Theo lệ cũ, ghép giường, Bùi Cảnh Hành trả một nửa tiền thuê nhà.

Anh ấy dạo này đã hòa hợp với nhân cách thứ hai tốt hơn nhiều.

Anh để tóc dài, đeo khuyên tai cá tính, mặc áo sơ mi màu hồng.

Nụ cười trên gương mặt cũng dịu dàng hệt như chị gái năm nào.

Trên thương trường, anh chú trọng lắng nghe tiếng nói của phụ nữ hơn.

Cuối cùng anh cũng chấp nhận bản thân, sống thật với chính mình và tìm được lối sống phù hợp.

Bùi Tự thì càng khiến người ta kinh ngạc hơn.

Anh không còn ăn chơi trác táng như trước, tập trung vào sự nghiệp, học hỏi kinh nghiệm từ anh trai.

Cần cù tiết kiệm, dịu dàng khiêm tốn.

Anh cũng học được cách nấu ăn, giặt đồ bằng tay, dọn dẹp vệ sinh.

Còn biết dùng mã giảm giá để đặt đồ ăn cho tôi.

Món nào tôi không thích, ăn không hết, anh đều tranh phần ăn sạch.

Mục tiêu rất rõ ràng--

Biến bản thân thành một phiên bản nam của "chị gái".

Nhưng bóng hình của người chị thực sự lại ngày càng nhạt nhòa.

Nhận thức về giới tính của Bùi Cảnh Hành dường như cũng chịu ảnh hưởng từ tôi.

Anh không còn khao khát trở thành một người phụ nữ nữa.

Mà là trở thành hình mẫu mà tôi mong đợi.

Anh đã lâu không mặc đồ nữ rồi.

Đến mức tôi bắt đầu cảm thấy nhớ nhung.

25

Hôm đó đi công tác về, thân tâm mệt mỏi, vừa mở cửa tôi đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc.

Chị đặt bát chè lên bàn, hỏi: "Về rồi à?"

Trái tim tôi tan chảy, cười híp mắt rúc vào lòng anh: "Chị ơi, em nhớ chị lắm!"

Buổi tối, chúng tôi chen chúc trên một chiếc giường.

Thỏa thuê xem phim ngắn cảnh nóng.

Nam chính và nữ chính hôn nhau kêu chùn chụt.

Xem một hồi, tôi lại nảy sinh ý nghĩ.

"Chị ơi..."

Anh không nói lời nào, cúi đầu hôn lấy tôi.

Nụ hôn này mang theo một chút tham lam hung hãn.

Nhưng động tác lại ngượng ngùng đến mức gần như vụng về.

Tôi lùi lại nửa tấc, nhìn đôi mắt đỏ hoe cùng hơi thở không ổn định của anh, lòng mềm nhũn đến rối bời.

"Chị ơi, chị từng nói, chị em tốt chính là lúc cần thiết thì làm đàn ông của cô ấy, vậy nên, em có thể không?"

Anh cắn môi, gật đầu.

Tôi vội vàng lật người ngồi lên eo anh.

Ơ?

Không đúng.

Đột nhiên.

Tôi nhận ra điều gì đó.

Lập tức xuống ngựa.

Tôi tốc váy ngủ của chị lên, một tay nhấc chân anh ấy lên--

Không có vết bớt!!

Tôi "bốp" một cái, t/át thẳng lên đùi Bùi Tự, để lại dấu tay năm ngón đỏ chót: "Đàn ông thẳng cấm giả gái!!"

===Hoàn===

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cuối tuần đi hát karaoke, phụ huynh nổi cơn thịnh nộ

Chương 6
Cuối tuần, tôi đang ở quán karaoke thì nhận được điện thoại từ ông nội của Tiểu Đào. Vừa bắt máy, đầu dây bên kia đã xối xả chất vấn: "Cô làm giáo viên chủ nhiệm mà không chịu trách nhiệm gì cả à? Đứa nhỏ ăn thanh phô mai trường phát mà nôn mửa, tiêu chảy suốt. Chẳng phải nói là mua từ thương hiệu lớn sao?" Tim tôi thắt lại, vội vàng bảo ông gửi ảnh qua. Mở ra xem, tôi tức đến bật cười. Loại trường phát là Milkana, còn trong ảnh là Milkana (hàng nhái). Tôi kiên nhẫn giải thích vài câu. Thế mà đến 2 giờ sáng, lại nhận được một bài văn dài dằng dặc từ ông ta: "Nếu trường không phát thanh phô mai, con tôi về nhà có đòi mua không? Nếu trường không làm gương, phụ huynh chúng tôi đã chẳng mua. Nguồn cơn chẳng phải ở trường các cô sao? Cô Kim, cô làm giáo viên chủ nhiệm thì khó mà chối bỏ trách nhiệm." "Lúc nãy tôi gọi điện, bên cô tiếng nhạc xập xình, cô đang ở nơi giải trí đúng không?" "Tôi mạn phép hỏi một câu, là giáo viên nhân dân mà lui tới những nơi đó, liệu có phù hợp không? Đứa nhỏ còn đang ở bệnh viện, còn cô thì đắm chìm trong hưởng lạc, có xứng với danh hiệu người làm vườn không?" Cuối cùng còn bồi thêm một câu: "Cô tự suy nghĩ kỹ đi, ngày mai cho tôi một lời giải thích hợp lý, đừng làm tôi thất vọng." Tôi hoàn toàn sững sờ. Đã vậy thì phần quà vặt chiều mai của cả lớp hủy bỏ luôn đi. Thông báo vừa gửi đi, các phụ huynh khác lập tức nổi giận.
Báo thù
Hiện đại
2