Dù mỗi lần cử động là toàn thân đ/au nhức, nhưng có đ/au ch*t cũng đáng.
Cho nên ta nhìn cánh cửa đó, kiên trì chờ đợi một người.
Chỉ tiếc là, đến cuối cùng, nàng cũng không đến.
5.
Ta hình như đã hiểu được Vãn Đường rồi.
Kể từ khi đệ đệ trở về, họ đều đã thay đổi.
Đôi ủng mới kh//âu, túi thơm ngày Tết Đoan Ngọ, bát canh giải rư/ợu thường ngày...
Những dịu dàng từng dành cho ta, Vãn Đường đều trao hết cho Tiết Thừa Dục.
Một nơi nào đó trong lòng như bị kim châm, đ/au nhói từng cơn.
Thậm chí cả đứa con trai, cũng chỉ quấn quýt lấy Tiết Thừa Dục hỏi bài vở, cùng nhau cưỡi ngựa săn b/ắn, cùng nhau bàn luận thế sự.
Cha nó còn chưa ch*t cơ mà?
Chẳng lẽ học vấn của ta không bằng Tiết Thừa Dục sao?
Nó cứ phải nhìn chàng với ánh mắt sùng bái như thế sao?
Ta không thể chịu đựng thêm được nữa, chạy đến tìm Vãn Đường muốn nói cho rõ ràng!
Chẳng lẽ nàng không thấy, ba người họ mới giống một gia đình ba người sao?
Kết quả nàng thậm chí không thèm nhấc mí mắt, chỉ thản nhiên nói một câu:
"Sao huynh lại gh/en t/uông vô lối thế? Ta và A Hằng chẳng qua chỉ là báo ân mà thôi."
Một câu nói khiến ta nghẹn họng tại chỗ.
Hốc mắt hơi cay, những lời này, hình như ta đã từng nghe ở đâu đó rồi.
Lần đầu tiên ta khóc trước mặt nàng.
Ta nghẹn ngào, cổ họng như nuốt phải kim:
"Vãn Đường, có phải nàng không cần ta nữa rồi không?"
Nàng lại cười, nhưng nụ cười đó nhìn thế nào cũng thật chói mắt.
"Tiết Thời Cảnh, huynh có thể đừng làm càn vô lý nữa được không?"
"Bất kể huynh hiểu lầm ta thế nào, ta và đệ đệ trong sạch, hơn nữa chưa từng nghĩ đến việc rời khỏi cái nhà này."
Khoảnh khắc đó, ta như bị sét đá/nh trúng.
Lồng ngựk nhói đ/au.
Những lời này, là những lời ta từng nói với nàng.
Giờ đây nguyên vẹn giáng ngược lại lên người mình, ta mới biết sức nặng của nó lớn đến thế nào.
6.
Vì quanh năm trầm tư sầu muộn, ta thậm chí không sống qua nổi bốn mươi tuổi.
Cảm nhận được thời hạn cuối cùng đã đến, ta đi bóp ch*t Tô Vân Vi trước.
Mấy năm nay, Vãn Đường cố tình hànhz hạz, nàng ta sớm đã g/ầy trơ xươ/ng.
Ta nghĩ, cuối cùng ta cũng làm đúng được một việc.
Vợ con ta, liệu có đến thăm ta không?
Những năm này ta vẫn luôn đợi họ, đợi mười mấy năm rồi.
Tiếc là, lần này hình như vẫn không đợi được.
Trước khi nhắm mắt, ta nhớ lại đêm tân hôn, gương mặt nhỏ nhắn tinh xảo của Vãn Đường, đầy vẻ e thẹn.
Khi đó ta nói: "Ta sẽ dùng tất cả những gì mình có để yêu nàng."
Nước mắt không kịp ngăn lại mà trào ra.
Xin lỗi nàng.
Kiếp sau, đừng gả cho ta nữa.