Kim Ngọc Mãn Đường

Chương 7

09/07/2026 15:30

"Đến tận bây giờ ta vẫn nhớ nàng nói: 'Chàng ấy ống quần còn ngắn một đoạn, chắc hẳn là sống rất khó khăn, mẫu thân, đừng truy c/ứu nữa.' Lúc đó ta đã nghĩ, sao có thể có một tiểu thư đài các lại biết đồng cảm với người nghèo khổ đến thế."

"Sau này vào phủ, ta mới biết, nàng tuy yếu đuối nhưng lại đối xử tử tế với tất cả mọi người, chưa từng lấy thân phận tiểu thư để chèn ép ai. Nhưng cũng chính vì nàng quá lương thiện, nên rất dễ bị lừa."

"Mẫu thân nói, nếu ta muốn bảo vệ nàng, thì phải văn võ song toàn bà mới yên tâm. Thế nên ngày ngày ta đều đọc sách tập võ, một ngày cũng không dám lười biếng, ta rất sợ mình không xứng với tấm lòng nhiệt thành ấy của nàng."

Ta biết Viên Ngọc là thế lực mẫu thân bồi dưỡng cho ta.

Nhưng không ngờ, chàng lại tình nguyện từ ngay thuở ban đầu.

Ta nghĩ, tấm lòng của chàng dành cho ta không cần phải hỏi thêm gì nữa.

Ta tin vào nhãn quan và sự lựa chọn của mẫu thân.

Cũng tin vào trái tim của chính mình.

Chưa bao giờ ta thấy tim mình đ/ập nhanh như lúc này.

Nhanh đến mức ta phải hít sâu mới nén nổi niềm vui sướng đang trào dâng.

Ta không chỉ vui vì Viên Ngọc thích ta.

Từ nhỏ đến lớn, mọi người xung quanh đều đối xử với ta cực tốt.

Ta vui vì đôi ta tình đầu ý hợp.

Vì những sắp đặt của mẫu thân cuối cùng cũng được thực hiện.

Càng vui vì ta đã dám đối mặt với nội tâm của chính mình.

16

Niềm vui này khiến ta bước lên một bước.

Rồi nắm lấy tay Viên Ngọc.

"Vậy sau này đi đâu, nhớ phải nói với ta đấy."

Viên Ngọc cúi đầu nhìn bàn tay ta, vành tai đã đỏ ửng một mảng.

"Nhuế Anh."

"Cảm ơn nàng."

Khi mười ngón tay chúng ta đan ch/ặt vào nhau, một kẻ phá đám và giọng nói khó chịu đã phá vỡ khoảnh khắc ngọt ngào này.

"Nhuế Anh, trời ơi, thật sự là Nhuế Anh tỷ tỷ." Giọng Mạnh Điệp oang oang vang lên.

Tống Lâm Phong theo sau nàng ta, sau khi nhìn rõ ta và Viên Ngọc, sắc mặt hắn liền thay đổi.

"Đào Nhuế Anh, nàng thật là không biết x/ấu hổ."

"Lại dám tư thông với chính nghĩa huynh của mình, thật là thương phong bại tục."

"May mà lúc trước ta đã sớm nhìn thấu nàng." Nói xong hắn quay sang nhìn Mạnh Điệp: "Điệp nhi nhà ta, không hề lẳng lơ như nàng."

Mạnh Điệp ở bên cạnh đắc ý nhìn ta cười.

Cái bộ dạng chiến thắng như thể vừa cư/ớp được báu vật gì gh/ê g/ớm từ tay ta vậy.

Ta cười đáp: "Ta không ngờ giữ gìn khuôn phép lại là lẳng lơ, còn việc thò tay vào áo trong đầm sen mới là thanh cao đấy."

Mạnh Điệp nghe vậy trừng mắt đỏ mặt không nói nên lời.

Ta tiếp tục cười: "Ta còn phải cảm ơn cô, vì đã giúp ta có được báu vật thực sự."

Nói rồi ta giơ cao bàn tay đang nắm ch/ặt lấy Viên Ngọc.

Nhướng mày.

Mạnh Điệp vốn đuối lý, lại không cãi lại được ta, hơn nữa mấy hôm trước Bá tước phu nhân còn vừa dằn mặt nàng ta, nên cũng không dám làm lo/ạn thêm, đành nén gi/ận bỏ đi.

Tống Lâm Phong không đuổi theo ngay.

Hắn nhíu mày nhìn bàn tay nắm ch/ặt của ta và Viên Ngọc, đột nhiên khuyên nhủ đầy vẻ thâm tình: "Nhuế Anh, dù sao chúng ta cũng từng có thời gian mặn nồng, thấy nàng hiện giờ sa sút thế này, ta cũng không nỡ lòng. Ít ngày nữa ta sẽ tham gia kỳ thi Thu, với năng lực của ta chắc chắn sẽ đỗ cao."

"Năm sau thi Xuân xong, sau này ta chính là người làm quan."

"Hiện giờ tuy ta dựa vào nhà họ Mạnh, nhưng đến lúc đó, chỉ có bọn họ phải c/ầu x/in giữ ta lại mà thôi."

Ta không hiểu hắn nói những lời này với ta làm gì.

"Liên quan gì đến ta?" Ta có chút mất kiên nhẫn.

Tống Lâm Phong hắng giọng, liếc mắt nhìn Viên Ngọc, cười mỉa mai: "Nàng cũng chỉ là nghĩa nữ phủ Bá tước, tên nghĩa huynh này của nàng chắc hẳn cũng chỉ là kẻ bám váy nàng thôi, một kẻ áo trắng như hắn sẽ chẳng có tiền đồ gì đâu."

"Chỉ cần nàng đồng ý, nể tình nghĩa xưa, lúc đó ta có thể nạp nàng làm thiếp."

"Quý thiếp." Hắn nhấn mạnh.

Ta thấy có chút buồn cười.

Với kẻ ngốc, ta vốn dĩ chẳng bao giờ chấp nhặt.

Nhưng sắc mặt Viên Ngọc dần đen lại.

Ta sợ chàng tức gi/ận mà tự bộc lộ thân phận thì không vui chút nào.

"Còn không mau đi đuổi theo Mạnh Điệp đi, cẩn thận nàng ta gi/ận đấy." Ta nhắc nhở.

Tống Lâm Phong trước khi đi, quay đầu nhìn ta lần nữa: "Nhuế Anh, nàng hãy suy nghĩ kỹ đi."

Viên Ngọc nghiến răng ken két.

Giờ nhìn chàng sầm mặt, ta đã không còn sợ nữa.

Thậm chí còn gan đến mức dám ra tay.

Ta bóp bóp mặt Viên Ngọc: "Không cần chấp nhặt với kẻ ng/u ngốc, phí sức."

Sự lạnh lẽo trong mắt Viên Ngọc dần tan biến.

"Vừa rồi, ta có thể phóng ám khí khiến hắn ch*t không một tiếng động."

Ta đưa ngón tay đặt lên môi chàng: "Mẫu thân nói rồi, tay huynh, không đến đường cùng thì không được nhuốm m/áu."

Viên Ngọc cụp mắt nhìn ngón tay ta, yết hầu chuyển động lên xuống, quay mặt đi: "Ta, ta đi thăm Lý Tam một chút, về kinh lâu rồi chưa gặp hắn."

Nói xong liền vội vã rời đi.

Ta rất hài lòng.

17

Sau khi vào thu, tâm trạng ta rất tốt.

Ngày ngày ngủ no nê rồi dậy xử lý sổ sách, sau đó ăn uống chờ Viên Ngọc tan làm.

Khi hương hoa quế nồng đượm, Ngọc Châu tỷ tỷ đến tìm ta trò chuyện.

"Tống Lâm Phong đỗ rồi."

"Lại còn là Giải nguyên."

Trong giọng điệu đầy vẻ khó tin.

Ta thì không ngạc nhiên chút nào.

Văn tài của hắn ta đã từng chứng kiến rồi.

"Nếu không thì tỷ nghĩ, sao Mạnh Điệp cứ nhất quyết phải cư/ớp bằng được hắn?" Ta vừa cắn hạt dưa vừa nói.

Ngọc Châu tỷ tỷ thở dài: "Dì ta vui mừng đến mức bao cả nhà hàng Thịnh Vinh để ăn mừng cho hắn."

"Nghe mẫu thân nói, dì ta cho rằng hiện giờ chính là lúc trời cao ưu ái mình, nên phải nhân đà này mà mở rộng địa bàn kinh doanh."

"Mẫu thân khuyên dì ấy đừng m/ù quá/ng, dì ấy lại bảo mẫu thân không muốn thấy mình tốt hơn."

Bá tước phu nhân biết một nửa sản nghiệp ở kinh thành là của ta.

Nhưng người ngoài thì không biết.

Muốn cư/ớp địa bàn của ta, chẳng khác nào lấy trứng chọi đ/á.

"Dì ấy đã không biết điều, thì cứ để dì ấy thử xem sao."

"Tỷ tỷ nên khuyên mẫu thân, lương thiện m/ù quá/ng chính là nhu nhược."

Ngọc Châu tỷ tỷ phụ họa: "Đúng vậy, mẫu thân chưa bao giờ n/ợ dì ấy, sự giúp đỡ hết lần này đến lần khác, trong mắt dì ấy không là bố thí thì cũng là đố kỵ."

Ta bảo Ngọc Châu nhắn với Bá tước phu nhân, đừng can dự vào việc làm ăn của nhà họ Mạnh nữa.

Đã muốn mở rộng, thì ta đây cũng muốn được diện kiến.

Khả năng khác của ta thì không biết, chứ riêng chuyện làm ăn thì đó là thiên phú mang theo từ trong bụng mẹ.

18

Đông về tuyết rơi mấy trận lớn, thiên tai liên miên.

"Triệu cô cô, năm nay tuyết tai nặng hơn mọi năm, dặn các trang trại và cửa tiệm bên dưới, doanh thu tự giữ lại, một nửa chia cho nhân viên để họ qua mùa đông, nửa còn lại m/ua th!t m/ua gạo bố thí cho người nghèo ở địa phương." Ta nhìn sổ sách dặn dò.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2