Kim Ngọc Mãn Đường

Chương 6

09/07/2026 15:30

Mạnh Điệp nhìn thấy xe ngựa của chúng ta, vội vàng tiến lên chào hỏi: "Ta là người nhà họ Mạnh ở kinh thành, nghe nói chủ nhân sơn trang này là một nữ tử quyết đoán, nên đặc biệt đến bái kiến."

"Biết đâu sau này chúng ta còn có cơ hội hợp tác làm ăn."

Phu xe thậm chí chẳng buồn nhìn nàng ta: "Nhà họ Mạnh muốn làm ăn với đông gia chúng ta, vẫn chưa đủ tư cách."

"Mạnh Điệp này cũng biết làm ăn đấy, vừa đến Vân Châu đã nghe ngóng được chủ nhân của sơn trang này là ai." Ta nói với Triệu cô cô.

Triệu cô cô gật đầu khẳng định: "Tư chất của nó không tệ, cầm kỳ thi họa đều có thể lấy ra khoe."

"Nay bắt đầu tiếp quản việc kinh doanh trong nhà, cũng làm đâu ra đấy."

"Nếu không phải vì mẫu thân nó tầm nhìn hạn hẹp, sau này nó chắc chắn cũng sẽ làm nên chuyện lớn."

Đang trò chuyện, người gác cổng đưa tới một phong thư: "Thư khẩn từ kinh thành."

Là thư của Ngọc Châu tỷ tỷ.

Tỷ ấy sắp đính hôn.

Mời ta về kinh dự yến tiệc đính hôn của tỷ ấy.

14

Vị hôn phu của Ngọc Châu tỷ tỷ là đồng liêu của Viên Ngọc.

Hai người họ quen biết qua sự mai mối của Viên Ngọc.

Trong yến tiệc đính hôn lần này, Viên Ngọc chắc chắn sẽ có mặt.

Những ngày ở Vân Châu, ta luôn nhớ về chuyện ngày trước.

Nhớ đến lúc ta muốn ăn món cá b/éo ngậy trong hồ, Viên Ngọc chẳng nói chẳng rằng, cởi giày tất xuống nước bắt cá.

Còn ta thì nằm ở đình mát hóng gió dưỡng thần.

Khi hoàng hôn buông xuống, món cá nướng thơm lừng đã được dọn lên bàn.

Nhớ đến lúc sợ nóng nhất, ta cứ trốn trong hầm băng không chịu ra.

Chàng kéo mạnh ta ra ngoài, nghiêm giọng quở trách: "Lạnh đến phát ốm thì làm sao bây giờ?"

Nhưng giờ đây điều ta nhớ lại, không phải sự trách móc của chàng.

Mà là nỗi lo lắng sâu sắc trong ánh mắt chàng.

Chàng như một tín đồ trung thành của mẫu thân ta, từ khi bắt đầu đi theo người, cũng như bao người khác.

Đều mặc định phải đối xử tốt với ta.

Chàng biết ta thể chất yếu ớt, lười biếng, mùa hè sợ nóng mùa đông sợ lạnh.

Cho nên vào mùa hè, chàng cẩn thận chọn lựa những cây trúc tốt nhất, lại sợ hạ nhân làm không có tâm, liền tự tay mài giũa đan lát, làm cho ta một chiếc chiếu trúc.

Rèm pha lê trong thư phòng là do một tay chàng lắp đặt.

Nguồn nước chảy quanh sơn trang là suối nước nóng chàng dẫn người về.

Ngay cả giàn hoa tử đằng trước cửa phòng ta cũng là do chàng trồng.

Dường như trong những việc của ta, chàng chưa bao giờ yên tâm để người khác làm.

Sự trân trọng của chàng dành cho ta, giờ đây ta mới nhận ra.

Vậy còn ta đối với chàng thì sao?

"Cô cô, người thấy ta đối với Viên Ngọc thế nào?" Ta nhìn mặt sông lấp lánh ánh nước hỏi cô cô.

Trăng khuyết trên trời khiến ta trằn trọc không ngủ được.

"Cô nương tự nhiên là rất trân trọng công tử rồi." Triệu cô cô nắm tay ta nói.

"Năm đó khi công tử mới vào phủ học võ, thường xuyên luyện tập đến mức toàn thân đầy vết thương, cô nương thấy vậy đ/au lòng khóc lóc bảo phu nhân không cần chàng bảo vệ mình, không cho chàng luyện võ nữa, thậm chí vì thế mà cô nương vốn chẳng bao giờ muốn đi nhiều bước, lại đòi cầm ki/ếm tự mình học võ."

"Phu nhân đốc thúc chàng đọc sách, chàng buồn ngủ đến mức không ngẩng đầu lên nổi, cô nương chạy đi đối chất với phu nhân, nói rằng dù chàng không đỗ đạt công danh thì nhà họ Đào vẫn nuôi nổi chàng, hà cớ gì bắt chàng chịu khổ."

"Năm đó cô nương chạy đi đua thuyền rồng rồi rơi xuống nước, công tử tức gi/ận đá/nh nhau với kẻ xô đẩy cô nương, bị người ta kiện đến tận nhà, phu nhân trách chàng không giữ được bình tĩnh, ph/ạt chàng quỳ tĩnh tâm trong sân. Cô nương khóc lóc c/ầu x/in nhưng vô ích, liền chạy đến quỳ cùng chàng. Cô nương vốn là người kiêu kỳ nhất, lần đó dù nước mắt lã chã nhưng cũng đã quỳ đủ ba canh giờ."

Triệu cô cô kể rất nhiều.

Những ký ức này giống như bóng trăng tan trong nước, khi thuyền đi qua thì từng lớp từng lớp tản ra.

Cùng tản ra và in sâu vào lòng ta, còn có nỗi nhớ nhung dành cho Viên Ngọc.

Ta có chút nhớ chàng rồi.

15

Thế nhưng Viên Ngọc không tham dự yến tiệc đính hôn.

Ngọc Châu tỷ tỷ nói chàng rời kinh đi điều tra một vụ án tham ô.

"Vậy mà chẳng nói với ta một lời." Ta lẩm bẩm.

Có chút hụt hẫng.

Ngọc Châu tỷ tỷ nghe vậy cười nói: "Tưởng muội vẫn còn gi/ận đấy."

"Muội im hơi lặng tiếng chạy đến Vân Châu, chàng tưởng hôm đó nói năng đường đột, chọc muội gi/ận."

"Vốn dĩ định đuổi theo đến Vân Châu để tạ lỗi với muội, ngặt nỗi Hoàng thượng quá trọng dụng chàng, việc gì cũng nghĩ đến chàng. Vụ án tham ô này rất quan trọng, Hoàng thượng chỉ tin tưởng mỗi chàng."

"Muội đừng trách chàng." Ngọc Châu tỷ tỷ khuyên.

Viên Ngọc vốn điềm tĩnh, tâm sự rất ít khi chia sẻ cùng ai.

Nhưng Ngọc Châu tỷ tỷ biết, chắc hẳn chàng đã từng tâm sự với hai người họ.

Nghĩ đến cảnh Viên Ngọc buồn bực hoặc mượn rư/ợu giải sầu, ta không nhịn được mà bật cười.

Ta chưa từng thấy chàng thất thố như vậy.

Luôn có chút khoái cảm kỳ lạ khi thấy chàng như thế.

Thấy ta cười, Ngọc Châu tỷ tỷ trách yêu: "Hóa ra muội về kinh chỉ vì chàng thôi à?"

Ta vội ôm cánh tay tỷ ấy làm nũng: "Làm gì có, tất nhiên là vì tỷ tỷ rồi."

"Chàng chỉ là tiện thể thôi, không đáng nhắc tới."

Đang cười nói thì giọng nói quen thuộc nghiêm nghị truyền đến từ phía sau: "Ồ, hóa ra ta là người không đáng nhắc tới sao."

Quay đầu lại liền thấy Viên Ngọc.

Phong trần mệt mỏi, quầng mắt thâm quầng, râu ria lởm chởm, vẻ mặt đầy mệt mỏi.

Chắc hẳn là đã vội vã chạy về.

Vì sao thì không cần nói cũng biết.

Giống như lần chàng lén quay về mừng sinh thần cho ta vậy.

"Sao huynh có thể lén quay về? Hôm nay đông người thế này." Ta có chút lo lắng chàng sẽ bị người ta dâng sớ hạch tội.

Viên Ngọc nhìn ta, đột nhiên cười toe toét: "Án đã điều tra xong rồi."

Ngọc Châu tỷ tỷ cũng cười: "Hoàng thượng cho đệ thời hạn hai tháng, đệ lại hoàn thành trong hơn một tháng."

"Đây là vì ai, ta không biết đâu nhé." Nói xong tỷ ấy che miệng cười bỏ đi.

Để lại ta và Viên Ngọc ở đó.

Viên Ngọc hắng giọng, đang định nói gì đó với ta.

Ta lên tiếng trước.

"Ta nhớ huynh."

Viên Ngọc có chút kinh ngạc, há miệng ra nhưng không nói nên lời.

"Ta rời kinh thành trốn đến Vân Châu, chính là để làm rõ tâm tư của mình."

"Những ngày này, ta luôn nhớ đến huynh, nhớ những mảnh ghép nhỏ nhặt khi chúng ta lớn lên cùng nhau, nhớ những khoảnh khắc huynh nghiêm mặt nhưng lại chăm sóc ta chu đáo."

"Ta thừa nhận, ta luyến tiếc sự tốt đẹp huynh dành cho ta."

"Viên Ngọc, dường như ta thích huynh rồi."

"Kiểu thích không xem huynh là huynh trưởng."

Giọng ta rất khẽ, nhưng từng chữ Viên Ngọc đều nghe thấy.

Trong mắt Viên Ngọc, từ kinh ngạc dần dần chuyển thành vui sướng.

Ta rất ít khi thấy khoảnh khắc chàng bộc lộ cảm xúc rõ ràng như vậy.

Chàng cứ cười mãi, lại nhìn chằm chằm vào ta.

"Nhuế Anh." Chàng nói.

"Từ lần đầu gặp nàng, ta chỉ muốn đối tốt với nàng."

"Nàng được mọi người nâng niu cưng chiều, nhỏ nhắn xinh xắn, vốn là lớn lên trong nhung lụa, vậy mà khi mẫu thân phát hiện ta tr/ộm tiền, nàng lại đứng ra ngăn cản bà."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2