Trên mặt hắn lộ ra vẻ mặt giả tạo, vừa khoan dung lại vừa bất đắc dĩ.
"Vãn Âm, nàng đã phản tỉnh trong lãnh cung nửa năm rồi, tính tình cũng nên mài giũa cho phẳng bớt đi."
"Chuyện tiền triều nàng chắc cũng đã nghe thấy, chỉ cần nàng chịu cúi đầu, đến Dục Tú cung dâng một chén trà cho Diêu Quý phi, nói một lời xin lỗi, trẫm lập tức khôi phục tôn vị Hoàng hậu cho nàng."
Ta rủ mắt, trong lòng cười lạnh.
Cha của Diêu Quý phi là Thừa tướng đương triều, cả nhà Thẩm gia đang ở ngoài đá/nh giặc, vậy mà ả lại làm mưa làm gió trong hậu cung. Nửa năm trước, chính ả tự biên tự diễn một màn "vụ án vu cổ", ch/ôn con búp bê gỗ có viết ngày tháng năm sinh của Triệu Cảnh dưới tẩm cung của Hoàng hậu, vu khống Thẩm Vãn Âm vì gh/en gh/ét mà sinh h/ận, nguyền rủa quân vương.
Triệu Cảnh biết rõ là giả, nhưng vẫn thuận nước đẩy thuyền.
Binh quyền của Thẩm gia quá lớn, hắn cần một cái cớ để chèn ép Thẩm Vãn Âm, để nàng biết hậu cung này là do ai làm chủ.
Nay biên quan nguy cấp, hắn lại vác cái mặt dày đến cầu người.
【Cái bản mặt của cẩu hoàng đế này, nhìn mà muốn nôn.】
【Vừa muốn Thẩm gia b/án mạng, vừa muốn con gái nhà người ta quỳ xuống, đang nằm mơ giữa ban ngày à!】
Thẩm Vãn Âm đứng trên bậc thềm, sống lưng thẳng như một ngọn thương.
Nàng nhìn Triệu Cảnh một cái, "Hoàng thượng nói đùa rồi."
Giọng nàng bình thản, "Thần thiếp có tội gì? Chữ viết trên con búp bê gỗ vu cổ kia, chỉ cần tìm Hình bộ đối chiếu bút tích, lập tức sẽ rõ trắng đen."
"Chuyện thần thiếp không làm, tại sao phải nhận?"
Sắc mặt Triệu Cảnh cứng đờ.
"Còn về việc dâng trà."
Thẩm Vãn Âm bỗng nhiên cười, nụ cười làm cả sân người ta lạnh sống lưng, "Diêu thị có tư cách sao? Khi cha ả ở trên triều đình hạch tội cha và huynh trưởng ta bớt xén quân lương, có từng nghĩ xem tướng sĩ tiền tuyến đang ăn cái gì không?"
"Ả xứng để ta dâng trà? Triệu Cảnh, có phải ngươi làm Hoàng đế đến mức ng/u người rồi không?"
Cả sân im phăng phắc, đám Ngự lâm quân đồng loạt cúi đầu, h/ận không thể bịt kín tai lại.
Mặt Triệu Cảnh đỏ như gan heo, môi r/un r/ẩy một hồi lâu, cuối cùng cũng không dám phát tác.
Thẩm gia quân đang ở ngoài, hắn không dám.
Hắn hất tay áo một cái thật mạnh: "U mê không tỉnh ngộ, nàng cứ suy nghĩ cho kỹ đi!"
Nói rồi xoay người bỏ đi, bước chân nhanh như có q/uỷ đuổi sau lưng.
Ta lén giơ ngón tay cái về phía Thẩm Vãn Âm.
Nàng liếc ta một cái, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Đêm đó, Thẩm Vãn Âm phá lệ chủ động mở lời giữ ta lại.
"Tô Đường, lại đây ngồi."
Ta bưng hai bát chè trôi nước rư/ợu nếp, ngồi đối diện nàng.
Nàng uống một ngụm canh ngọt, bỗng nhiên nói: "Ngươi vào cung là vì cái gì?"
Ta suy nghĩ một chút, thành thật nói: "Để sống sót, sống tốt hơn."
"Chưa từng nghĩ đến việc tranh sủng?"
"Loại người như Hoàng thượng, ngay cả xách giày cho nương nương cũng không xứng."
Thẩm Vãn Âm bị lời nói của ta làm cho bật cười.
Nàng cười lên rất đẹp, sát khí giữa đôi mày tan biến hơn nửa, để lộ ra vài phần sảng khoái vốn có của con gái nhà tướng.
"Ngươi cũng có mắt nhìn đấy."
Nàng đặt bát xuống, "Đợi ta đứng lên được, ngươi muốn gì, cứ việc mở miệng."
Ta lắc đầu: "Nô tỳ không muốn gì cả, nô tỳ chỉ muốn đi theo nương nương. Nương nương đi đâu, nô tỳ đi đó."
Nàng không nói gì, chỉ giơ tay xoa xoa tóc ta.
Sau đêm đó, cục diện quả nhiên chuyển biến x/ấu đi nhanh chóng.
05
Thẩm lão tướng quân nhận soái ấn, Thẩm Lệ dẫn Tả vệ doanh xuất chinh đến Thương Châu.
Trước khi lên đường, Thẩm Lệ xin một đạo ân chỉ -- muốn gặp em gái một lần.
Triệu Cảnh không dám ngăn cản, chỉ có thể đồng ý.
Ngày Thẩm Lệ bước vào lãnh cung, hắn mặc một bộ giáp bạc, đ/ao đeo bên hông còn chưa tháo.
Hắn từ thao trường chạy thẳng đến đây.
Khoảnh khắc nhìn thấy Thẩm Vãn Âm, vị thiếu tướng quân gi*t người không gh/ê tay trên chiến trường này, hốc mắt lập tức đỏ hoe.
"A Âm, muội g/ầy quá."
Thẩm Vãn Âm đứng dưới hiên, mím môi, không để mình khóc ra: "Nhị ca, muội không sao."
Thẩm Lệ bước dài tiến tới, ánh mắt quét qua sân vườn tàn tạ, cuối cùng dừng lại trên người ta. Ánh mắt đó như lưỡi d/ao, lạnh đến mức có thể c/ắt th!t người.
"Ngươi chính là tú nữ đưa cơm cho muội muội ta đó sao?"
Ta quỳ xuống hành lễ: "Nô tỳ Tô Đường."
Hắn nhìn chằm chằm ta một lúc lâu, bỗng nhiên tháo một tấm lệnh bài từ thắt lưng ném cho ta.
Đúc bằng huyền thiết, trên đó khắc một chữ Thẩm.
"Cầm lấy. Thẩm gia quân n/ợ ngươi một ân tình."
"Sau này nếu ngươi có việc, cầm tấm bài này, Thẩm gia quân dù là đ/ao sơn hỏa hải, vạn tử bất từ."
Ta nâng tấm lệnh bài, tim đ/ập như trống trận.
Phần bình luận phát đi/ên rồi, 【Thẩm Lệ ngầu quá!!!】
【đ/ao sơn hỏa hải, vạn tử bất từ, gia phong của Thẩm gia đỉnh thật!】
【Đây là thiết khoán của Thẩm gia quân đấy, nữ chính trực tiếp nhận được tấm kim bài miễn tử rồi!】
Nhưng ngay khi tin tức Thẩm Lệ thăm Thẩm Vãn Âm truyền khắp hậu cung, Diêu Quý phi không ngồi yên được nữa.
Ả biết, một khi Thẩm gia quân thắng trận trở về, Thẩm Vãn Âm tất sẽ phục vị.
Đến lúc đó, ả - vị Quý phi này - chính là đối tượng đầu tiên bị thanh trừng.
Ả phải trừ khử Thẩm Vãn Âm triệt để trước khi Thẩm gia quân trở về.
Đến đêm, ta bị một loạt tiếng bước chân đá/nh thức.
Tiếng bước chân rất nhẹ, nhưng rất nhiều, ít nhất là hơn mười người.
Ta không lên tiếng, lật mình đứng dậy, mò lấy tấm lệnh bài Thẩm gia dưới gối nhét vào trong ngựk, rồi đẩy Thẩm Vãn Âm đang ngủ cạnh bên.
"Nương nương, có biến." Ta hạ thấp giọng.
Thẩm Vãn Âm mở mắt, tỉnh táo ngay lập tức.
Nàng không hoảng lo/ạn, chỉ lặng lẽ lắng nghe một lát, rồi cười lạnh một tiếng.
"Cuối cùng cũng đến rồi."
Nàng mò dưới ván giường lấy ra một con d/ao găm, nhét vào trong tay áo.
Con d/ao găm đó là khi nàng bị đày vào lãnh cung, Thẩm Lệ lén lút để lại cho nàng, vẫn giấu đến tận bây giờ.
"Ngươi trốn dưới gầm giường đi." Nàng ra lệnh cho ta.
Ta lắc đầu: "Nô tỳ cùng nương nương ở đây."
"Ngươi..."
Lời còn chưa dứt, cửa đã bị đ/á văng.
Khói đặc tràn vào, mang theo mùi dầu trẩu nồng nặc, có kẻ đang hắt dầu lên xà nhà lãnh cung.
Ánh lửa bùng lên, lan rộng nhanh chóng.
Thẩm Vãn Âm kéo ta lao về phía cửa, nhưng bị một thanh trường ki/ếm ép lùi lại.
Kẻ cầm ki/ếm là Tổng quản thái giám của Dục Tú cung - Chu Đức Hải, con chó săn số một bên cạnh Diêu Quý phi.
Sau lưng hắn đứng bảy tám tên hắc y nhân, kẻ nào kẻ nấy đều cầm binh khí sắc bén.
"Phế hậu nương nương, Quý phi nói rồi, người còn sống một ngày, ả ta liền ngủ không yên giấc."
Chu Đức Hải cười âm dương quái khí, "Đêm nay lãnh cung hỏa hoạn, Phế hậu nương nương không may gặp nạn. Người yên tâm, Quý phi sẽ thay người xin chỉ hậu táng cho."
Thẩm Vãn Âm bảo vệ ta phía sau, lạnh lùng nhìn Chu Đức Hải.
"Diêu thị không sợ nhị ca ta điều tra ra sao?"
Chu Đức Hải cười ha hả: "Thẩm thiếu tướng quân đang ở tận Thương Châu, đợi hắn trở về, tro cốt của nương nương cũng đã lạnh ngắt rồi."
"Huống hồ biên quan hung hiểm, Thẩm thiếu tướng quân có thể sống sót trở về hay không, còn chưa biết được đâu."