Đã là năm thứ năm tôi ở bên thiếu gia giới giải trí Hong Kong, nhưng mẹ anh ấy vẫn chưa bao giờ ưa tôi.
Ngay cả khi chúng tôi đã kết hôn.
Con cũng đã ba tuổi.
Tôi vẫn bị bà đối xử bằng b/ạo l/ực lạnh.
Ngay cả khi ông nội tám mươi bảy tuổi từ quê lên thăm tôi, ông cũng chẳng bao giờ nhận được một ánh mắt tử tế.
Người đã nhặt tôi từ thùng rác về nuôi khôn lớn, lại không có tư cách để bế lấy chắt của mình.
Lại một lần nữa đề nghị dọn ra ở riêng, Sở Quân Minh khuyên nhủ tôi hết lời.
"Hay là chúng ta sinh thêm một đứa con gái đi?"
"Mẹ anh thích cháu gái, đến lúc đó chắc chắn bà sẽ chấp nhận em."
Tôi cười đến mức nước mắt trào ra.
"Không dọn ra cũng được."
"Vậy thì, ly hôn đi."
01
"Đây là cháu đích tôn của nhà họ Sở chúng ta, không phải ai muốn bế là bế, lỡ trên người có vi khuẩn thì sao?"
Ông nội đang khom lưng, định bế đứa bé thì mẹ chồng đang ngồi trên ghế sofa bất chợt lên tiếng, vẻ mặt đầy kh/inh miệt.
Ông nội sững người trong chốc lát, trên mặt vẫn giữ nụ cười.
"Cũng phải, cũng phải."
"Đúng là như vậy thật."
"Tôi quanh năm làm ruộng, trên người đúng là... có thể có mùi, bà đừng chê, vậy lần sau đến tôi sẽ bế sau vậy."
Ông nội rõ ràng đã nhún nhường hết mức, hèn mọn đến tận cùng, nhưng mẹ chồng vẫn không chịu chừa cho ông chút thể diện nào.
"Tôi nói này, ông lặn lội từ quê lên đây cũng chẳng dễ dàng gì."
"Lần sau, không cần mang mấy thứ này theo đâu, chẳng ai ăn cả, nhà chúng tôi chỉ ăn rau do nông trại nhà mình cung cấp thôi."
Ngay cả một người luôn giữ phong thái đàng hoàng như ông nội cũng không nói nên lời, chỉ có thể gượng cười.
"Mẹ..." Tôi vừa mở lời, bà đã quay sang nhìn tôi.
Tôi hiểu ý bà, bèn đổi cách nói.
"Dì à, dì có thể nói rõ xem, trên người ông nội con rốt cuộc có chỗ nào không sạch sẽ không?"
Bao nhiêu lần bà mỉa mai, hạ thấp tôi, tôi đều có thể chấp nhận.
Nhưng tôi không thể chấp nhận bất cứ ai nói một lời không hay về ông nội mình.
"Ân Nghi, em đừng làm lo/ạn." Sở Quân Minh bước tới kéo tôi lại.
"Là em đang làm lo/ạn sao?" Tôi gạt tay anh ra.
"Ba năm rồi, em có từng làm lo/ạn lần nào chưa?"
Ông nội đứng lúng túng ở huyền quan, thấy chúng tôi suýt nữa cãi nhau, vẻ mặt đầy áy náy.
"Ân Nghi, các con tuyệt đối đừng vì ông mà cãi nhau."
"Ông chợt nhớ ra ngoài ruộng còn ít rau chưa thu hoạch, ông về trước đây, lần sau lại đến thăm cháu."
Trên tay ông vẫn cầm những trái cam do chính tay mình trồng.
"Ân Nghi à, ông về trước đây."
"Cam con giữ lại mà ăn, ngọt lắm. Năm nay mưa thuận gió hòa, quả ngọt lắm."
Tôi đuổi theo ra tận sân, nhưng Sở Quân Minh lại nắm ch/ặt cổ tay tôi.
"Để mẹ nguôi gi/ận đã, em bây giờ có chạy theo thì ông cũng không quay lại đâu."
Tôi quay đầu lại.
"Anh muốn em trơ mắt nhìn ông nội mình cứ thế mà đi sao?"
"Sở Quân Minh, anh nhìn cái lưng không thể thẳng nổi của ông, chẳng lẽ không có lấy một chút áy náy nào sao?"
Năm đó, tài xế của ông nội Sở Quân Minh lái xe không chú ý dẫn đến lật xe, lao thẳng vào ruộng của ông nội tôi.
Chính ông nội tôi đã kịp thời gọi điện và gọi người đến c/ứu, ông nội anh mới được c/ứu sống.
Sau này, ông cụ thấy được năng lực làm việc của tôi nên đã sắp xếp hôn ước cho tôi và Sở Quân Minh.
"Anh đối xử với em như vậy, năm đó là em c/ầu x/in được gả cho anh sao?"
"Là anh vì muốn thừa kế gia nghiệp nên chọn nghe theo sự sắp xếp của ông nội anh, là em ép anh sao?"
Anh vẻ mặt hổ thẹn.
"Anh biết, Ân Nghi, anh cảm kích em, đồng thời cũng yêu em."
"Nhưng em cứ thế chạy ra ngoài, mẹ anh sẽ càng coi thường người nhà của em hơn."
Tôi không nhịn được mà bật cười.
"Vậy thì cứ để bà coi thường người nhà của tôi đi."
Đằng nào thì, dù tôi có làm gì đi chăng nữa, thái độ của bà đối với tôi cũng chẳng thay đổi được nửa phần.
02
Nhà cũ họ Sở nằm trên núi, sự riêng tư cực kỳ tốt.
Đường núi vắng tanh, chẳng thấy bóng người.
Ông nội đã đi xa rồi.
Tôi ngồi xổm bên vệ đường, khóc đến mức không thở nổi.
Điện thoại rung, là tin nhắn từ ông nội.
"Ân Nghi, ông về đến nhà rồi. Đừng lo lắng, cam nhớ ăn nhé."
Chặng đường hai tiếng đồng hồ, làm sao ông có thể về nhà nhanh như vậy.
Chẳng qua là sợ tôi áy náy.
Lòng tôi chua xót, đuổi theo đến tận chân núi.
Ông nội đang khom lưng chờ xe buýt nhỏ.
"Ông nội!" Tôi gọi ông lại.
Ông cụ quay đầu, trong đôi mắt đục ngầu lóe lên một tia ngạc nhiên.
"Sao cháu lại đuổi theo? Ngoài này gió lớn lắm, mau về đi, kẻo cảm lạnh."
Ông vừa nói vừa đặt chiếc túi da rắn trên tay xuống.
Khóa kéo đã hỏng, được buộc ch/ặt bằng một sợi dây nilon màu đỏ.
Ông nội tháo mãi, tay run lên bần bật.
Ông móc từ tận đáy túi ra một túi nilon, bên trong đựng mấy chục quả sung mẫu mã không được đẹp lắm.
Có quả bị dập, nhưng quả nào cũng rất to.
"Mau nếm thử đi, giải khát."
"Ông vốn mang theo nhiều lắm, nhưng đi đường bị ngã, quả dập hết cả, ông sợ làm cháu x/ấu hổ nên không dám lấy ra."
"Vừa hay, lúc về cháu mang theo mà ăn. Cái này hơi s/ẹo chút nhưng ngọt thật đấy, cháu đừng chê."
Tay ông đầy những vết nứt nẻ.
Tám mươi tuổi rồi, vẫn còn chăm chút mấy gốc cây ăn quả đó, không chịu dọn vào căn nhà tôi m/ua cho, dù tiền m/ua nhà là do chính tôi làm ra.
"Cháu ngoan, mau về đi."
Ông nội khuyên tôi: "Đừng cãi nhau với người nhà họ Sở."
Ông cười nhìn tôi.
"Cả đời này ông chẳng có thành tựu gì lớn, thấy cháu và con cháu sau này đều tốt, ông yên tâm rồi..."
Tôi nhìn bóng lưng ông rời đi, bịt miệng khóc nấc lên.
Quay lại nhà cũ họ Sở, tôi đứng ở cửa, nghe thấy tiếng nói vọng ra bên trong.
"A Uyển, cô con dâu này của bà cũng thật không biết điều."
"Họ hàng dưới quê lên mà không sắp xếp trước, cứ thế xông tới tận cửa, thật là thiếu lễ độ."
"Dù sao cũng là đứa mồ côi, không cha không mẹ, không hiểu quy tắc..."
Tôi đẩy cánh cửa đang khép hờ.
"Ở sau lưng chê bai người khác là trẻ mồ côi, bà thì hiểu quy tắc lắm sao?"
03
Mấy người trong phòng khách nhìn nhau.
Lúc này tôi mới phát hiện, trên bàn có thêm vài hộp quà tinh xảo.
Mẹ chồng đang ngồi trên ghế sofa trò chuyện với một người phụ nữ trung niên tôi không quen.
Bên cạnh người phụ nữ đó là một cô gái trẻ.
"Cô có ý gì? Có biết lễ phép không? Xin lỗi dì Lý của cô đi." Mẹ chồng Chu Uyển nhìn tôi đầy bất mãn.
Bà đứng dậy, va phải chiếc túi trên bàn.
Chiếc túi nilon rá/ch ra, cả túi cam lăn lóc trên sàn.
"Chị Phương, dọn dẹp đống rác này đi."
Chu Uyển thản nhiên ra lệnh.
"Mấy thứ nông sản này, tiện tay nhặt hết vứt vào thùng rác đi."