"Nhưng hiện tại nương nương đã bị bắt rồi, bước tiếp theo của nhà họ Diêu chính là ra tay với người."
"Cho nên," Bùi Viễn ngắt lời ta, "Chúng ta cần để Diêu Sùng tưởng rằng ông ta đã thắng."
Ông ta nhìn ta, ánh mắt thâm trầm: "Tô Đường, bản quan hỏi ngươi, ngươi có dám đến thiên lao một chuyến không?"
Lính canh thiên lao nghiêm ngặt hơn lãnh cung gấp trăm lần.
Ta xách hộp cơm, cầm theo thẻ bài mà Bùi Viễn giúp ta lấy được, thuận lợi tiến vào nơi sâu nhất của thiên lao.
Thẩm Vãn Âm bị giam trong một căn phòng đơn, tay chân đều đeo xiềng xích, bộ y phục vải thô trên người dính đầy vết m/áu.
Người của nhà họ Diêu đã bắt đầu thẩm vấn rồi.
Nàng nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, thấy là ta thì hơi sững sờ.
"Sao ngươi lại đến đây?"
Giọng Thẩm Vãn Âm khàn đặc, rõ ràng đã bị tr/a t/ấn.
Ta quỳ ngoài cửa lao, mở hộp cơm ra, bưng ra bát bánh phù dung nàng thích nhất và một bát canh sâm.
"Nương nương, nô tỳ đã nói, chỉ cần còn sống, xươ/ng cốt chưa nát, thì luôn có ngày đứng dậy được."
Ta đẩy bát canh sâm qua khe hở của chấn song, "Người ăn chút gì đi, chuyện bên ngoài, nô tỳ và Bùi đại nhân đang lo liệu rồi."
Thẩm Vãn Âm không nhận bát canh, chỉ nhìn chằm chằm vào ta.
"Ngươi đi tìm Bùi Viễn rồi sao?"
"Phải."
"Ông ta nói sao?"
Ta hạ thấp giọng, kể lại toàn bộ kế hoạch của Bùi Viễn.
Thẩm Vãn Âm nghe xong, im lặng một lúc.
"Bảo ông ta cứ yên tâm," Nàng bưng bát canh sâm lên, uống một ngụm nhỏ, "Bản cung ở trong thiên lao này, đợi ông ta nhổ tận gốc nhà họ Diêu."
Giọng nàng bình thản, nhưng ta thấy tay nàng nắm lấy bát, các đ/ốt ngón tay trắng bệch.
Phần bình luận lướt qua: 【Tâm lý của nương nương vững thật, đúng là người phụ nữ từng ra chiến trường.】
【Chị em đồng lòng, nhà họ Diêu chắc chắn phải ch*t!】
【Nhưng Bùi Viễn lấy được bản gốc bằng cách nào? Thủ vệ phủ Diêu nghiêm ngặt thế kia, không thể xông vào được đâu nhỉ?】
Phần bình luận nói đúng, ta cũng hỏi Bùi Viễn câu tương tự.
Bùi Viễn không trả lời trực tiếp mà chỉ nói: "Ba ngày nữa, phủ Diêu sẽ có một bữa tiệc."
"Diêu Sùng muốn nhân bữa tiệc này tuyên bố tin tức Thẩm gia quân bại trận ở tiền tuyến."
Ta kinh ngạc: "Thẩm gia quân bại trận?"
"Giả đấy," Bùi Viễn cười lạnh, "Diêu Sùng tung tin giả để gây áp lực lên Bệ hạ, ép Bệ hạ hạ chỉ xử tử Phế hậu."
"Nhưng ông ta không biết rằng, Thẩm Lệ đã đại phá chủ lực Nhu Nhiên ở Thương Châu, tin thắng trận ngày mai sẽ truyền về kinh thành."
"Đến lúc đó, lời nói dối của Diêu Sùng sẽ tự vỡ. Phủ Diêu tất sẽ đại lo/ạn, bản quan sẽ nhân lúc hỗn lo/ạn phái người lẻn vào thư phòng lấy lại bản gốc."
"Nhưng," ta nghĩ ra một vấn đề, "Bùi đại nhân là ngoại thần, không vào được nội trạch phủ Diêu. Ai sẽ đi lấy bản gốc?"
Bùi Viễn nhìn ta, không nói gì.
Ta hiểu rồi, "Nô tỳ đi."
Bùi Viễn im lặng một hồi: "Ngươi suy nghĩ kỹ chưa, nếu thất thủ bị bắt, Diêu Sùng sẽ khiến ngươi sống không bằng ch*t."
Ta nhớ đến bàn tay dù hung dữ nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng khi xoa mặt cho ta trong lãnh cung của Thẩm Vãn Âm, mỉm cười: "Đại nhân yên tâm, mạng nô tỳ cứng lắm. Năm bảy tuổi đi tranh ăn với chó hoang còn không ch*t, con chó già nhà họ Diêu này không cắn ch*t được nô tỳ đâu."
Phần bình luận bùng n/ổ: 【Á á á á nữ chính ngầu quá!】
【Tô Đường cô đỉnh thật, chó già nhà họ Diêu không cắn ch*t được cô đâu!】
【Đây mới là màn lội ngược dòng thực sự của người dưới đáy xã hội, dùng mạng để đá/nh cược!】
09
Ba ngày sau, phủ Diêu đại tiệc.
Tin giả về việc bại trận ở tiền tuyến đã truyền khắp kinh thành, trước cửa phủ Diêu xe ngựa tấp nập, quan lại lớn nhỏ trong triều đua nhau đến bày tỏ lòng trung thành.
Ta trà trộn vào đội vũ nữ do Bùi Viễn sắp xếp, từ cửa hông tiến vào phủ Diêu.
Phần bình luận đầy vẻ căng thẳng: 【Nữ chính giữ bình tĩnh, đừng để bị nhận ra!】
【Bị người của Diêu Quý phi nhìn thấy là xong đời đấy!】
Ta cúi đầu bước theo đám vũ nữ đi qua hành lang, nhân lúc không ai chú ý, lẻn vào phía sau hòn non bộ.
Bùi Viễn đã đưa cho ta bản đồ phủ Diêu. Ta theo lộ trình trong trí nhớ, đi qua vườn hoa, vòng qua phòng sau, cuối cùng cũng tìm thấy thư phòng của Diêu Sùng.
Trước cửa thư phòng có hai tên hộ vệ.
Ta không hoảng, chỉnh lại y phục vũ nữ, bưng một bầu rư/ợu đi tới.
"Hai vị đại ca vất vả rồi, nô tỳ phụng mệnh quản sự, mang bầu rư/ợu đến cho hai vị làm ấm người."
Hai tên hộ vệ nhìn nhau rồi nhận lấy bầu rư/ợu.
Chẳng bao lâu sau, cả hai đều đổ gục xuống.
Th/uốc mê Bùi Viễn đưa, quả nhiên hiệu quả mạnh thật.
Ta lẻn vào thư phòng, theo chỉ dẫn của Bùi Viễn, tìm thấy một chiếc hộp sắt trong ngăn bí mật sau giá sách.
Trong hộp là một xấp thư dày cộp, chính là bản gốc thư từ qua lại giữa Diêu Sùng và sứ giả Nhu Nhiên.
Tay ta r/un r/ẩy, vừa vì phấn khích vừa vì lo lắng.
Đúng lúc ta nhét xấp thư vào ngựk định rời đi, bên ngoài bỗng có tiếng bước chân.
"Sao cửa thư phòng lại mở?"
Là tiếng của quản gia phủ Diêu.
Tim ta đ/ập lo/ạn nhịp, nhìn quanh, thấy cửa sổ khép hờ, không màng nhiều nữa, nhảy vọt ra ngoài.
Chân vừa chạm đất, phía sau đã vang lên tiếng kêu thất thanh của quản gia: "Có người lẻn vào thư phòng, người đâu, lục soát!"
Cả phủ Diêu lập tức n/ổ tung.
Ta liều mạng chạy về phía cửa hông đã hẹn trước, quân truy đuổi phía sau ngày càng gần.
Mũi tên xẹt qua tai ta, cắm phập vào cột gỗ bên cạnh.
Phần bình luận gào thét: 【Chạy mau chạy mau chạy mau!】
【Nữ chính cô không được ch*t đâu á á á!】
Cửa hông chỉ còn cách hai mươi bước chân.
Mười lăm bước, mười bước.
Đúng khoảnh khắc tay ta sắp chạm vào then cửa, từ bên hông bỗng có một người lao ra, nắm lấy cổ tay ta.
Ta dựng hết tóc gáy, định vùng vẫy chống trả, nhưng nhìn rõ mặt người đó.
Là Thẩm Lệ.
Hắn mặc thường phục, phong trần mệt mỏi, trên mặt còn một vết ch/ém chưa lành, nhưng đôi mắt đó sáng rực.
"Thẩm thiếu tướng quân?"
Thẩm Lệ kéo ta ra sau lưng, rút thanh đ/ao bên hông, một nhát ch/ém bay tên hộ vệ đuổi theo.
"Bản tướng quân đến tiếp ứng cho ngươi, Bùi Viễn đang đợi bên ngoài, đi!"
Hắn kéo ta lao ra cửa hông, bên ngoài có một chiếc xe ngựa.
Bùi Viễn ngồi trên xe, thấy chúng ta ra, vươn tay kéo ta lên.
Xe ngựa lao đi, phía sau vang lên tiếng hét gi*t chóc của phủ Diêu, nhưng đã không đuổi kịp nữa rồi.
Ta ngồi bệt xuống sàn xe, toàn thân rã rời, thở dốc, xấp thư trong ngựk bị mồ hôi làm cho nóng hổi.
Thẩm Lệ ngồi đối diện ta, lau sạch m/áu trên thanh đ/ao, nhìn ta rồi bỗng nhiên cười."}