Trong đầu tôi hiện lên những mảnh ghép của những ngày qua. Thực ra Nhiễm Nhiễm là một cô bé rất hoạt bát đáng yêu, có lẽ cũng do "bộ lọc mẹ ruột" mà tôi càng ngày càng thương con bé hơn. Trước khi đi ngủ mà không hôn lên đôi má phúng phính của con bé hai cái là tôi không sao ngủ ngon được.
Tôi đột nhiên rất muốn hỏi Lương Hựu Trạch về dự định tương lai. Đối với đứa trẻ này, đối với tôi, anh ấy có cân nhắc gì không?
"Thực ra ban đầu anh không định kéo em vào chuyện này," Lương Hựu Trạch nói, "Lúc đó anh hơi tự cao, cứ tưởng một mình mình cũng có thể nuôi dạy tốt đứa trẻ này."
Anh mỉm cười bất lực:
"Nhưng cảnh tượng ở nhà ăn hôm đó em cũng thấy đấy, đứa trẻ quả thực cần có mẹ. Khi đó anh mới nghĩ, đã không thể rời xa con bé, vậy thì anh thuê em làm mẹ của nó là được."
Tôi hiểu rất rõ ý nghĩa trong lời nói của Lương Hựu Trạch. Vừa muốn tôi cho đứa trẻ sự đồng hành, lại vừa không muốn có quá nhiều vướng mắc với tôi. Ban đầu tôi cũng có suy nghĩ như vậy.
Nhưng giờ đây khi nghe những lời rạ/ch ròi giới hạn này, tại sao lòng tôi lại thấy chút hụt hẫng?
"Nói những lời này thực ra khá quá đáng, dù sao em cũng chỉ là một cô gái mới tốt nghiệp."
Lương Hựu Trạch dọn đường rất lâu mới nói tiếp, "Nhưng U Giai, khi nào em mới chịu chủ động gánh vác trách nhiệm của một người mẹ ruột đây?"
"...Hả?" Tôi hơi ngẩn người. Trách nhiệm của mẹ ruột, ý anh là không định trả tiền nữa sao?
Lương Hựu Trạch cười: "Tiền vẫn trả. Nhưng ý anh là, sau này em có thể coi anh là bố của đứa trẻ được không?"
Tôi càng ngơ ngác hơn. Tôi vẫn luôn cảm thấy anh ấy chính là bố mà.
Lương Hựu Trạch tiến thêm một bước, lời nói cũng trực diện hơn.
"Anh muốn rút lại câu 'anh và em sẽ không có bất kỳ mối qu/an h/ệ nào'."
Anh nói: "Là do anh quá ngạo mạn. Thực ra sau khi nghe tên em, anh đã lén xem hồ sơ của em. Anh chỉ mất mười phút để chấp nhận sự thật em là mẹ ruột của đứa trẻ, còn nhanh hơn cả việc chấp nhận sự thật Nhiễm Nhiễm là con gái anh."
Anh cười.
"Anh từng kháng cự, từng tiêu cực chống lại, nhưng rồi phát hiện ra vẫn phải rung động..."
Anh nói, "Có lẽ anh định mệnh là phải rung động vì em rồi?"
Tôi muộn màng nhận ra, đây hình như là lời tỏ tình.
Ánh mắt Lương Hựu Trạch khóa ch/ặt lấy tôi, đang x/ác nhận:
"Nếu Nhiễm Nhiễm có thể tồn tại, vậy có phải nghĩa là em cũng có rung động với anh không?"
12
Tôi nào dám trả lời. Hay nói cách khác, tôi của trước đây nào dám nghĩ đến vấn đề này.
Điều duy nhất có thể khẳng định là: Lương Hựu Trạch chỉ mất mười phút để chấp nhận tôi là mẹ đứa trẻ, còn tôi thì chỉ mất một giây để chấp nhận việc mình và anh có một đứa con.
Dù sao thì anh ấy cũng đẹp trai, dáng chuẩn, sống mũi lại cao. Nghĩ đến việc đứa trẻ ra đời như thế nào là tôi thấy vui rồi, được chưa nào?
Tôi mím ch/ặt môi, không dám để lộ chút cảm xúc nào:
"Hình như không rung động lắm đâu."
"Không sao."
Lương Hựu Trạch lùi một bước tiến hai bước, "Theo lời Nhiễm Nhiễm kể, lúc trước anh cũng theo đuổi em rất lâu, có lẽ em thích kiểu mưa dầm thấm lâu hơn."
Tôi đột nhiên tò mò:
"Thật sao? Con bé còn nói gì nữa?"
Thật sự rất muốn biết. Mặc dù kết tinh tình yêu là Nhiễm Nhiễm đang ở ngay trước mắt, nhưng tôi vẫn muốn biết quá trình hai người yêu nhau.
Lương Hựu Trạch cười: "Không phải không rung động sao?"
Tôi hậm hực: "Không nói thì thôi."
Lương Hựu Trạch xuống nước, dùng giọng điệu dỗ dành con gái để nói chuyện với tôi: "Không phải anh không muốn nói, là con bé chỉ kể với anh bấy nhiêu thôi, hay là ngày mai chúng ta hỏi thử nhé?"
Lương Hựu Trạch nói: "Anh cũng rất muốn biết."
Tôi từ chối: "Không thèm."
Nhắc đến ngày mai, không tránh khỏi việc nghĩ đến chuyện lại phải đi làm đối mặt với đồng nghiệp. Dù bây giờ không ai dám tỏ thái độ với tôi, nhưng tình huống tréo ngoe thế này vẫn thấy ngại.
Lương Hựu Trạch rõ ràng cũng nghĩ đến điểm này, hỏi tôi:
"Có gì cần anh làm không?"
Tôi lắc đầu. Thực sự không cần anh ấy làm gì thêm, tôi nghĩ mình có thể xoay xở được.
Nhưng khi chạm phải ánh mắt quan tâm của Lương Hựu Trạch, tôi không hiểu sao lại hỏi một câu:
"Anh có hối h/ận không?"
"Anh hối h/ận cái gì?"
Lương Hựu Trạch cười, "Vừa rồi em không nghe kỹ lời tỏ tình của anh à? Trong bối cảnh cả công ty đều mặc định chúng ta có qu/an h/ệ, tình hình chỉ có lợi cho anh thôi, đúng không?"
Anh nói: "Dù sao thì chưa yêu đã công khai, được mấy người làm được chứ."
Tôi không cãi lại được anh, đành im lặng.
Nhưng tình hình đúng như Lương Hựu Trạch nói. Khi mối qu/an h/ệ gần như công khai, ngay cả việc tôi lên lầu lén hôn đứa trẻ cũng thuận tiện hơn nhiều.
Còn Lâm Tuyết, người tôi lo lắng nhất. Sau một buổi chiều và một đêm đấu tranh tư tưởng, ngày hôm sau cô ấy lén lút tìm tôi:
"Dù cậu bây giờ là phu nhân tổng giám đốc, nhưng tớ vẫn có thể cùng cậu nói x/ấu công ty chứ?"
"Đương nhiên!"
"Cậu sẽ không kể những lời này cho Lương tổng nghe chứ?"
"Đương nhiên là không!"
Cô ấy hỏi câu cuối: "Vậy cậu vẫn gh/ét Nhan Hân Ni giống tớ chứ?"
Tôi gật đầu mạnh: "Tớ mãi mãi đứng về phía cậu!"
Cô ấy thở phào nhẹ nhõm, hất cằm về phía tôi: "Vậy sau này vẫn là chị em tốt nhé."
Tôi bật cười.
"Nhưng mà."
Cô ấy khoác vai tôi, "Cậu là phu nhân tổng giám đốc mà chuyện lớn thế này lại giấu tớ, ph/ạt cậu hôm nay mời tớ ăn trưa!"
"Không thành vấn đề."
Thái độ của Lâm Tuyết khiến tôi trút bỏ được gánh nặng tâm lý, dù sao điều tôi sợ nhất chính là mất đi bạn bè. Lâm Tuyết cũng cực kỳ chừng mực. Lúc ăn trưa, cô ấy không hỏi han về chuyện của tôi và Lương tổng, cũng không dò hỏi vấn đề giữa tôi và đứa trẻ.
Chỉ nói: "Có thời gian mang đứa trẻ đến cho tớ bế chút nhé, lần trước đã muốn véo cái má nhỏ của con bé rồi."
Tôi cười đáp: "Được."
Buổi tối, Lương Hựu Trạch đưa cho tôi một túi hồ sơ.
"Bên trong là thông tin thân phận của Nhiễm Nhiễm. Hiện tại ghi danh dưới tên anh, vẫn gọi là Lương Nhược Hề," anh nói, "Anh suy nghĩ rồi, dù sao anh cũng 27 tuổi, tính ngược lại vài năm thì độ tuổi đó có con cũng là bình thường. Nhưng nếu là em..."
Nếu là tôi, thì là mang th/ai sinh con năm 18 tuổi. Quả thực không được vẻ vang cho lắm.
Tôi gật đầu.
"Về trường mẫu giáo, anh có vài nơi khá ưng ý. Nhưng anh đã hỏi ý kiến Nhiễm Nhiễm, con bé có vẻ thiên về mô hình hiện tại hơn."
Tôi cười: "Con bé không muốn tách rời khỏi chúng ta đấy à?"
"Có thể, nhưng anh cũng nghĩ vậy," Lương Hựu Trạch nói, "Dù anh đã chuẩn bị sẵn kế hoạch lâu dài, nhưng anh vẫn sợ con bé sẽ đột nhiên--"
Nụ cười trên mặt tôi cứng đờ. Đây là vấn đề tôi chưa từng nghĩ tới.
"Anh chỉ nói bâng quơ vậy thôi."