“Dù thế nào đi nữa, chỉ cần tôi còn sống, Thời Vũ vẫn là vợ của tôi.”
“Mời ông Thẩm tự trọng, đừng tự hạ thấp bản thân mà quyến rũ vợ tôi.”
“Cô ấy tâm tính đơn thuần, không phân biệt được đâu là tình giả, đâu là ý giả.”
Tôi gật đầu lia lịa.
Nói đúng lắm!
Ánh mắt Thẩm Hoài Tự dán ch/ặt vào tôi.
“Vậy nên, em lại định vứt bỏ anh thêm lần nữa sao?”
Hắc Cảnh cũng nhìn về phía tôi.
Tôi nghẹn ngào, khó khăn cất tiếng.
“Thẩm Hoài Tự, dù là trước kia hay hiện tại, việc gì cứ phải đòi hỏi một kết quả?”
“Khoảng thời gian này, chẳng phải anh cũng rất hạnh phúc sao?”
M/áu trên mặt Thẩm Hoài Tự rút sạch không còn một giọt.
“Vậy mà anh lại cho em cơ hội để vứt bỏ anh thêm một lần nữa.”
Hắn xoay người định bỏ đi.
Bên ngoài đột nhiên đổ mưa.
Đôi mày hắn ướt đẫm.
Không biết là nước mưa hay nước mắt.
Đột nhiên hắn quay đầu lại.
Nụ cười đầy á/c ý.
“Hắc Cảnh, cơ thể này của anh còn chống đỡ được mấy năm nữa?”
“Tôi đã tìm hiểu rồi, những người dùng loại th/uốc đó giờ đây đều chẳng mấy tốt đẹp gì.”
“Còn anh? Đêm qua cố gắng gượng để được danh chính ngôn thuận ân ái với Thời Vũ chắc vất vả lắm nhỉ? Nhìn sắc mặt anh bây giờ tệ hại như người ch*t vậy, anh còn có thể gượng ép được mấy lần nữa?”
“Thời Vũ vốn ham muốn mãnh liệt, cơ thể anh còn sống được bao lâu? Anh còn giữ cô ấy được bao lâu?”
“Đến lúc đó, anh lấy gì để ngăn cản tôi đây?”
Hắc Cảnh cố nặn ra từng chữ từ cổ họng:
“Không phiền anh bận tâm.”
Thẩm Hoài Tự nhìn Hắc Cảnh từ xa trong mưa.
“Vậy thì xem là anh chịu nổi.”
“Hay là tôi chịu nổi.”
27
Một cái kết hoàn hảo nhất đã đạt được.
Xem ra Thẩm Hoài Tự đã bị Hắc Cảnh chọc cho phát đi/ên rồi.
Chấp niệm của hắn đối với tôi đã đạt đến mức khó mà hiểu nổi.
Hắn định đợi Hắc Cảnh ch*t rồi mới lên ngôi.
Chỉ là dựa vào gia sản hiện tại của Hắc Cảnh.
Anh ấy mà ch*t, tôi lập tức sở hữu khối tài sản vô tận.
Tôi còn cần tìm chồng mới làm gì nữa chứ?
Thậm chí tôi có thể đổi chồng mỗi ngày.
Nhưng tôi không định nói cho Thẩm Hoài Tự biết.
Tránh việc hắn cứ phát đi/ên hoặc đang trên đường đi phát đi/ên.
Tôi và Hắc Cảnh như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Chuyện cũ chúng tôi đều ngầm hiểu mà không nhắc tới.
Chỉ là thỉnh thoảng trong lúc ý lo/ạn tình mê.
Hắc Cảnh sẽ hỏi tôi trong khoảnh khắc mất kiểm soát:
“Khi ở bên anh như thế này, trong đầu em có hiện lên gương mặt của hắn không?”
“Khoảng thời gian ở bên hắn đó, em đang mong chờ anh ch*t sớm để tác thành cho các người, hay là đã có một khoảnh khắc nào đó, em hy vọng anh khỏe lại?”
“Tình yêu em dành cho anh chỉ đến mức này thôi sao? Tại sao không thể yêu anh ngay cả khi anh đã ch*t?”
Tôi đều coi như không nghe thấy.
Thời gian lâu dần.
Cũng có thể coi như một loại tình thú.
Mối qu/an h/ệ nhìn kiểu gì cũng thấy vấn đề, xoay 360 độ vẫn thấy sai trái này của chúng tôi.
Vậy mà cuối cùng vẫn duy trì tốt đẹp.
Một đêm nọ.
Trong cơn mơ màng, tôi nghe Hắc Cảnh hỏi:
“Thời Vũ, rốt cuộc em hy vọng anh sống đến bao giờ?”
Tôi buột miệng đáp:
“Sống đến khi em ch*t.”
Cái bóng đen trước mắt khựng lại.
“Được.”
“Anh sẽ cố gắng sống tiếp.”