14

Sau khi cô ta ra khỏi cửa, tôi trốn ngoài ban công nhìn tr/ộm, x/ác nhận cô ta đã rời khỏi khu chung cư mới gửi tin nhắn cho Khỉ Con.

Khỉ Con đi theo dõi hai người bọn họ, còn tôi thì mở máy tính, lưu lại bản ghi hình giám sát vừa rồi vào điện thoại, bao gồm cả quá trình Tô Na bỏ th/uốc vào đồ ăn.

Camera giám sát trong nhà vốn là để tôi xem mèo. Trước khi quen Tô Na, tôi có nuôi vài con mèo, mỗi ngày đi làm bên ngoài, tôi đều xem mèo cưng qua camera.

Sau này Tô Na chuyển đến, cô ta không thích mèo, tôi đành đ/au lòng gửi chúng sang nhà bạn, camera cũng đã lâu không dùng đến.

Không ngờ lần này dùng lại, lại là để ghi hình bằng chứng!

Tôi lấy mẫu thức ăn mang đi lưu trữ, gọi Bát Giới giúp tôi mang đến trung tâm giám định để kiểm tra.

Còn về phía Tần Băng Khiết, cô ấy đã thu thập được không ít tin đen của Lý Khải, sẵn sàng phối hợp với tôi để bóc phốt bất cứ lúc nào, tống khứ cả nhà Lý Khải vào tù!

Mọi thứ đã sẵn sàng, tôi cũng chuẩn bị tâm lý để đối mặt với một cơn bão, một cơn bão đủ để thay đổi cuộc đời tôi, Tô Na và cả gia đình Lý Khải!

Nhưng ngay lúc này, điện thoại của tôi lại reo lên, người gọi đến khiến tôi có chút bất ngờ.

15

Người gọi đến là bố của Tô Na.

Tôi bắt máy, giọng nói chua ngoa, đanh đ/á của ông ta truyền đến từ đầu dây bên kia.

“Alo, Tiểu Ngô à?”

“Là con đây, chú, có chuyện gì vậy ạ?”

Tôi kìm nén cơn gi/ận trong lòng, bây giờ vẫn chưa phải lúc trở mặt với họ.

“Tiểu Ngô này, chú của Tiểu Na sắp đến nhà ta chơi, con m/ua vài chai rư/ợu ngon mang qua đây, phải là loại tốt nhất đấy, đừng có lấy mấy loại rác rưởi một hai nghìn tệ ra để lừa chú!”

“Dạ vâng chú, con đến ngay ạ.”

Sau khi cúp máy, tôi không nhịn được mà ch/ửi thầm vài câu. Từ khi tôi quen Tô Na, bố mẹ cô ta đã luôn coi tôi như kẻ khờ khạo để vòi vĩnh.

Hôm nay cũng là lúc tôi đòi lại món n/ợ này rồi!

Tôi gọi Bát Giới tìm người soạn gấp cho tôi một bản hợp đồng sang tên bất động sản, sau đó mang theo hợp đồng cùng rư/ợu th/uốc cao cấp đã m/ua đến nhà bố mẹ Tô Na.

Vừa bước vào cửa, tôi đã nghe thấy tiếng mẹ Tô Na đang nói chuyện với người khác.

“Con Na nhà tôi đúng là xui xẻo! Tìm phải cái loại chỉ biết ăn bám ở nhà! Suốt ngày không chịu làm việc, chỉ đợi con gái tôi nuôi!”

“Thật á? Ôi, chẳng phải nghe nói Tiểu Ngô giàu lắm sao?”

“Gì chứ! Toàn là giả thôi, Ngô Trạch cái loại đàn ông ăn bám đó, toàn bộ đều dựa vào con gái tôi nuôi! Chẳng có chút tiền đồ nào cả!”

Tôi gi/ận đến mức nghiến răng ken két. Mấy năm nay tôi bỏ tiền nuôi cả gia đình họ, vậy mà họ lại nói tôi là kẻ ăn bám?

Thảo nào mỗi lần tham gia tiệc gia đình nhà Tô Na, đám họ hàng của cô ta đều nói móc nói mỉa tôi!

Hóa ra là vì chuyện này!

16

Cố nén cơn gi/ận, tôi giữ nụ cười, xách hai chai rư/ợu ngon bước vào nhà.

Bố mẹ Tô Na cùng hai người trung niên khác đang ngồi trên sofa.

Thấy tôi vào nhà, bố mẹ Tô Na lập tức biến mất nụ cười vừa rồi, thay vào đó là vẻ chán gh/ét.

“Chú dì, con m/ua rư/ợu đến rồi ạ.”

Tôi vừa nói vừa đặt rư/ợu lên bàn. Nhìn chai rư/ợu trị giá hàng vạn tệ, khuôn mặt bố mẹ Tô Na lập tức lộ vẻ đắc ý.

“Ôi dào, Tiểu Ngô này, m/ua đồ đắt tiền thế làm gì, đã bảo là rư/ợu bình thường thôi cũng được mà. Na Na ki/ếm tiền đâu có dễ dàng, phải biết tiết kiệm chứ.”

Bố Tô Na cười nhạt nói. Ông ta luôn thích ra lệnh cho tôi m/ua th/uốc lá, rư/ợu đắt tiền, rồi trước mặt người khác lại giả vờ làm bậc trưởng bối từ bi, nói tôi tiêu xài hoang phí để thể hiện sự nhân từ và quan tâm đến hậu bối của ông ta.

Còn tôi thì phải làm kẻ khờ, mỗi lần m/ua xong lại bị ông ta giáo huấn không được lãng phí tiền.

Chú dì của Tô Na tôi đều đã gặp qua, họ rất thích khoe khoang, thổi phồng con trai họ giỏi giang thế nào, rồi đạp tôi một cái, nói tôi không chịu làm việc.

“Chú dì.” Tôi bước đến sofa nhìn bố mẹ Tô Na, “Con vốn định bàn với hai bác một chuyện, nhưng vì có khách nên thôi vậy.”

“Chuyện gì thế? Có chuyện thì cứ nói đi, lại định v/ay tiền à?”

Bố Tô Na thản nhiên nói, một câu đã biến tôi thành kẻ ăn bám bạn gái, chuyên đi xin tiền bố mẹ vợ tương lai.

Tôi cố nén cơn gi/ận, cười ngây ngô: “Là chuyện nhà cửa ạ. Dạo này con để ý được một căn biệt thự đơn lập, cao 4 tầng, rộng hơn 1000 mét vuông, định m/ua làm nhà tân hôn cho con và Tô Na.”

“Cái gì? Hơn 1000 mét vuông!” Bố mẹ Tô Na và đám họ hàng đều kinh ngạc.

“Vâng, hơn nữa chỉ đứng tên một mình Tô Na thôi ạ!”

17

“Ôi trời! Con Na nhà tôi đúng là có phúc, tìm được người con rể tốt như Ngô Trạch!”

Thái độ của mẹ vợ xoay chuyển 180 độ, nụ cười làm những nếp nhăn trên mặt bà ta giãn ra.

“Hơn 1000 mét vuông thế này thì phải bao nhiêu tiền?” Chú của Tô Na tò mò hỏi.

“Khoảng hơn 30 triệu tệ ạ, là khu biệt thự tốt nhất thành phố này, bạn con giới thiệu cho đấy.”

“Trời đất ơi, hơn 30 triệu?”

Chú của Tô Na suýt chút nữa ngất xỉu tại chỗ. Trước đây mỗi lần đến ông ta đều khoe khoang con trai mình m/ua được căn hộ chung cư cao cấp để dìm hàng bố mẹ Tô Na.

Còn bố mẹ Tô Na thì mỗi lần lại gây áp lực cho tôi, ám chỉ tôi m/ua căn nhà lớn hơn.

Tôi cười nhìn bố mẹ Tô Na đang sung sướng đến tận mây xanh.

“Nhưng chú dì à, bây giờ m/ua nhà thêm tên cũng phải xem người góp vốn. Để chứng minh tấm chân tình của con với Tô Na, hai bác xem có thể bỏ ra trước hơn 1 triệu tệ không, cộng thêm mấy chục triệu tiền tiết kiệm của con, rồi coi như căn nhà đó là Tô Na tự m/ua.”

Bố mẹ Tô Na lập tức lạnh mặt, nhìn nhau.

“Nhưng mà, số tiền hơn 1 triệu này đối với chúng tôi không phải là con số nhỏ.”

Mẹ Tô Na khẽ nói, nhưng bố Tô Na vì sĩ diện trước mặt anh em nên đâu chịu được.

“Tiểu Ngô à, con nhiều ý tưởng, số tiền mặt hơn 1 triệu này nhà ta quả thực không có, con hiến kế xem.”

“Dạ, chú dì, thực ra con đã nghĩ xong rồi.” Tôi lấy ra bản thỏa thuận đã chuẩn bị sẵn. “Căn nhà này có thể thế chấp để v/ay hơn 1 triệu, đợi sau khi nộp tiền m/ua được căn biệt thự kia, con sẽ trả lại tiền cho chú dì, thế nào ạ? Như vậy vừa m/ua được nhà, căn nhà này vẫn giữ lại được.”

Bố Tô Na nhìn bản thỏa thuận, rồi nhìn tôi, lại nhìn đám họ hàng đang đầy phấn khích.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm