Tôi chỉ cần sự che chở của anh ta để trốn tránh những toan tính của mẹ kế.
Mà anh ta cũng chẳng yêu tôi, nên tôi cứ ngỡ khi nghe những lời đó, anh ta sẽ thấy nhẹ nhõm.
Ai ngờ, sắc mặt anh ta trầm xuống, giọng điệu cứng nhắc:
"Anh sẽ không làm thế, anh sẽ giữ sự chung thủy tuyệt đối với cuộc hôn nhân này."
Tôi nhún vai không quan tâm, thái độ của anh ta cũng chẳng làm tôi bận lòng.
Thế nhưng ba năm qua, anh ta quả thực đã làm đúng như lời mình nói, giữ mình trong sạch, không giống như những công tử bột trong giới cứ trăng hoa khắp nơi.
Dần dần, tôi đã quen với việc anh ta tan làm là về nhà ngay, tự tay vào bếp nấu nướng cho tôi ăn.
Quen với việc rúc vào lòng anh ta xem phim truyền hình, thấy tình tiết thú vị là túm lấy anh ta để bàn luận.
Quen với việc gặp rắc rối là gọi điện cho anh ta đầu tiên, nhờ anh ta giải quyết giúp.
Nhưng bây giờ, Lâm Hựu Hàm đã trở về.
Địa vị của ánh trăng sáng, ai mà lay chuyển được đây?
03
Ôn Kinh Vực thấy tôi ủ rũ, cứ tưởng tôi gi/ận vì anh ta không thể tiếp tục cùng tôi đi chơi, liền vươn tay ôm lấy tôi, hôn lên tóc tôi.
"Ngoan, đợi bận xong đợt này, anh sẽ lại dành thời gian đưa em đi du lịch."
Không lâu sau khi anh ta rời đi, hướng dẫn viên đã đến.
Cô ấy rất chuyên nghiệp, rất chu đáo, lịch trình sắp xếp vô cùng hợp lý.
Nhưng tôi lại chẳng còn hứng thú gì nữa, sớm quay về khách sạn nghỉ ngơi.
Có lẽ là duyên phận, đến tối, tôi tình cờ lướt thấy bài đăng trên mạng xã hội của Lâm Hựu Hàm.
"Mình bảo bị cảm, thế là cậu ấy lập tức bay từ nước ngoài về, rời xa cậu, còn ai có thể chiều chuộng mình như đứa trẻ chứ?"
Vậy nên, chẳng có dự án nào gặp vấn đề cả.
Anh ta vội vã trở về là vì Lâm Hựu Hàm bị ốm.
Trái tim như bị những cây kim mảnh đ/âm vào, tôi tái mặt, nhấn vào trang cá nhân của Lâm Hựu Hàm, lướt ngược về những bài đăng cũ.
Cô ta vào làm ở tập đoàn Thịnh Cảnh từ nửa năm trước, trở thành cấp dưới của Ôn Kinh Vực.
Trong lời kể của cô ta, Ôn Kinh Vực đối với cô ta tỉ mỉ chu đáo, quan tâm hết mực.
Anh ta sẽ đặt đồ ăn từ nhà hàng Michelin cho cô ta khi cô ta tăng ca.
Sẽ m/ua th/uốc Ibuprofen và tự tay nấu trà gừng đường đỏ cho cô ta khi cô ta đ/au bụng ngày đèn đỏ.
Sẽ thức đêm giúp cô ta sửa phương án khi cô ta gặp khó khăn trong công việc.
Ngày sinh nhật cô ta, anh ta tặng cô ta sợi dây chuyền trị giá 10 triệu tệ.
Tuy cô ta không hề nhắc đến tên Ôn Kinh Vực.
Nhưng tôi khẳng định, người đàn ông đó chính là anh ta.
Vì trong bài đăng hai tháng trước, Lâm Hựu Hàm có đính kèm một bức ảnh.
Người đàn ông không lộ mặt, chỉ để lộ một đoạn cổ tay trắng trẻo.
Mà chiếc khuy măng sét đính trên cổ tay áo sơ mi, dưới ánh đèn tỏa ra ánh sáng óng ánh.
Đó là mẫu khuy măng sét tùy chỉnh mà tôi đã chọn riêng cho Ôn Kinh Vực vào sinh nhật năm ngoái.
Tôi sẽ không nhận nhầm đâu.
Tài khoản mạng xã hội của Lâm Hựu Hàm có không ít người theo dõi.
Dưới phần bình luận, rất nhiều người đang "đẩy thuyền" cô ta và bạn trai.
Cũng có không ít người tò mò về danh tính của đối phương.
Lâm Hựu Hàm trả lời một trong số đó: "Đây là bí mật~"
Đúng vậy.
Ôn Kinh Vực đã có vợ.
Nếu bị lộ, khả năng cao cả hai người họ đều sẽ phải chịu sự chỉ trích của dư luận.
Đương nhiên cô ta không dám nói rồi.
Đầu ngón tay nắm ch/ặt lấy điện thoại, tôi khẽ r/un r/ẩy, tầm nhìn ngày càng nhòe đi.
Khi giọt nước mắt rơi xuống màn hình, tôi mới bàng hoàng nhận ra rằng, mình đã sớm rung động với Ôn Kinh Vực từ lúc nào không hay.
Nhưng biết làm sao được.
Tôi chỉ là người vợ liên hôn không có tình cảm mà người lớn sắp đặt cho anh ta.
Anh ta đối xử tốt với tôi, chẳng qua là vì phép lịch sự.
Còn Lâm Hựu Hàm, mới là ánh trăng sáng mà anh ta yêu từ thuở thiếu thời.
Cho dù cô ta có rời đi mười năm, anh ta cũng chưa từng quên cô ta.
Tôi không tranh nổi với cô ta.
Tôi không muốn thua cả tình yêu lẫn thể diện.
Không muốn vì yêu mà không được đáp lại, để rồi trở nên đi/ên cuồ/ng, nhếch nhác, bị người ngoài xem như trò cười.
Điều duy nhất tôi có thể làm, chính là cố gắng kiềm chế tình cảm của bản thân, không để mình tiếp tục lún sâu.
04
Trước khi về kinh, Ôn Kinh Vực nhắn tin nói sẽ đến đón tôi.
Nhưng sau khi phi cơ riêng hạ cánh, anh ta lại áy náy nói trong điện thoại:
"Linh Linh, xin lỗi em, anh tạm thời có cuộc họp cần phải mở, anh đã sắp xếp tài xế đến đón em rồi."
"Em về nhà cứ tắm rửa trước, nghỉ ngơi cho khỏe, đợi anh bận xong sẽ về với em."
Tôi đáp "ừ" một tiếng nhạt nhẽo.
Khoảnh khắc cúp điện thoại, trong ống nghe thoang thoảng truyền đến giọng nữ đầy ý cười:
"Loại anh thích đấy, cà phê Blue Mountain, ba thìa đường."
Tôi nhận ra giọng nói đó là của Lâm Hựu Hàm.
Không hổ danh là ánh trăng sáng của Ôn Kinh Vực, nắm rõ sở thích của anh ta như lòng bàn tay.
Ôn Kinh Vực không thích đắng, nhưng lại thích uống cà phê, mỗi lần đều phải thêm ba thìa đường cát.
Vậy nên, rốt cuộc anh ta thực sự có cuộc họp, hay là đang hẹn hò với Lâm Hựu Hàm?
Họ có nắm tay không? Có ôm nhau không? Có hôn nhau không? Có...
Tôi không dám nghĩ tiếp nữa.
Trái tim đã đ/au đến mức như muốn vỡ vụn.
Cắn ch/ặt môi, phải tốn rất nhiều sức lực mới ép được nước mắt chảy ngược vào trong.
Đêm đó, hơn chín giờ Ôn Kinh Vực mới về.
Trên lông mày anh ta vương nét mệt mỏi, vừa thấy tôi, đôi mắt đen láy đã thêm phần ý cười.
Anh ta sải bước đi tới, ôm lấy tôi đang nằm đọc truyện tranh vào lòng, dán sát vào má tôi, thân mật cọ cọ.
"Vợ ơi, gần một tuần không gặp, có nhớ anh không?"
Ở khoảng cách gần như thế này, mùi nước hoa lạ lùng trên người anh ta cứ vương vấn nơi đầu mũi tôi, mãi không tan.
Hốc mắt lại bắt đầu cay xè, tôi tránh không trả lời, dùng tay đẩy anh ta ra:
"Mau đi tắm đi, toàn mùi mồ hôi, hôi ch*t đi được."
Anh ta cười, mổ nhẹ lên môi tôi rồi nói:
"Được, đợi anh mười phút."
Một lát sau, anh ta cởi trần, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, từ phòng tắm bước ra.
Cơ thể anh ta tập luyện rất đẹp, những đường cơ bắp mỏng manh săn chắc, làn da lại trắng, quyến rũ vô cùng, rất hợp khẩu vị của tôi.
Ngày thường tôi đặc biệt thích dùng chân dẫm lên cơ bụng của anh ta để nghịch.
Thế nhưng hôm nay, tôi lại làm ngược lại, thậm chí không buồn ngước mắt lên.
Ôn Kinh Vực nhạy bén nhận ra sự bất thường của tôi, cúi người, nhìn thẳng vào mắt tôi, hỏi:
"Sao thế? Gặp chuyện gì không vui à?"
Tôi sẽ không nói cho anh ta biết, tôi đang gh/en.
Lòng tự trọng không cho phép tôi phải hạ mình c/ầu x/in anh ta.
Vì vậy, chỉ cười nhạt rồi đáp: "Không có, chắc là do ngồi máy bay lâu quá, hơi mệt thôi."
Anh ta xoa xoa dái tai tôi: "Mệt thì nghỉ ngơi sớm đi."
Sau khi nằm xuống, anh ta vẫn ôm tôi từ phía sau như trước đây.
Sự hiện diện của Lâm Hựu Hàm như cái xươ/ng mắc trong cổ họng, giờ đây tôi khó lòng chấp nhận sự tiếp xúc thân mật này.