dưa quãng đời còn lại.
Còn bây giờ ư?
Tôi thẳng tay t/át bà ta một cái, trong ánh mắt không thể tin nổi của bà ta, tôi thậm chí chẳng cần đống đồ vệ sinh nữa, quay người bỏ đi.
Khương Ngọc Phân gào khóc thảm thiết.
Hạ Ngạn đang phơi đồ, tay vẫn còn cầm mắc áo và chiếc váy liền của Khương Ngọc Phân vội vàng chạy đến.
Thấy Khương Ngọc Phân đầu bù tóc rối ngồi dưới đất khóc, dưới đất là đống chai lọ vỡ nát.
Ông ta ngẩn người.
Tôi nhìn ông ta với vẻ mặt thờ ơ, quay về phòng xách hành lý rồi thẳng bước ra cửa.
15
Kiếp trước, tôi quả thật đã sớm nộp thẻ lương của mình.
Tôi cũng biết, số tiền đó gần như tiêu hết cho Khương Ngọc Phân.
Chỉ là không muốn liên lụy con gái.
Lại nghĩ, vợ chồng già nương tựa vào nhau, tôi không theo Hạ Ngạn thì theo ai.
Lại càng không cam tâm, căn nhà và người đàn ông mình giữ gìn cả đời, lại nhường hết cho Khương Ngọc Phân.
Dựa vào đâu chứ?
Tôi tự giam mình trong ngõ c/ụt, thời gian càng kéo dài, càng cảm thấy cuộc đời u ám.
Nghĩ rằng, cứ tạm bợ sống qua ngày là được.
Trọng sinh một lần, tôi mới được nhẹ lòng và sáng suốt.