Ngay cả tên hiển thị cũng đổi từ "Anh trai của Niệm Hy" thành một dấu chấm.

【Đã tìm người gỡ bỏ hot search rồi.】

【Lát nữa về anh m/ua bánh kem cho em, đừng nằm lì ngoài phòng khách khóc nữa.】

【Xin lỗi, là do anh xử lý không tốt, nhưng anh không hề ôm cô ta, anh đã né ra rồi, vậy mà vẫn bị chụp lại.】

【Em đừng gi/ận, nghe điện thoại có được không? Anh về nhà, muốn trừng ph/ạt thế nào cũng được.】

Tôi ngơ ngác nhìn màn hình, cho đến khi điện thoại đổ chuông, tôi áp lên tai.

“Đừng gi/ận nữa, anh biết mình sai rồi.”

Giọng người đàn ông bên kia trầm thấp.

“Hot search đã gỡ xuống rồi, anh đang trên đường về.”

Không khí tĩnh lặng, tôi có chút ngại ngùng.

“Anh à, hot search gì cơ...”

Người đang vội vã bên kia dường như khựng lại, sau đó, tôi nghe thấy giọng nói buồn bực của Thẩm Thời Nghiễn.

“Tin đồn tình cảm giữa anh và nhị tiểu thư nhà họ Lâm.”

Cũng chẳng trách Thẩm Thời Nghiễn hoảng hốt như vậy, lần trước khi anh có tin đồn với người khác, tôi đã đ/è anh ra hànhz hạz đến mức đuôi mắt anh ửng đỏ.

Lúc đó tôi cứ tưởng Thẩm Thời Nghiễn là thiếu gia giả, là kẻ đáng thương dựa dẫm vào nhà tôi để tôi tùy ý b/ắt n/ạt, nên mới tự tin trừng ph/ạt anh như vậy.

Tôi từng nói mình gh/ét việc đồ của mình bị kẻ khác đụng vào, Thẩm Thời Nghiễn liền đổi hết thư ký bên cạnh thành nam giới.

Còn bây giờ, tôi cầm điện thoại, cố gắng suy nghĩ cách làm sao để Thẩm Thời Nghiễn quên đi gia quy và hình ph/ạt trước kia.

Phản ứng căng thẳng của Thẩm Thời Nghiễn khiến tôi nhận ra, thứ tôi cần giải quyết bây giờ không chỉ là cuộc sống ở nông thôn sau khi bị tráo đổi, mà còn là làm thế nào để chuyển mình từ một tiểu thư kiêu ngạo hống hách thành một người vô hình trong căn nhà này.

Nếu không, với những chuyện tôi từng làm với Thẩm Thời Nghiễn, đến lúc đó chắc chắn tôi sẽ bị anh hànhz hạz đến ch*t.

“Em vừa nãy không để ý, hơn nữa việc gỡ hot search gì đó em thấy cũng không cần thiết đâu.”

Hơi thở bên kia dường như ngưng trệ, tôi cười gượng hai tiếng.

“Hơn nữa anh cũng lớn tuổi rồi, tìm bạn gái gì đó cũng là chuyện bình thường...”

Điện thoại bị cúp cái rụp, tôi không đoán được suy nghĩ của Thẩm Thời Nghiễn, đành tiếp tục tra c/ứu cách để không bị ngỗng cắn.

05

Chỉ vài phút sau, Thẩm Thời Nghiễn đã về.

Quanh người anh dường như bao trùm bởi khí lạnh, vẻ mặt vốn trầm mặc cứng nhắc lại càng thêm lạnh lẽo.

“Niệm Hy, chúng ta nói chuyện đi.”

Anh day day huyệt thái dương, tôi vội vàng đứng dậy.

“Nhưng em còn bận, anh à, bánh kem này anh tự ăn đi.”

Người vô hình thì phải ít nói, né tránh mọi dịp có mặt Thẩm Thời Nghiễn, đợi anh quen với cuộc sống không có tôi, anh sẽ không nhớ đến chuyện trả th/ù tôi nữa.

Thế là những ngày tiếp theo, tôi bắt đầu giả vờ bận rộn.

Thẩm Thời Nghiễn ra ngoài tôi mới xuống lầu, cửa phòng luôn khóa ch/ặt.

Không còn bám lấy anh bắt đọc gia quy, đòi nụ hôn chào buổi sáng và chúc ngủ ngon, càng không lừa anh vào phòng để b/ắt n/ạt nữa.

Anh nhắn tin tôi mười tin mới trả lời một.

Đêm xuống lầu lấy nước, tôi thấy một người đang ngồi trên ghế sofa trong phòng khách tối om, tôi gi/ật b/ắn mình.

Nhìn kỹ lại, mới đối diện với người đó.

“Anh?”

Chỉ một tuần không gặp, Thẩm Thời Nghiễn dường như g/ầy đi một chút, sự đ/è nén trầm mặc trong ánh mắt giống như vũng nước có thể dìm ch*t người bất cứ lúc nào.

“Haha, hình như em cũng không khát lắm...”

Tôi nuốt nước bọt, không dám nhìn thẳng vào mắt Thẩm Thời Nghiễn, tìm cớ chuồn lẹ.

Tôi không biết tại sao giữa đêm khuya anh không ngủ mà ngồi dưới lầu, nhưng cảm giác hoảng lo/ạn trong lòng ngày càng tăng.

Thế là tôi lấy điện thoại ra, bấm vào khung chat với anh Tóc Vàng.

【Lợn đực chưa đủ 200 cân đừng b/án vội, đúng rồi, dạo này hình như cô ít nhắc đến anh trai mình nhỉ.】

【Có phải vì tôi mà cô xa cách với anh trai cô không?】

Những ngày này tôi và Thẩm Thời Nghiễn gần như không nói câu nào, nhưng lại trò chuyện rất nhiệt tình với anh Tóc Vàng.

Nhớ lại ánh mắt u ám của Thẩm Thời Nghiễn vừa rồi, tôi nghĩ mình nên thực hiện bước tiếp theo.

Kiến thức lý thuyết đã học xong, tôi cần thực hành thực tế, sau khi đến chỗ anh Tóc Vàng trải nghiệm xong, tôi sẽ chủ động thú nhận để quay về nông thôn.

Thế là tôi nhìn dòng chữ "đang nhập...", không chờ đợi được nữa mà lên tiếng.

【Anh tôi không quan trọng, tôi muốn đến nhà anh có được không.】

Ngay khi tôi đang cắn móng tay chờ hồi đáp, cửa đột nhiên bị gõ vang.

06

Bộ quần áo mà tôi đã nài nỉ Thẩm Thời Nghiễn mãi anh không chịu mặc, giờ đây đang khoác trên người anh.

Bình luận đều ngốc người.

【Nửa đêm nửa hôm mà chơi trò đồng phục quyến rũ sao?】

【Tôi nghĩ là anh trai bị lạ giường, bạn không thấy dưới mắt anh ấy thâm quầng sao, rõ ràng là mấy ngày nay không ngủ ngon rồi.】

So với bộ quần áo trên người anh và những dòng bình luận đang nhảy múa, tôi quan tâm đến sắc mặt của Thẩm Thời Nghiễn hơn.

Gương mặt anh trắng bệch như tờ giấy, ánh sáng trong mắt tan tác như thể giây tiếp theo sẽ vỡ vụn.

“Anh...”

Tôi thăm dò lên tiếng, Thẩm Thời Nghiễn khẽ ừ một tiếng, trong đêm khuya tĩnh mịch của căn biệt thự rộng lớn, chúng tôi nhìn nhau không nói lời nào.

Cuối cùng tôi vẫn đá/nh liều mở cửa.

“Anh, anh mặc ít quá... mỏng manh quá, hay là anh vào trước đi?”

Anh đứng ch/ôn chân ở cửa như một bức tượng, giữa việc né tránh và đắc tội anh, tôi vẫn chọn cách thỏa hiệp.

Ánh sáng trong mắt Thẩm Thời Nghiễn dường như sáng lên một chút, luồng khí lạnh lẽo trầm mặc vây quanh anh cũng tan biến đôi phần.

Đầu óc tôi toàn nghĩ về chuyện làm sao để đi nông thôn thực hành, quay đầu lại liền gi/ật b/ắn mình.

Thẩm Thời Nghiễn đã cởi bỏ phần lớn lớp vải mỏng manh, vành tai đỏ ửng như sắp nhỏ m/áu.

Đến cả bình luận cũng không thể nói là do lạ giường được nữa.

【Tôi thấy anh trai bị PUA (thao túng tâm lý) nặng rồi, tiểu thư giả lạnh nhạt mấy ngày liền, tạo ra hiệu ứng "con mèo bị bỏ rơi".】

【Vài ngày nữa thiên kim thật về, đến lúc đó anh trai sẽ biết thế nào là mối qu/an h/ệ anh em bình thường, thế nào là tiểu thiên sứ.】

【Với th/ủ đo/ạn của anh trai, tất cả những sai lầm tiểu thư giả làm bây giờ, chỉ có ghi chép lại đầy đủ trên đầu cô ta thôi.】

Tôi vốn dĩ đang nổi lòng tham, lén nhìn tr/ộm Thẩm Thời Nghiễn cởi đồ quyến rũ mình, giờ thì mắt trợn ngược lên.

Đúng là "sắc tự đầu thượng nhất bả đ/ao" (chữ sắc là con d/ao trên đầu), sao tôi lại quên mất lần đầu tiên Thẩm Thời Nghiễn bị tôi đ/è dưới thân đã vùng vẫy dữ dội đến thế nào.

Thậm chí để thoát khỏi sự giam cầm của tôi, anh đã khàn giọng dỗ dành: “Niệm Hy, xuống đi, như vậy em sẽ bị thương đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0