Tôi không còn cách nào dùng tay phải vẽ tranh được nữa, chỉ có thể tập tành bằng bàn tay trái vụng về.
Tôi dùng tay trái bóp ch/ặt cổ nó, bẻ g/ãy từng chút một.
Đúng lúc then chốt, cha tôi kịp thời c/ứu nó.
Ông nh/ốt tôi vào phòng kín rồi đá/nh đ/ập dã man.
Thực tại quá tuyệt vọng, tôi sa vào một mối tình qua mạng.
Bạn trai tôi là một người rất dịu dàng, anh ấy tên là 【Tuy Lương】.
Chúng tôi quen nhau qua phần mềm thả thông điệp, sau khi anh ấy bắt gặp thông điệp tôi viết lúc bị b/ắt n/ạt đến suy sụp, từ phẫn nộ thay cho tôi rồi chuyển sang đồng cảm, an ủi.
"Trên đời này lại có chuyện như vậy sao."
"Loại tiện nhân như thế, đáng lẽ phải xuống địa ngục."
Qua lại vài lần, chúng tôi kết bạn.
Tôi dần nhận ra đối phương có sở thích và quan điểm sống tương đồng với mình, không kìm lòng được mà rung động, rồi yêu nhau.
Khoảng thời gian đó thực sự rất hạnh phúc.
Cho đến ngày hẹn gặp mặt.
Tôi mặc quần áo tử tế chuẩn bị đi ra ngoài, nhưng bị Khương Bảo Châu, kẻ xin nghỉ học không đến lớp, phát hiện. Nó gi/ật lấy điện thoại của tôi, lật xem tin nhắn của chúng tôi, vắt chéo chân mỉa mai:
"Ôi chao, đồ x/ấu xí nghèo hèn cũng biết yêu qua mạng à?"
"Còn định gặp mặt nữa cơ đấy!"
Tôi cuống cuồ/ng định gi/ật lại thì bị đám vệ sĩ nó mới thuê đ/è ch/ặt xuống.
Nó cười nhẹ: "Thật sự muốn giành đồ từ tay tôi sao? Tôi sẽ nói với cha, khiến chị không lấy được bằng đại học đấy."
Nó chiếm lấy điện thoại của tôi, thay tôi đi gặp mặt.
Trở về, nó đắc ý vô cùng.
"Loại chuột cống như chị thì chỉ nên ở dưới hố thôi! Sao xứng với thiếu gia nhà họ Cố chứ?"
Đến lúc đó tôi mới biết, bạn trai qua mạng của tôi là Thái tử gia giới kinh thành Cố Tuy.
Cố Tuy bắt đầu hẹn hò với nó.
Anh ấy sánh bước bên cạnh kẻ mà chính anh từng ch/ửi rủa là tiện nhân.
Lòng tôi trào dâng vị chua chát.
Nước mắt đua nhau tuôn rơi.
Tôi nhiều lần tìm cơ hội xông lên, muốn nói với Cố Tuy rằng nó không phải bạn gái anh! Nó là kẻ tr/ộm!
Nhưng đều bị Khương Bảo Châu đoán trước và chặn lại.
Điện thoại của tôi mất rồi, cũng chẳng có bằng chứng gì cả.
Hơn nữa, tôi vốn bình thường và tự ti, sợ rằng khi anh nhìn thấy mình, anh sẽ chán gh/ét.
Ngày nào Khương Bảo Châu cũng khoe khoang trước mặt tôi về việc Cố Tuy đối xử với nó tốt ra sao, m/ua cho nó cái này cái kia.
"Cứ nhìn thấy vẻ mặt oán h/ận này của chị là tôi lại thấy sảng khoái!"
"Khương Yến, chị sẽ không còn mơ tưởng hão huyền nữa chứ? Yêu qua mạng là nhìn mặt mà chọn, Cố Tuy ở bên tôi là vì tôi xinh đẹp."
"Loại con gái bình thường rẻ tiền như chị, cóc ghẻ đòi ăn th!t thiên nga, cũng không tự soi gương xem mình là loại gì? Không ai thích chị đâu, cả đời này chị chỉ xứng sống dưới cái bóng của tôi thôi!"
Thế nhưng, vào ngày họ bàn chuyện đính hôn.
Cố Tuy đến nhà họ Khương, ánh mắt lại xuyên qua đám đông, rơi trên người tôi đang cúi gằm mặt.
"Tìm thấy em rồi."
Khi mọi người đang ngồi quanh bàn ăn, vui vẻ bàn chuyện hôn sự.
Anh đột nhiên công khai chuyện bị thay thế.
"Cố ý giả vờ qua lại với Khương nhị tiểu thư, chẳng qua là muốn biết bạn gái thực sự của tôi đang ở đâu."
"Khương Yến, em thật sự nghĩ anh không phân biệt được người trò chuyện với mình suốt bao năm qua là ai sao? Anh không phải loại ng/u ngốc nông cạn chỉ biết nhìn vào cái vỏ bọc bên ngoài!"
Khương Bảo Châu mất hết thể diện.
Sắc mặt cha tôi khó coi vô cùng.
Cố Tuy công khai cưới tôi, Khương Bảo Châu bị tống ra nước ngoài, mọi thứ tốt đẹp như một giấc mơ.
Cho đến hôm nay.
Giấc mơ tỉnh rồi.
03
Tôi chạy như đi/ên đến góc khuất, nhưng lại thấy trống không.
Lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng.
"Khương Yến."
Tôi quay đầu nhìn thấy đối phương thì sững người.
"Hứa Anh... cậu về nước từ bao giờ vậy?"
Người đàn ông trong chiếc áo khoác đen g/ầy gò, khuôn mặt phờ phạc vì sự nghiệp học thuật, chỉ nhờ cặp kính gọng đen mới trông có chút sức sống.
"Vừa xuống máy bay là tớ đi tìm cậu ngay."
"Ba năm nay không liên lạc được với cậu, phương thức liên lạc đổi, điện thoại cũng ngắt kết nối. Tớ lại bị ông già cấm không cho về trước khi lấy được bằng... không ngờ, cậu đã kết hôn rồi."
Tôi cười nhạt.
"Nhưng sắp ly hôn rồi."
Cậu ấy nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, ngẩn người một lúc.
"Tớ đang thực tập ở văn phòng luật của anh hai, nửa năm sau mới vào công ty của chị cả làm pháp vụ."
"Nếu cậu cần, tớ sẽ giúp cậu soạn đơn ly hôn."
Về đến nhà.
Cố Tuy đang nấu ăn trong bếp.
Tôi đi ngang qua bàn đảo bếp, nghe thấy tiếng lòng không dứt của anh:
【Vợ nói về sớm, cô ấy nói dối mình.】
【Nếu không phải vì Khương Cương dùng chuyện năm xưa và hợp đồng để u/y hi*p, mình cũng không cần phải nhịn thêm ba tháng nữa-- không thể để vợ biết chuyện này!】
【Mặc dù Khương Bảo Châu từng hànhz hạz cô ấy như vậy, nhưng nếu nói cho cô ấy biết, cô ấy cũng sẽ gh/ét mình...】
Tôi cúi mắt đầy cay đắng.
Anh biết rõ hơn ai hết những tổn thương mà Khương Bảo Châu gây ra cho tôi, nhưng anh vẫn yêu cái gương mặt xinh đẹp rạng rỡ đó.
Chỉ yêu cái vỏ bọc xinh đẹp.
Bất kể bên trong cái vỏ bọc đó là yêu m/a q/uỷ quái gì.
Tôi khựng lại, giọng khàn đi:
"Tối nay không ăn cơm đâu, không cần nấu phần của em."
Nói xong tôi đi thẳng vào phòng ngủ.
Nhưng lại bị nắm lấy cổ tay.
Người đàn ông mặc chiếc tạp dề hình mèo hoạt hình mà tôi m/ua, vẻ mặt dịu dàng đầy lo lắng.
"Vợ à, không phải em không khỏe sao, sao lại không ăn cơm?"
"Về muộn thế này, là ăn ở ngoài rồi à?"
Tôi nhìn đôi mắt đào hoa thâm tình như xưa của anh, những khoảnh khắc hạnh phúc trong ký ức đều trở nên thật mỉa mai.
Đúng là diễn kịch giỏi thật.
Tôi dùng sức gạt tay anh ra, giọng lạnh nhạt.
"Không có, không đói."
Cố Tuy nhìn bóng lưng tôi, nụ cười đông cứng nơi đáy mắt.
【Lời nói dối thứ hai trong ngày.】
【Không phải không đói, mà là ăn no rồi đúng không.】
【Trên người toàn mùi nước hoa nam lạ, tưởng mình không ngửi ra sao?】
Tôi đóng cửa lại.
Người lạ mặt đó lại gửi ảnh đến.
Cái cổ trắng ngần với vết đỏ ám muội.
Câu này là giọng điệu quen thuộc của Khương Bảo Châu:
【Đoán xem hôm nay anh ấy đã làm gì với tôi?】
【Năm xưa anh ấy chọn chị, chẳng qua là vì tức gi/ận tôi lừa anh ấy thôi.】
【Chị à, tôi đã nói từ trước rồi, cả đời này chị chỉ xứng sống dưới cái bóng của tôi thôi.】
Tôi siết ch/ặt điện thoại, cả người r/un r/ẩy.
Vết hôn...
Mới về nước thôi mà đã đến mức này rồi sao...
Cửa mở ra.
Tôi tắt màn hình điện thoại.
Cố Tuy thấy tôi theo phản xạ giấu điện thoại ra sau lưng, cảnh giác đề phòng anh, ánh mắt anh tối sầm lại một chút rồi lại khôi phục vẻ dịu dàng.
"Vợ à..."
Anh như thường ngày ôm tôi vào lòng, hơi thở nóng hổi phả vào cổ, giọng nói trong trẻo dễ nghe.
"Tâm trạng em hôm nay không ổn, về muộn thế này, có phải là đi gặp ai không?"
Tôi cảm thấy buồn nôn, vùng vẫy thoát khỏi vòng tay anh.