Phu quân đã c/ứu một cô nương tr/ộm vặt.
Nàng ta vì muốn báo ân, bèn tr/ộm một người tặng cho ta.
Ta vừa định vạch trần.
Đã bị phu quân c/ắt ngang: "Nàng nhận lấy không được sao? Chỉ là một món quà thôi, chớ làm tổn thương tấm lòng của nàng ấy."
Thế nhưng, kẻ bị tr/ộm về lại là Thái tử đương triều.
Hung bạo như á/c khuyển.
Đêm qua, còn bị ta đùa nghịch nơi hạ bộ.
Ta khóc lóc ra hiệu bằng thủ ngữ, c/ầu x/in phu quân c/ứu mạng.
Nhưng Tống Thăng quay lưng, dẫn cô nương tr/ộm vặt đi dạo giải sầu, bắt ta ở lại tự kiểm điểm.
Vừa khóc, ta vừa thấy chân ngứa ngáy.
Cúi đầu nhìn xuống.
Thái tử đang bị trói, lặng lẽ bò đến bên chân ta.
Chàng ta vẻ mặt u ám:
"Phu quân nàng đã đồng ý rồi, nàng không đồng ý sao?"
01
Sáng sớm ngày sinh thần, cô nương tr/ộm vặt mà phu quân c/ứu được đã chặn đường ta, nhất quyết muốn tặng đại lễ.
Ta khéo léo từ chối.
Nàng ta cứ tr/ộm đồ về nhà, khiến ta bị quan phủ hỏi thăm mấy lần.
Cô nương ấy vẻ mặt ấm ức, khóc lóc chạy ra cửa thì đụng phải xe ngựa của phu quân.
Chưa kịp để ta để ý, nàng ta đã leo lên xe.
Chẳng bao lâu, lại thò đầu ra, vừa khóc vừa cười với ta: "Thái phó bảo ngươi nhận lấy lễ vật, còn bảo ta cùng ngươi đón sinh thần!"
Lâm Thiện là một kẻ tr/ộm.
Vì giọng nói giống ta nên được phu quân giữ lại, thay ta truyền đạt ý tứ khi ta mất giọng.
Nhưng nàng ta luôn không hiểu thủ ngữ của ta.
Ta muốn đường, nàng m/ua giấm.
Ta muốn váy hồng, nàng lại m/ua màu nàng ta thích.
Giờ đây, Lâm Thiện chẳng màng tới ý nguyện của ta, cũng chen lên xe.
Thấy ta ngơ ngác đứng tại chỗ.
Tống Thăng bước tới nắm tay ta.
"Lâm Thiện là cô nhi, thấy nàng đón sinh thần khó tránh khỏi đ/au lòng, chúng ta cùng ở bên nàng ấy có được không?"
Ta c/âm, không nói rõ được, chỉ biết cúi đầu, hờn dỗi.
Tống Thăng cười khẽ, nâng gương mặt ta lên: "Đêm nay, ta sẽ lại ở bên nàng."
"Ta cũng muốn, ta cũng muốn!" Lâm Thiện reo lên đầy tinh nghịch.
Trên đường đi, nàng ta líu lo không ngớt.
Tống Thăng dù nắm tay ta, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía Lâm Thiện, chốc chốc lại phụ họa theo.
Ta càng lúc càng thấy tủi thân.
Đến trước ngôi miếu cầu nguyện, ta gạt tay huynh ấy ra, một mình chạy vào trong.
Quỳ trên tấm đệm mềm, tâm ta tĩnh lại, thầm cầu nguyện:
Muốn được như những sinh thần trước đây, cùng phu quân xem kịch, ăn chè.
Ngoài ra, còn có một nguyện ước mới.
Ta đỏ mặt viết xuống, định treo lên cây để nguyện ước linh nghiệm.
Lâm Thiện lại ghé mắt nhìn qua, rồi đọc lớn lên:
"Ta muốn cùng phu quân sinh một đứa trẻ! Ôi chao, thật x/ấu hổ!"
Trong miếu, mọi người đều ngoái nhìn.
Nàng ta che miệng xin lỗi: "Nguyện ước đọc thành tiếng là không linh sao? Xin lỗi, xin lỗi nhé."
Ta như con tôm bị hấp chín, chẳng biết nên lắc đầu hay cúi mặt.
Tống Thăng nhận lấy mảnh giấy nguyện ước, che đi những ánh mắt hiếu kỳ.
Huynh ấy nhìn ta đầy khó xử.
"Diệu Ngôn, ta phò tá Thái tử điện hạ, công vụ bề bộn. Chuyện con cái để chậm lại chút nhé. Được không?"
Chậm lại, lại là chậm lại.
Từ khi Lâm Thiện đến, ta muốn gì cũng đều phải nhường nhịn cho nàng ta.
02
Rõ ràng là sinh thần của ta, ta muốn xem kịch, Lâm Thiện lại nói đèn hoa đăng đẹp hơn.
Ta muốn uống chè, nàng nói thế sẽ b/éo.
Cuối cùng, mọi thứ đều chẳng theo ý ta.
Trên xe ngựa về nhà, Lâm Thiện cầm đèn, cắn kẹo hồ lô, cứ hỏi ta có vui không.
"Phu nhân, sinh thần sao ngươi không cười? Ta ngày trước đón sinh thần, cơm còn chẳng được ăn no."
"Đây có phải gọi là... trong phúc mà không biết hưởng không nhỉ."
"Ôi, ta nói bậy đấy, phu nhân không gi/ận chứ?"
Ta hai bàn tay trắng, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Để mặc gió lạnh lùa vào mặt.
Lờ đi nàng ta.
Tống Thăng nhận ra bầu không khí bất thường, toan khoác áo ngoài cho ta, ta nghiêng người tránh né.
"Gió đêm lạnh lẽo, nàng làm sao vậy?"
Lâm Thiện thè lưỡi: "Thái phó, người thật chẳng hiểu nữ tử. Đêm nay ta tặng lễ vật ấm giường cho phu nhân, nàng ấy sẽ vui ngay thôi!"
Vừa nói, nàng ta vừa chen vào giữa ta và Tống Thăng.
Đèn hoa đăng làm bỏng tay ta, kẹo hồ lô quẹt vào bộ y phục mới m/ua cho sinh thần.
Nàng ta líu lo, hỏi ta có mong đợi không.
"Nói đi, nói đi~ thích không, vui không?"
Đầu óc ta phút chốc căng lên, đ/á văng đèn hoa đăng của nàng ta, ném kẹo hồ lô vào ngựk Lâm Thiện.
Cái t/át còn chưa kịp vung ra.
Đã bị Tống Thăng nắm ch/ặt cổ tay, huynh ấy sững sờ nhìn ta: "Nàng phát b/ệnh à?"
Lâm Thiện đỏ hoe mắt.
Nàng ta vén rèm xe, nghẹn ngào hét lên:
"Phu nhân luôn chê bai ta là kẻ tr/ộm, cảm thấy lễ vật của ta cũng bẩn thỉu, đúng không? Nhưng ta vẫn luôn cố gắng trở nên tốt hơn mà."
"Ngươi thật quá b/ắt n/ạt người khác!"
Nàng ta nhảy xuống xe, nhanh chóng biến mất vào màn đêm.
Chỉ còn lại ta và Tống Thăng nhìn nhau.
Đáy mắt huynh ấy thoáng vẻ thất vọng.
"Đủ rồi, sao nàng lại dùng định kiến để nhìn người."
"Người khác coi thường nàng c/âm, ta chẳng phải vẫn cưới đó sao?"
Ta ch/ôn chân tại chỗ, ngẩn ngơ nhìn Tống Thăng.
Huynh ấy nói ta thật x/ấu xa.
Năm xưa, để c/ứu văn thư đi thi của Tống Thăng, ta lao vào lửa, cổ họng mới bị hun đến c/âm lặng.
Giờ muốn biện bạch.
Chỉ có thể nắm lấy tay huynh ấy, không kịp viết chữ, cũng chẳng kịp ra hiệu.
Nhưng đã bị huynh ấy nhẹ nhàng gỡ ra.
Tống Thăng bước xuống xe ngựa.
Buông rèm chắn gió, giọng huynh ấy có chút lạnh nhạt.
"Nàng tự về đi."
03
Tống Thăng đi tìm Lâm Thiện.
Ngày sinh thần, ta không được xem kịch, không được uống chè, về nhà nằm một mình trên giường.
Trở mình qua lại, nước mắt lại làm ướt đẫm bên gối còn lại.
Ta cố gắng không nghĩ đến nữa.
Nhưng vẫn khóc đến đ/au đầu, mắt sưng húp.
Đang lúc nửa đêm mơ màng, trên giường bỗng nhiên có một người nằm xuống, nóng hổi.
Phòng tối om, ta muốn nhìn cho rõ, lại bị giọng nữ bên giường ngăn lại.
Là Lâm Thiện.
Nàng ta cười khúc khích.
"Phu nhân, sinh thần vui vẻ, chúc hai người sớm sinh quý tử nhé~"
Lúc này ta mới sờ sang bên cạnh, là một nam nhân.
Đầu óc có chút mụ mị.
Nàng ta đưa Tống Thăng đến đây sao?
Ta khóc đến đ/au mắt, đầu óc cũng mơ hồ, trực tiếp lau nước mắt vào ngựk người bên cạnh, cũng chẳng muốn ngẩng đầu nhìn mặt chàng.
Chúng ta đã ngủ riêng từ lâu rồi.
Từ khi Lâm Thiện đến, nàng ta nửa đêm hay h/oảng s/ợ, lại chạy đến tìm Tống Thăng.
Lâu dần, vì sợ làm phiền ta, nên đ/âm ra ngủ riêng.
Giờ đây, Tống Thăng chủ động dâng tận cửa.
Ta có chút ngượng ngùng, chỉ khẽ chạm vào, xoa xoa.
"Rốt cuộc chàng có muốn hay không..."
Nam nhân tức gi/ận đến giọng khàn đặc, nghe trẻ hơn, không giống vẻ trầm ổn của Tống Thăng.
Ta nhớ lại sự lạnh nhạt của Tống Thăng hôm nay.
Gi/ận dữ t/át vào miệng chàng, quay lưng lại, trực tiếp làm lơ sự nóng rực phía sau.
Cứ thế vùi đầu ngủ thiếp đi.
04
Ngày hôm sau.
Ánh sáng xuyên qua cửa sổ.
Ta khoan khoái vươn vai, lúc này mới định cho Tống Thăng một bậc thang để xuống.
Ôm lấy người bên gối, lần theo yết hầu vuốt ngược lên, cho đến khi nhìn thấy một đôi mắt đầy tia m/áu.
Nam nhân mày ki/ếm sắc bén, trừng trừng nhìn ta.
Chân tay chàng bị trói ch/ặt, da trắng, thân hình săn chắc quấn lấy chăn uyên ương đỏ thắm.